“Cái khăn này là tôi dùng tiền nhặt ve chai m/ua, không tiêu tốn một xu nào của nhà các người.”

Lưu Mai sững sờ, rõ ràng không ngờ bà lão bình thường đá/nh ba gậy không thốt nổi một tiếng này lại dám cãi lại.

Thím ta sa sầm mặt mày, chống hai tay lên hông.

“Được lắm, Trần Tú Lan, bà giỏi lắm.”

“Một đứa rác rưởi người ta không cần mà bà coi như báu vật che chở, tôi xem nó có thể mang lại lợi lộc gì cho bà!”

Thím ta kéo Sầm Trì hầm hầm bỏ đi, lúc tới cửa còn không quên nhổ một bãi nước bọt.

“Sớm muộn gì cũng là đứa con gái chỉ biết bám đuôi người khác.”

Trong sân lại trở nên yên tĩnh.

Bà nội treo khăn lên lại chỗ cũ, xoay người nhìn tôi, đáy mắt thoáng qua một tia bối rối.

Bà bước tới, tay lơ lửng giữa không trung, muốn xoa đầu tôi nhưng lại không dám.

“Ni à, đừng nghe thím cháu nói bậy.”

“Bố cháu không cần cháu, bà cần.”

Tôi ngẩng đầu, nhìn chằm chằm vào bà.

“Bà ơi, cháu biết làm việc, cháu ăn cũng rất ít.”

“Cháu sẽ không ăn không ngồi rồi đâu ạ.”

Ngày khai giảng, trời âm u như sắp đổ mưa.

Bà nội dậy từ lúc trời chưa sáng, bận rộn bên bếp lửa suốt nửa buổi.

Bà dúi hai quả trứng luộc nóng hổi vào tay tôi, rồi lấy ra một chiếc cặp sách vải xanh có miếng vá.

“Đây là cái ông nội cháu từng đeo, bà đã giặt sạch rồi, cháu cứ tạm dùng nhé.”

Tôi nhận lấy chiếc cặp, gật đầu thật mạnh.

Trước đó, cặp sách của tôi đã bị mẹ kế vứt đi như rác rồi.

Lớp học ở trường làng rất cũ kỹ, những vết nứt trên bảng đen trông như những vết s/ẹo.

Tôi vừa bước vào lớp, một tràng cười nhạo chói tai đã vang lên.

“Ô kìa, đây chẳng phải là Sầm Vãn, đứa bị bố mẹ ở thành phố trả về đấy sao?”

Vương Hổ ngồi ở hàng ghế cuối đứng hẳn lên bàn, tay xoay xoay một mẩu phấn nhặt được từ đâu đó.

Nó cao lớn, vạm vỡ như một con bê con.

Anh họ Sầm Trì ngồi cạnh nó, đang đắc ý ăn một gói mì cay.

“Anh Hổ, mẹ em bảo rồi, nó là đồ sao chổi đấy.

Đến bố đẻ còn chẳng ưa, chạy về làng ăn bám.”

Cả lớp bùng lên một tràng cười ồ.

Tôi nắm ch/ặt quai chiếc cặp vải xanh, cúi đầu đi đến chỗ trống ở góc lớp ngồi xuống.

Không nghe, không nhìn.

Tôi lẩm bẩm câu này trong lòng hết lần này đến lần khác.

Đến giờ thể dục giữa giờ, bên ngoài đổ mưa nhỏ, sân trường toàn là những vũng bùn.

Tôi đang đi về phía nhà vệ sinh thì bất ngờ bị ai đó đẩy mạnh vào lưng.

Cả người mất thăng bằng, lao thẳng về phía trước.

“Bộp” một tiếng, tôi ngã nhào vào một vũng nước đầy bùn vàng.

Nước bùn b/ắn đầy mặt tôi, theo cằm chảy vào trong cổ áo.

“Hahaha, con gà ướt!”

Vương Hổ và Sầm Trì đứng cách đó không xa, cười ngặt nghẽo.

Mấy bạn học vây xem xung quanh cũng hùa theo chỉ trỏ.

Lòng bàn tay tôi bị trầy một mảng lớn, đ/au rát.

Tôi cắn ch/ặt răng, chống tay xuống đất từ từ bò dậy.

Không khóc.

Tôi biết, khóc chẳng có ích gì, vì chẳng ai xót xa cho mình cả.

Ngày hôm đó tan học, tôi cố tình đi lang thang bên ngoài đến tận lúc trời tối mịt mới về nhà.

Tôi muốn đợi bùn trên người khô hẳn rồi mới phủi đi.

Vừa tới gốc cây hòe già ở đầu làng, tôi đã thấy bà nội đang kiễng chân ngóng về phía này.

Thấy bộ dạng lấm lem bùn đất như khỉ của tôi, sắc mặt bà thay đổi hẳn.

“Ni! Sao lại ra nông nỗi này?”

Bà lao tới, nhìn tôi từ đầu đến chân, những ngón tay thô ráp chạm nhẹ vào lòng bàn tay sưng đỏ của tôi.

Tôi theo bản năng rụt lại.

“Không sao ạ, cháu tự bất cẩn nên ngã thôi.”

Bà không nói gì, ánh mắt lại lạnh lẽo đến đ/áng s/ợ.

Bà nắm ch/ặt lấy cổ tay tôi, kéo tôi đi về phía đầu làng phía Tây.

“Bà ơi, mình đi đâu ạ?”

“Đi hỏi xem rốt cuộc là con chó hoang nhà nào, đến đường đi cũng không biết.”

Nhà Vương Hổ đang ăn cơm tối.

Mẹ nó là một mụ đàn bà đanh đ/á có tiếng, đang bưng một chiếc bát lớn ngồi xổm giữa sân húp cơm.

Thấy bà nội gi/ận dữ kéo tôi vào, mụ ta đảo mắt một cái.

“Ô kìa, bà Trần, tối muộn không ngủ đi, lại đến nhà tôi xin cơm à?”

Bà nội không nói hai lời, chộp lấy một chiếc gậy củi ở góc tường, nện mạnh xuống chiếc chậu sắt dưới đất.

Một tiếng “khoang” chói tai vang lên, chấn động đến mức đ/au cả màng nhĩ.

Vương Hổ sợ hãi chạy vọt ra từ trong nhà, trốn sau lưng mẹ.

“Vương Thúy Hoa, bớt giở trò với tôi đi.

Thằng nhãi con nhà cô đẩy cháu gái tôi xuống hố bùn, hôm nay nhất định phải cho tôi một lời giải thích.”

Vương Thúy Hoa đùng đùng đứng dậy, ném bát xuống đất.

“Bà già ch*t ti/ệt kia, bà nói ai là thằng nhãi con hả?

Thằng Hổ nhà tôi hiền lành tử tế, ai thấy nó đẩy? Tôi thấy là con nhỏ hoang nhà bà tự không có mắt thì có!”

Mụ ta cậy mình trẻ khỏe, bước lên một bước định xô đẩy bà nội.

Tôi sợ đến mức tim nhảy lên tận cổ họng, lao vọt lên chắn trước mặt bà.

“Bà không được đụng vào bà cháu!”

Vương Thúy Hoa sững người một chút, rồi cười khẩy.

“Ô kìa, còn biết bảo vệ chủ cơ đấy.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tráo con tái sinh: Lệnh Nghi cuối cùng trở thành Thái tử phi

Chương 7
Bùi Kế Minh tưởng rằng việc mang đứa con gái do ngoại thất sinh ra về nhà họ Ôn, danh chính ngôn thuận nuôi dưới danh nghĩa vợ cả là có thể che mắt thiên hạ. Hắn đâu biết Ôn Vân Cẩm là người trọng sinh trở về, kiếp trước bị gã chồng tồi, ngoại thất cùng con nuôi liên thủ hãm hại, phóng hỏa thiêu rụi cả nhà. Kiếp này, nàng từng bước mưu tính, đánh tráo cốt nhục của em gái là Ôn Lệnh Nghi thành con gái mình, vứt đứa con của ngoại thất về nhà họ Dung đặt tên là Lan Nhược, lại dùng thuốc độc mãn tính giết chết kẻ phụ bạc, trơ mắt nhìn từng kẻ thù rơi xuống vực sâu. Cuối cùng, Lệnh Nghi được sắc phong làm Thái tử phi, nàng là người cười đến sau cùng. Nàng từng bước tính toán, xoay chuyển càn khôn.
141
8 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới
9 Mèo của anh Chương 15
10 Ăn tạp Chương 12
11 Chuộc tội Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Cung khuyết táng ta, ta táng cung khuyết

Chương 9
Ngày tuyển phi, Thái tử trước mặt bá quan văn võ, đem tín vật vốn thuộc về ta trao cho đích tỷ. Ta nắm chặt tờ bát tự thiếp do chính tay người viết, chặn người lại ở thiên điện mà rằng: “Điện hạ vốn rõ, nếu người cưới nàng ta, ta tất phải nhập cung hầu hạ Thái hậu... Người có từng nghĩ cho ta lấy nửa phần?” Người nhíu mày, giọng hạ thấp xuống: “Tỷ tỷ ngươi đã mang cốt nhục của ta, nếu nàng nhập cung, tính tình Thái hậu khó lường, chỉ cần sơ sẩy là một xác hai mạng.” “Ngươi thay nàng nhập cung, với tài trí của ngươi, tất tìm được lối thoát. Đợi ta đăng cơ, sẽ sắc phong ngươi làm phi.” Trở về phủ, đích tỷ lệ nhòa nhìn ta: “Muội muội, muội lương thiện nhất, muội sẽ không trơ mắt nhìn tỷ tỷ vào nơi đó đúng không?” Khi nói lời này, trên tay nàng vẫn còn đeo chiếc vòng phỉ thúy mà mẫu thân để lại cho ta. Đích mẫu bày một bàn tiệc lớn ở hoa sảnh, là lần đầu tiên trong mười tám năm ta được cùng ngồi chung mâm với bà. Bà nâng đũa cười tươi, nhưng giọng điệu lại lạnh lẽo tựa nước: “Ăn đi, coi như là tiễn hành cho ngươi, sau này muốn ăn cũng chẳng còn cơ hội nữa.”
Cổ trang
4