Tôi không dám chậm trễ, nhanh chóng vệ sinh cá nhân và thay quần áo.

Tôi nghĩ mẹ vẫn còn yêu thương tôi.

Bà vẫn nhớ ngày sinh nhật của tôi.

Tôi thậm chí bắt đầu thấy hối h/ận vì chuyện bốc đồng điền nguyện vọng vào ngày hôm qua.

Khi đi dạo phố, mẹ chọn cho chị gái rất nhiều bộ quần áo, giục chị vào thử.

Tôi cũng chờ đợi mẹ chọn cho mình vài bộ, nhưng dường như bà đã quên mất tôi.

Không sao cả, dù sao quần áo của chị cũng nhiều như vậy, tôi mặc lại đồ của chị cũng không tính là lãng phí.

Mẹ lại m/ua cho chị gái rất nhiều thứ.

Không có phần của tôi, tôi tự an ủi bản thân, không sao mà, dù sao tôi cũng chẳng thiếu thứ gì.

Mẹ ki/ếm tiền cũng đâu có dễ dàng.

Chớp mắt đã đến buổi trưa, mẹ dẫn tôi và chị gái đến quán mì ăn trưa.

Khẩu vị của tôi và chị giống hệt nhau, đều gọi mì cay.

Mẹ nghe thấy, bĩu môi: "Chờ chút, phiền cô đổi giúp tôi một bát thành mì bò."

Bà nhìn chị gái đầy xót xa.

"Con sức khỏe không tốt, lại g/ầy quá, ăn th!t bò cho bổ, ăn nhiều một chút."

Sợ chị gái ăn không no, mẹ còn gọi thêm một đĩa cá sốt cà chua.

Bà cố ý đặt nó vào vị trí gần chị gái nhất, ở giữa còn dùng hộp khăn giấy ngăn cách.

Tôi cúi đầu ăn bát mì cay của mình.

Chỉ cảm thấy hôm nay sao mà cay quá.

Cay đến mức nước mắt tôi trào ra.

Thật ra mẹ không cần phải làm thế, tôi vốn dĩ không bao giờ ăn cá.

Khi họ ăn xong, tôi vội vàng húp nhanh hai miếng.

Nhưng chị gái vừa đứng dậy đã vô tình làm đổ nước dùng mì lên người tôi.

Nước mì nóng rẫy khiến tôi gi/ật b/ắn mình.

Mẹ lại nhíu mày nhìn tôi đầy chán gh/ét.

"Sao con lại bất cẩn thế? Đồ ngốc."

Tôi không nói gì, chỉ lặng lẽ rút hai tờ giấy, lau sạch những chỗ bị ướt.

Rồi vội vàng xách đồ đuổi theo mẹ và chị gái.

Trong cửa hàng quần áo, mẹ lại chọn cho chị gái hai bộ đồ.

Chị gái vào phòng thử đồ, tôi tủi thân nói với mẹ:

"Quần áo của con bị bẩn rồi, mẹ ơi, mẹ có thể m/ua cho con một bộ không?"

Mẹ liếc nhìn tôi: "Trong nhà bao nhiêu quần áo không mặc, cứ nhất định phải m/ua đồ mới, con tưởng mẹ ki/ếm tiền dễ lắm à?"

"Còn nhỏ tuổi, đừng học thói ham hư vinh của người ta."

Tôi tủi thân cúi đầu.

Quần áo của tôi, đều là đồ chị gái không mặc nữa.

Trong hơn hai mươi cái túi m/ua sắm đang xách trên tay, cũng chẳng có cái nào thuộc về tôi cả.

Hóa ra, mẹ dẫn tôi đi không phải để m/ua đồ cho tôi, mà chỉ để tôi xách đồ giúp họ thôi.

Chị gái từ phòng thử đồ bước ra, ánh mắt mẹ lập tức dán ch/ặt vào đó.

"D/ao D/ao của mẹ mặc gì cũng đẹp."

"Con có ưng bộ nào không, để mẹ đi chọn thêm cho?"

Có lẽ nhận ra vẻ buồn bã của tôi, mẹ cáu kỉnh liếc nhìn tôi.

"Con cũng đi chọn một bộ đi, đừng quên nhìn giá đấy."

Tôi mừng rỡ vô cùng.

Lục lọi hồi lâu trong đống quần áo giảm giá, tôi chọn bộ rẻ nhất.

Từ phòng thử đồ bước ra, tôi học cách của chị gái, muốn hỏi mẹ xem có đẹp không.

Tìm một vòng, chẳng thấy mẹ và chị gái đâu cả.

Lòng tôi hụt hẫng một mảng lớn.

Hỏi nhân viên b/án hàng mới biết, mẹ và chị gái thanh toán xong đã đi từ lâu rồi.

Tôi đứng ngẩn người tại chỗ rất lâu.

Giống như một chú chó nhỏ bị vứt bỏ.

"Bộ đồ này con có lấy nữa không?"

Trước ánh mắt kh/inh miệt của nhân viên, tôi hoảng hốt cởi bộ quần áo đã chọn lựa kỹ càng kia ra.

Không lấy nữa.

Đều không cần nữa.

Tôi lờ đờ dùng hai đồng bạc cuối cùng trong người bắt xe buýt về nhà.

Về đến nhà đã là buổi tối.

Mẹ và chị gái đang ngồi trên ghế sofa xem tivi.

Hoàn toàn quên mất sự tồn tại của tôi.

Tôi vào phòng vệ sinh lau tóc, bỗng nhiên nhớ lại chuyện hồi nhỏ.

Tôi và chị chơi trốn tìm dưới lầu.

Ngày đó rất nóng, tôi bị say nắng, muốn lên lầu uống chút nước.

Mẹ thấy chỉ có mình tôi về, liền tức gi/ận.

"Tại sao con lại vứt bỏ chị gái một mình mà về? Nó là con gái, ở ngoài một mình nguy hiểm biết bao?"

Bà không hề nhận ra tôi đang khó chịu, gi/ật lấy cốc nước trong tay tôi.

"Cút, con đi tìm chị về đây cho mẹ, nếu D/ao D/ao có mệnh hệ gì, con cũng đừng hòng quay về nữa!"

Cho dù đã hơn mười năm trôi qua, câu nói đó dường như vẫn luôn văng vẳng bên tai tôi.

Không thể nào xua tan.

Bên ngoài vang lên tiếng hát chúc mừng sinh nhật.

Khi tôi mở cửa, chị gái vừa thổi nến xong.

Nhìn thấy tôi, chị ta cười gượng.

"Xin lỗi nhé, chị quên mất, hôm nay cũng là sinh nhật của em."

Nói rồi, Thẩm D/ao cười cười cắm lại nến, chẳng phải thực lòng thấy hối lỗi.

Tôi thở dài.

Lười chẳng muốn so đo nữa.

"Không sao, không cần đâu ạ."

Tôi muốn về phòng, nhưng bị mẹ gọi gi/ật lại.

"Cả ngày cứ trưng cái bộ mặt đưa đám ra cho ai xem thế, con không qua đây ăn bánh kem, định về phòng làm gì?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tráo con tái sinh: Lệnh Nghi cuối cùng trở thành Thái tử phi

Chương 7
Bùi Kế Minh tưởng rằng việc mang đứa con gái do ngoại thất sinh ra về nhà họ Ôn, danh chính ngôn thuận nuôi dưới danh nghĩa vợ cả là có thể che mắt thiên hạ. Hắn đâu biết Ôn Vân Cẩm là người trọng sinh trở về, kiếp trước bị gã chồng tồi, ngoại thất cùng con nuôi liên thủ hãm hại, phóng hỏa thiêu rụi cả nhà. Kiếp này, nàng từng bước mưu tính, đánh tráo cốt nhục của em gái là Ôn Lệnh Nghi thành con gái mình, vứt đứa con của ngoại thất về nhà họ Dung đặt tên là Lan Nhược, lại dùng thuốc độc mãn tính giết chết kẻ phụ bạc, trơ mắt nhìn từng kẻ thù rơi xuống vực sâu. Cuối cùng, Lệnh Nghi được sắc phong làm Thái tử phi, nàng là người cười đến sau cùng. Nàng từng bước tính toán, xoay chuyển càn khôn.
141
5 Alpha hỗn loạn Chương 13
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới
8 SÓI ĐI LÙI Chương 12
9 Tự Làm Tự Chịu Chương 16
11 Xán Tinh Chương 11
12 Độ Vong Xuyên Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tôi bàn chuyện bảo quản dâu rừng, trưởng thôn lại khăng khăng đòi ngâm thuốc độc

Chương 8
Sau khi trở thành một người có sức ảnh hưởng với hàng chục triệu lượt theo dõi, tôi quyết định trở về quê hương giúp bà con bán dâu gia. Để làm được điều đó, tôi đã đặc biệt tìm đến người bạn cũ ở phòng thí nghiệm sinh học để xin công nghệ bảo quản mới. Nể tình bạn cũ, cậu ấy đã đồng ý để lại cho tôi với giá gốc. Tôi vui mừng khôn xiết chạy đến văn phòng thôn thông báo: "Xong rồi! Công nghệ bảo quản của phòng thí nghiệm chỉ 2 hào/cân! An toàn, không dư lượng, dâu gia có thể tươi ngon suốt nửa tháng!" Mọi người lập tức vui mừng rạng rỡ: "Tiểu Trần giỏi lắm!", "Không hổ danh là sinh viên bước ra từ thôn chúng ta!" Nhưng trưởng thôn đột nhiên xuất hiện mắng: "2 hào một cân? Có phải cậu ăn tiền hoa hồng không đấy? Công nghệ quái gì mà đắt thế!" Vương Bưu, kẻ chuyên bán thuốc bảo quản trái cây ở thị trấn, cũng chạy đến: "Trưởng thôn nói đúng! Thuốc bảo quản dâu gia của Bưu tôi, 5 đồng một lọ, pha nước có thể ngâm được 200 cân, tính ra chỉ có 2 xu rưỡi một cân! Hơn nữa ngâm xong quả đỏ mọng, cứng cáp, còn đẹp mắt hơn cái thứ công nghệ phòng thí nghiệm gì đó của các người!" Tôi vội vàng hét lên với dân làng: "Không được dùng đâu!"
Tình cảm
6