Cô ấy vừa định mở lời.
Tôi đột nhiên đứng dậy.
Tôi đặt cốc nước trong tay xuống, bước tới trước mặt cảnh sát.
“Chú cảnh sát, cháu có bằng chứng ạ.”
Ánh mắt của tất cả mọi người trong phòng đều đổ dồn về phía tôi.
Ngụy Tú Như sững sờ một chút, rồi cười khẩy: “Con nhóc ranh như mày thì có bằng chứng gì chứ?”
Tôi không quan tâm đến bà ta, lấy từ trong túi ra một chiếc đồng hồ trẻ em màu hồng cũ kỹ.
Đây là món quà sinh nhật bố m/ua cho tôi năm ngoái.
Các nút bấm đã hơi liệt, nhưng tôi vẫn luôn mang theo bên mình.
Tôi ấn vào nút đỏ ở cạnh bên.
Sau những tiếng rè rè của dòng điện, trong chiếc đồng hồ vang lên rõ mồn một đoạn đối thoại xảy ra vài giờ trước tại căn nhà trọ ở khu ổ chuột.
“Hai triệu đó là tiền đổi bằng mạng sống của bố mẹ mày, bắt buộc phải đưa cho tao!”
Đây là giọng của Ngụy Quân Triết.
“Đói rồi thì nói thật đi, thẻ ở đâu? Mật mã là bao nhiêu?”
Đây là giọng nói đ/ộc á/c của Ngụy Tú Như.
“Hôm nay tao gi*t mày, số tiền đó vẫn thuộc về chúng tao với tư cách là người thừa kế hợp pháp!”
Giọng đe dọa đi/ên cuồ/ng của Ngụy Quân Triết vang vọng khắp đồn cảnh sát yên tĩnh.
Từng chữ trong đoạn ghi âm như một nhát búa tạ, giáng mạnh vào mặt anh em nhà họ Ngụy.
Mặt Ngụy Tú Như lập tức tái mét, nhìn chằm chằm vào chiếc đồng hồ trong tay tôi như thể nhìn thấy m/a.
“Mày... mày dám ghi âm!”
Bà ta đi/ên cuồ/ng lao tới định cư/ớp chiếc đồng hồ.
“Ngồi yên!” Người cảnh sát bên cạnh nhanh tay lẹ mắt, trực tiếp ấn bà ta xuống ghế, lấy c/òng số 8 “cạch” một tiếng khóa ch/ặt vào mặt bàn.
Ngụy Quân Triết càng sợ đến mức toàn thân r/un r/ẩy, ngồi bệt xuống đất, ngay cả một câu ngụy biện cũng không nói nổi.
Cảnh sát cầm chiếc đồng hồ, sắc mặt xanh mét.
“Tống tiền, đe dọa b/ạo l/ực, số tiền liên quan lên đến hai triệu tệ.”
“Đây không còn là tranh chấp gia đình đơn thuần nữa rồi.”
Tôi quay đầu, nhìn về phía Tống Mông.
Tống Mông nhìn tôi, đáy mắt thoáng qua một tia ngạc nhiên, sau đó hóa thành sự an ủi và tự hào sâu sắc.
Cô bước tới, ôm lấy vai tôi.
“Làm tốt lắm, Nhạn Nhạn.”
Hành lang đồn cảnh sát nhanh chóng trở nên hỗn lo/ạn.
Người thân nhận được tin báo lần lượt kéo đến.
Vợ của Ngụy Quân Triết, người thím luôn nhìn người bằng nửa con mắt của tôi, vừa vào cửa đã chỉ vào mũi Ngụy Quân Triết mà ch/ửi rủa.
“Đồ khốn nạn ch*t ti/ệt!”
“Bà đây theo ông ăn cơm chan nước mắt suốt ba năm, giờ ông lại vì tiền mà đi tù sao?”
“Ngụy Quân Triết, tôi muốn ly hôn với ông! Căn nhà là của tôi hết!”
Ngụy Quân Triết ôm mặt, r/un r/ẩy trong góc, ngay cả rắm cũng không dám đá/nh.
Dượng ba cũng đến, tay còn dắt theo đứa con trai b/éo ục ịch Hạ Trì.
Dượng ba là một người thật thà, lúc này tức đến mức toàn thân r/un r/ẩy.
“Ngụy Tú Như, cô có còn chút lương tâm nào không! Đó là tiền m/áu của em gái cô đấy!”
Hạ Trì bên cạnh ăn vạ lăn lộn.
“Con muốn điện thoại mới! Mẹ nói lấy được tiền sẽ m/ua điện thoại mới cho con!”
“Chú cảnh sát, mau đưa tiền cho con đi!”
Một cảnh sát trẻ thực sự không nhìn nổi nữa, quát lớn:
“Làm cái gì đấy! Đây là đồn cảnh sát!”
Đúng lúc này, cửa đồn cảnh sát lại một lần nữa bị đẩy ra.
Một người đàn ông mặc vest xám, xách cặp tài liệu bước vào.
Ông ta đẩy gọng kính vàng, đi thẳng về phía Tống Mông.
“Cô Tống, xin lỗi vì tôi đến muộn.”
“Tôi là luật sư Lâm, người phụ trách việc công chứng di sản của bố mẹ Thư Nhạn.”
Ngụy Tú Như trong phòng thẩm vấn nghe thấy hai chữ “luật sư”, lập tức như vớ được cọc c/ứu mạng, gào lên:
“Luật sư! Ông nói cho họ biết đi, tôi là người thừa kế hợp pháp đầu tiên!”
Luật sư Lâm quay người, rút từ trong cặp ra một tập tài liệu có đóng dấu đỏ.
“Xin lỗi, bà Ngụy.”
“Dựa theo di chúc chung mà bố mẹ Thư Nhạn để lại tại văn phòng công chứng lúc sinh thời.”
“Nếu họ gặp chuyện bất trắc, quyền giám hộ của Thư Nhạn sẽ được ủy thác hoàn toàn cho cô Tống Mông.”
“Đồng thời, số tiền tử tuất hai triệu tệ đó đã được thiết lập thành một quỹ tín thác chuyên dụng.”
Lời nói của luật sư Lâm như một quả bom hạng nặng.
“Chỉ khi Thư Nhạn đủ mười tám tuổi mới có thể sử dụng số tiền này.”
“Hơn nữa, bắt buộc phải có chữ ký ủy quyền của cô Tống Mông.”
Ngụy Tú Như hoàn toàn ch*t lặng.
Bà ta ngây người nhìn luật sư Lâm, môi r/un r/ẩy: “Sao lại như thế được... sao có thể...”
“Không thể nào! Đó là em gái tôi! Nó không thể nào phòng bị tôi đến thế!”
“Sự thật là như vậy.” Luật sư Lâm lạnh lùng cất tài liệu đi.
“Bố mẹ Thư Nhạn đã sớm nhìn thấu bản chất của các người nên mới để lại đường lui.”
“Các người không những không lấy được một xu mà còn phải trả giá cho hành vi phạm tội của mình.”
Ngụy Quân Triết đột nhiên như phát đi/ên, dùng đầu đ/ập mạnh vào tường.