“Muốn dùng ta làm kẻ thế mạng, nhưng không ngờ trời xanh có mắt, ngựa kinh ở ngã tư, đám phu kiệu trong lúc hoảng lo/ạn đã nhận nhầm ký hiệu, đưa tỷ tỷ trở về nơi mà ả vốn dĩ phải thuộc về.”
“Đây gọi là gì? Đây gọi là gieo gió gặt bão, tự làm tự chịu!”
“Mày là con tiện nhân! Tao phải x/é nát miệng mày!”
Thích Uyển Diễm bị đ/âm trúng nỗi đ/au, đi/ên cuồ/ng giãy giụa muốn lao về phía tôi.
Mụ quản sự phủ Hầu thấy vậy, tung một cước thật mạnh vào ngựk Thích Uyển Diễm, đ/á ả ngã nhào xuống đất lần nữa.
“Đủ rồi! Thích đại nhân, thế tử gia đã nói, loại đ/ộc phụ không giữ đạo phụ, miệng đầy lời dối trá này, phủ Hầu chúng ta tuyệt đối không giữ lại.”
Mụ quản sự lạnh lùng buông một câu.
“Người chúng ta đã đưa về, ngày mai thư hưu sẽ được gửi tới. Còn Thích gia các người định xử trí thế nào, đó là việc của các người!”
Nói xong, mụ quay người bước lên xe ngựa, bụi m/ù mịt rồi rời đi.
Để lại người nhà họ Thích đứng tại chỗ, như lũ chó nhà có tang.
Thư hưu.
Hai chữ này đối với nữ tử thế gia mà nói, chẳng khác nào án t//ử h/ình.
“Không... không thể hưu! Phủ Hầu không thể hưu con!”
Thích Uyển Diễm hoàn toàn sụp đổ, ôm lấy chân Thích Bách Uyên khóc rống lên.
“Cha, cha mau đi c/ầu x/in thế tử gia đi, con không muốn bị hưu về đâu, con không muốn làm kẻ bị bỏ rơi đâu!”
Thích Bách Uyên tức đến run người, mạnh mẽ đ/á văng Thích Uyển Diễm ra.
“Đồ khốn kiếp! Việc thì không xong mà phá thì giỏi! Mặt mũi Thích gia đều bị mày làm cho mất sạch rồi!”
Ông ta quay đầu lại, ánh mắt thâm đ/ộc nhìn chằm chằm vào tôi.
“Thích Khâm Ly, đừng tưởng mày thắng. Mày chẳng qua chỉ gả cho một tên phế vật sắp ch*t, đợi nó ch*t rồi, xem mày còn dựa dẫm vào đâu!”
“Nàng ấy dựa dẫm vào đâu, Thích đại nhân chẳng mấy chốc sẽ biết thôi.”
Bùi Yến Trinh thản nhiên tiếp lời.
Chàng nắm lấy tay tôi, giọng điệu bình tĩnh nhưng đanh thép.
“Từ hôm nay trở đi, Khâm Ly chính là người vợ được Bùi Yến Trinh ta cưới hỏi đàng hoàng, không còn bất kỳ liên quan nào đến Thích gia các người nữa.”
“Nếu Thích đại nhân còn dám động đến nàng ấy dù chỉ một chút, Bùi mỗ đảm bảo, Thích gia sẽ không thấy được cảnh xuân sang năm đâu.”
Lời Bùi Yến Trinh vừa dứt, Thích Bách Uyên như nghe thấy chuyện cười lớn nhất thế gian, bật lên một tràng cười đi/ên dại.
“Chỉ dựa vào mày? Một tên m/a b/ệnh ngay cả tiền th/uốc thang cũng không gom nổi?”
Ông ta chỉ vào Bùi Yến Trinh, sự kh/inh miệt trong mắt gần như hóa thành thực thể.
“Ta muốn xem thử, mày lấy gì để Thích gia không thấy được cảnh xuân sang năm!”
Bùi Yến Trinh không thèm để ý đến tiếng sủa càn của ông ta nữa.
Chàng nắm ch/ặt tay tôi hơn, dứt khoát quay người cùng tôi bước lên chiếc xe ngựa tồi tàn đó.
Chiếc xe ngựa chậm rãi rời khỏi phủ Thích.
Tôi vén một góc rèm, nhìn Thẩm Thanh Chỉ đang ngồi trên bậc thềm, ôm lấy Thích Uyển Diễm đã bị đá/nh đến không ra hình người mà khóc lóc thảm thiết.
Thích Bách Uyên thì đi đi lại lại đầy bồn chồn ở bên cạnh, như một con thú bị dồn vào đường cùng.
Đây mới chỉ là bắt đầu.
Địa ngục thực sự, vẫn còn ở phía sau.
Hai tháng tiếp theo, bầu trời kinh thành lặng lẽ đổi thay.
Sản nghiệp mà Thích gia vốn dựa vào để sinh tồn chính là ba cửa hàng hương liệu ở phía Tây thành.
Ba cửa hàng này, dựa vào phương th/uốc gia truyền của ngoại tổ gia tôi, đã đ/ộc chiếm vị trí dẫn đầu ở kinh thành suốt nhiều năm.
Mà bây giờ, đã đến lúc thu hồi những thứ thuộc về tôi rồi.
Tôi tận dụng mạng lưới qu/an h/ệ và vốn liếng mà Bùi Yến Trinh âm thầm cung cấp, mở một cửa hàng mới đối diện cửa hàng hương liệu của Thích gia với tên là “Ám Hương Các”.
Tôi đích thân trấn giữ, dựa theo ký ức kiếp trước, khôi phục và cải tiến những cổ phương bị Thích gia chiếm đoạt suốt nhiều năm qua.
Không chỉ vậy, tôi còn tung ra vài loại “hương đặc chế” chỉ b/án cho giới quan lại quý tộc.
Chưa đầy nửa tháng, việc kinh doanh của Thích gia sa sút thảm hại, vắng như chùa Bà Đanh.
“Bộp!”
Trong thư phòng của phủ Thích vang lên một tiếng động lớn.
Thích Bách Uyên ném mạnh cuốn sổ sách trong tay xuống đất.
“Chuyện này là thế nào! Tại sao giá nhập vào lại cao hơn tháng trước ba phần, mà doanh số lại không được nổi một phần mười!”
Đám chưởng quầy đứng dưới r/un r/ẩy.
“Lão gia, Ám Hương Các đối diện không biết lấy được phương th/uốc từ đâu, hương thơm còn đậm đà hơn của chúng ta, mà giá cả còn thấp hơn...”
“Điều đ/áng s/ợ hơn là, mấy nhà cung cấp dược liệu lâu năm đột nhiên đều không chịu hợp tác với chúng ta nữa, nói là... nói là sợ đắc tội với quý nhân.”
Thích Bách Uyên tức đến tối sầm mặt mày, suýt nữa thì ngất xỉu.
“Quý nhân? Quý nhân nào!”
Lời ông ta chưa dứt, quản gia vội vã chạy từ ngoài vào.
“Lão gia, không xong rồi! Đại tiểu thư... đại tiểu thư lại bị đá/nh đến nửa sống nửa ch*t rồi!”
Thích Bách Uyên hít sâu một hơi, cố đ/è nén cơn gi/ận trong lòng.
Ngày lại mặt hôm đó, dù phủ Hầu đã cho người gửi thư hưu, nhưng nhờ sự bám riết không buông của Thẩm Thanh Chỉ và sự chạy chọt khắp nơi của Thích Bách Uyên, cuối cùng vẫn không hưu thành.
Chỉ là, cuộc sống của Thích Uyển Diễm ở phủ Hầu, còn không bằng một con chó.