Tôi lấy một chiếc túi rác màu đen, quét sạch tất cả vào đó. Cả đôi dép lê thương hiệu thời trang đen trắng ở lối vào cũng không ngoại lệ. Tất cả bị ném vào thùng rác bên ngoài cửa.

Việc dọn dẹp tất cả chỉ mất vỏn vẹn một tiếng đồng hồ.

Ba chiếc vali đã chứa đựng trọn vẹn ba năm thanh xuân của tôi trong mối tình này.

Tôi ngồi trên ghế sofa, nhìn quanh ngôi nhà mà chính tay mình đã dày công bài trí. Những bông hoa hướng dương trên bàn trà đã héo úa. Đó là những bông hoa tôi m/ua từ tuần trước, Bùi Vãn Ngưng chê nó rơi phấn hoa nên bắt tôi vứt đi, tôi đã không nỡ. Bây giờ, chẳng còn lý do gì để giữ lại nữa.

Tôi ném những bông hoa héo cùng chiếc bình vào túi rác.

Điện thoại rung lên.

Là tin nhắn WeChat của Bùi Vãn Ngưng gửi đến.

“Đường ống nước nhà Bạch Lạc Xuyên lại bị rò rỉ, cuối tuần ban quản lý không có ai, em ở lại đây giúp cậu ấy xử lý một chút, lát nữa mới về.”

Tôi nhìn chằm chằm vào dòng chữ trên màn hình rất lâu.

Ống nước bị hỏng.

Cái cớ thật hoàn hảo.

Cũng giống như máy tính hỏng, đ/au dạ dày, hay cần người đi lấy xe cùng vậy.

Luôn có đủ loại lý do không thể chối cãi để cô ấy đường hoàng ở lại bên cạnh cậu ta.

Tôi không trả lời cô ấy.

Mà nhấn vào ảnh đại diện WeChat của Bùi Vãn Ngưng.

Sửa lại biệt danh từ “Vãn Ngưng” thành “Bùi Vãn Ngưng”.

Sau đó, nhấn nút xóa bạn bè.

Làm xong tất cả, tôi lấy chiếc nhẫn đính hôn từ trong túi ra.

Đó là món đồ m/ua sẵn cô ấy chọn ở một tiệm trang sức bình dân với giá hai mươi nghìn tệ.

Không đặt làm riêng, không khắc tên.

Thậm chí kích thước còn rộng hơn một size, tôi phải quấn sợi chỉ đỏ mới đeo vừa vặn.

Tôi tháo sợi chỉ đỏ ra, đặt chiếc nhẫn vào chính giữa bàn trà.

Bên cạnh đó, đ/è lên nó là tấm thẻ ghi chỗ ngồi trong buổi tiệc đính hôn ngày hôm qua.

Trên đó in ba chữ bằng mực vàng: Bạch Lạc Xuyên.

Đây là thứ tôi đã mang về từ khách sạn.

Vì họ cảm thấy vị trí đó phù hợp với cậu ta hơn, vậy thì tôi sẽ nhường lại hoàn toàn.

Tôi kéo vali, bước ra lối vào.

Nhìn lại căn phòng khách trống trải lần cuối.

Không một chút luyến tiếc.

Cánh cửa khép lại nhẹ nhàng phía sau lưng tôi, phát ra tiếng “cạch” khô khốc.

Chiếc xe đặt qua ứng dụng đã chờ sẵn dưới lầu.

Tài xế giúp tôi xếp hành lý vào cốp xe.

“Anh bạn, chuyển nhà à? Đi đâu thế?”

Tôi báo tên một khách sạn.

“Được rồi, ngồi chắc nhé.”

Xe lăn bánh rời khỏi khu chung cư, tôi tựa đầu vào cửa kính, nhìn khung cảnh hai bên đường lùi lại phía sau nhanh chóng.

Ánh hoàng hôn nhuộm cả thành phố thành màu đỏ vàng rực rỡ.

Cuộc đời mới của tôi, chỉ mới bắt đầu.

Chín giờ tối.

Một chiếc Mercedes màu đen đỗ dưới tòa chung cư.

Bùi Vãn Ngưng đẩy cửa bước xuống xe, gương mặt lộ rõ vẻ mệt mỏi.

Bạch Lạc Xuyên đi theo sau cô, tay xách vài túi đồ ăn đêm đã đóng gói.

“Chị Vãn Ngưng, hôm nay thật sự làm phiền chị quá, nếu không có chị, nhà em chắc bị nước nhấn chìm mất rồi.”

Cậu ta cười tươi rói đuổi theo bước chân cô.

“Chuyện tiện tay thôi mà.”

Bùi Vãn Ngưng nhấn nút thang máy.

“Em về cũng nghỉ ngơi sớm đi, mai còn phải đến công ty kết nối dự án mới nữa.”

“Biết rồi ạ, đây không phải là để cảm ơn chị nên em đặc biệt m/ua món đồ nướng chị thích nhất sao.”

Bạch Lạc Xuyên lắc lắc túi đồ trên tay.

“Lát nữa anh rể mà có gi/ận, chị cứ lấy cái này dỗ dành anh ấy là được.”

Bùi Vãn Ngưng nhíu mày.

“Cậu ấy có gì mà phải gi/ận? Chị đã báo cáo với cậu ấy rồi mà.”

Cửa thang máy mở ra, hai người đi đến trước cửa căn hộ.

Bùi Vãn Ngưng nhập mật mã, đẩy cửa bước vào.

“Nghiên Từ, em về rồi đây.”

Cô theo thói quen gọi một tiếng, vươn tay bật đèn phòng khách.

Không có tiếng đáp lại.

Khoảnh khắc ánh đèn bừng sáng.

Giọng nói của Bùi Vãn Ngưng nghẹn lại trong cổ họng.

Phòng khách sạch sẽ đến mức chói mắt.

Trên ghế sofa không còn tấm chăn vẫn thường vắt vẻo.

Trên bàn trà không còn chiếc bình hoa chướng mắt.

Trong không khí, ngay cả một chút hơi thở của Sở Nghiên Từ cũng không còn.

Bạch Lạc Xuyên đi theo sau cô bước vào.

“Anh rể không có ở đây...”

Lời cậu ta nói đến nửa chừng thì đột ngột dừng lại.

Ánh mắt cậu ta lướt qua Bùi Vãn Ngưng, rơi vào chính giữa bàn trà.

Ở đó, trơ trọi đặt một chiếc nhẫn nam.

Bên cạnh, đ/è lên đó là tấm thẻ chỗ ngồi ghi tên cậu ta.

Bùi Vãn Ngưng bước nhanh tới.

Cô nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn một lúc.

Đột ngột quay người, lao vào phòng ngủ.

Cánh cửa tủ quần áo bị kéo toang.

Phía bên phải, nơi vốn treo quần áo của Sở Nghiên Từ, giờ đây trống rỗng.

Cô lao vào phòng tắm.

Trên bồn rửa mặt sạch bong, không còn d/ao cạo râu, không còn khăn mặt.

Thậm chí cả đôi dép lê của Bạch Lạc Xuyên và tất cả những thứ cậu ta để lại đây, đều biến mất.

Trong ngôi nhà này, tất cả mọi thứ liên quan đến Sở Nghiên Từ đều đã bị xóa sạch sẽ.

Giống như thể anh chưa từng tồn tại ở đây vậy.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tráo con tái sinh: Lệnh Nghi cuối cùng trở thành Thái tử phi

Chương 7
Bùi Kế Minh tưởng rằng việc mang đứa con gái do ngoại thất sinh ra về nhà họ Ôn, danh chính ngôn thuận nuôi dưới danh nghĩa vợ cả là có thể che mắt thiên hạ. Hắn đâu biết Ôn Vân Cẩm là người trọng sinh trở về, kiếp trước bị gã chồng tồi, ngoại thất cùng con nuôi liên thủ hãm hại, phóng hỏa thiêu rụi cả nhà. Kiếp này, nàng từng bước mưu tính, đánh tráo cốt nhục của em gái là Ôn Lệnh Nghi thành con gái mình, vứt đứa con của ngoại thất về nhà họ Dung đặt tên là Lan Nhược, lại dùng thuốc độc mãn tính giết chết kẻ phụ bạc, trơ mắt nhìn từng kẻ thù rơi xuống vực sâu. Cuối cùng, Lệnh Nghi được sắc phong làm Thái tử phi, nàng là người cười đến sau cùng. Nàng từng bước tính toán, xoay chuyển càn khôn.
141
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới
9 Ăn tạp Chương 12
10 Chuộc tội Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Ngày đầu làm dâu, mẹ chồng định dạy quy tắc? Tôi cho cả nhà bà ta đền tội.

Chương 11
Đích tử của Thừa Ân công là Ôn Như Ngọc văn võ song toàn, ngày phụ hoàng ban hôn, cả triều đình đều ca tụng. Sáng hôm sau ngày đại hôn, ta theo quy củ đến thỉnh an mẹ chồng. Vừa quỳ xuống, đầu gối đã chạm phải một vật cộm lên trong bồ đoàn. Mẹ chồng vẫn bình thản, nhưng nha hoàn bên cạnh lại che miệng cười khẩy. Ta lật bồ đoàn lên, bên dưới khâu một đồng tiền đồng. Mẹ chồng nâng chén trà lên, chậm rãi thổi nhẹ. "Công chúa đừng đa tâm, chẳng qua chỉ là lệ cũ thôi." "Mệnh cách của con quá cứng, sợ sẽ xung khắc với vận khí của Ôn gia chúng ta." "Từ nay về sau mỗi ngày thỉnh an, đều phải quỳ đủ một nén hương để tiêu tai cho Ôn gia." Ta còn chưa kịp lên tiếng, từ sảnh bên một đạo cô trung niên bước ra, tay cầm một lá bùa vàng. "Lão phu nhân, bần đạo đã tính toán rồi, bát tự của Công chúa thuộc Hỏa, Thế tử thuộc Mộc, Hỏa khắc Mộc, là đại hung." "Cần phải để Công chúa ăn chay ba năm, ở riêng tại viện nhỏ, mới có thể hóa giải." Ôn Như Ngọc từ ngoài bước vào, nhìn ta một cái rồi thở dài. "Điện hạ, mẫu thân tin vào những điều này, nàng cứ chịu khó vài năm." "Đợi bà ấy an tâm rồi, ta sẽ đón nàng về chính viện."
5
Đứt Gánh Chương 11