Tôi không tỏ ra sợ hãi tột độ như khi hầu hạ Tiêu Tuy.

Mà thay vào đó, tôi bộc lộ một sự quyến luyến kiểu “người sống sót sau t/ai n/ạn”.

Tôi am hiểu tâm lý học, biết cách phóng đại ham muốn bảo vệ của một người đàn ông qua từng chi tiết nhỏ.

Ví dụ như, thỉnh thoảng tỉnh giấc trong cơn mơ, tôi lại nắm ch/ặt lấy cánh tay ông.

Ví dụ như, khi nhìn ông, ánh mắt tôi tràn ngập sự ngưỡng m/ộ không chút che giấu.

Tiêu Trường Sách rất hưởng thụ điều đó.

Những tháng tiếp theo, tôi trở thành người phụ nữ được sủng ái nhất hậu cung.

Từ Lương đệ, tôi được phá lệ sắc phong lên làm “Quý phi”.

Ban hiệu “Thần”.

Những phi tần trong hậu cung kia h/ận tôi thấu xươ/ng, nhưng lại gi/ận mà không dám nói.

Vì ai cũng biết, tôi là thanh đ/ao mới mà hoàng đế dùng để cân bằng triều chính.

Nhưng tôi sẽ không thỏa mãn với việc chỉ làm một thanh đ/ao.

Tôi bắt đầu thêm vào thức ăn của Tiêu Trường Sách một loại kịch đ/ộc vô sắc vô vị từ Tây Vực -- “Thiên Nhật Túy”.

Loại đ/ộc này không gây ch*t người ngay lập tức.

Nó chỉ khiến các cơ quan n/ội tạ/ng dần suy kiệt, tinh thần ngày càng uể oải, trông hệt như già đi theo lẽ tự nhiên.

Tiêu Trường Sách tự phụ là người anh minh thần vũ.

Nhưng không hề hay biết, người phi tử mà ông sủng ái nhất, mỗi ngày đều đang cho ông uống thứ th/uốc đ/ộc lấy mạng mình.

Thứ tôi muốn, không chỉ là b/áo th/ù.

Mà là vị trí cao nhất nơi hoàng quyền tối thượng này.

Sự sủng ái của tôi khiến nhà họ Hàn lại nhìn thấy hy vọng.

Cha tôi, Hàn Quan Hải, gửi thẻ bài vào cung xin cầu an.

Trong thiên điện của Trường Xuân Cung.

Vị hầu gia từng cao cao tại thượng này, đối với đứa con gái mà ông ta từng coi là đồ bỏ đi, nay lại nở một nụ cười nịnh nọt.

“Quý phi nương nương nay được thánh sủng, đúng là phúc của nhà họ Hàn.”

Ông ta xoa xoa tay, ánh mắt lại liếc nhìn xung quanh.

Tôi ngồi ngay ngắn trên chủ vị, thong thả thưởng trà.

“Phụ thân hôm nay vào cung, chắc không chỉ để đến chúc mừng thôi nhỉ?”

Hàn Quan Hải thu lại nụ cười, hạ thấp giọng.

“D/ao Nương, con nay tuy là Quý phi, nhưng bệ hạ dù sao cũng đã già.”

“Tam hoàng tử gần đây đang lôi kéo phụ thân.”

“Nếu con có thể nói đỡ vài câu trước mặt bệ hạ, tương lai ngài ấy đăng cơ, con sẽ là Thái phi, nhà họ Hàn cũng có thể giữ được vinh hoa phú quý.”

Tôi nhìn ông ta, như thể đang nhìn một trò cười thế kỷ.

Đến nước này rồi, ông ta vẫn còn muốn kiểm soát tôi, bắt tôi làm đ/á Iót đường cho người khác.

“Phụ thân có phải quên rồi không?”

Tôi đặt chén trà xuống, giọng lạnh băng.

“Ban đầu là ai đã đẩy con vào chiếc kiệu nhỏ đó, bắt con đi mượn bụng cho phế Thái tử?”

Sắc mặt Hàn Quan Hải biến đổi, cố giữ bình tĩnh.

“Đó đều là chuyện quá khứ rồi.”

“Con chẳng lẽ còn muốn ghi h/ận cha ruột mình sao?”

“Không có nhà họ Hàn chống lưng phía sau, con ở trong hậu cung này cũng sẽ gặp muôn vàn khó khăn!”

Ông ta cố gắng dùng gia tộc để áp chế tôi.

Tôi đứng dậy, đi đến trước mặt ông ta.

“Nhà họ Hàn ư?”

“Phụ thân, có lẽ người vẫn chưa nhận rõ tình thế.”

“Không phải con cần nhà họ Hàn chống lưng, mà là sự sống ch*t của nhà họ Hàn, bây giờ nằm trong tay con.”

Tôi rút từ trong ống tay áo ra một danh sách, ném vào mặt ông ta.

“Đây là bằng chứng người lén lút kết bè kết cánh với Tam hoàng tử.”

“Nếu con giao nó cho bệ hạ, người đoán xem, nhà họ Hàn có đi vào vết xe đổ của phế Thái tử không?”

Hàn Quan Hải nhìn danh sách đó, sắc mặt trong phút chốc xám như tro tàn.

Ông ta làm sao ngờ được, tôi lại điều tra rõ ràng cả ông ta như vậy.

“Con... con là đứa con nghịch tử!”

Ông ta chỉ vào tôi, tức gi/ận đến run người.

“Con muốn kéo cả nhà họ Hàn ch/ôn cùng sao!”

“Ch/ôn cùng?”

Tôi cười lạnh thành tiếng.

“Phụ thân nói sai rồi, là các người đi ch*t, còn con đ/ộc sống.”

Tôi không cho ông ta bất kỳ cơ hội phản kháng nào.

Ngày hôm sau, danh sách này đã xuất hiện trên ngự án của Tiêu Trường Sách.

Lúc này, cơ thể Tiêu Trường Sách đã bị “Thiên Nhật Túy” rút cạn hơn phân nửa.

Ông ta trở nên vô cùng đa nghi và nóng nảy.

Nhìn thấy danh sách, ông ta thậm chí không cần qua tam ti hội thẩm, trực tiếp ra lệnh tịch biên gia sản nhà họ Hàn.

Hàn Quan Hải bị ban ch*t, Tam hoàng tử bị giáng làm thứ dân.

Tôi ngồi trong Trường Xuân Cung, nghe tiếng kêu khóc bên ngoài, tâm trạng vui vẻ tỉa tót cây cảnh.

Chút vướng bận cuối cùng, cũng đã bị tôi tự tay c/ắt đ/ứt.

Bây giờ, chỉ còn lại con rồng già kia.

Theo sự thấm sâu của th/uốc đ/ộc, Tiêu Trường Sách phần lớn thời gian chỉ có thể nằm liệt giường.

Tấu chương của triều đình bắt đầu do tôi thay mặt phê duyệt.

Những triều thần từng coi thường tôi, nay đều phải quỳ dưới chân tôi, ngước nhìn tôi.

Mùi vị của quyền lực, quyến rũ hơn tôi tưởng tượng nhiều.

Nó giống như loại th/uốc kí/ch th/ích mạnh nhất, khiến cái vỏ bọc nhân cách chống đối xã hội này của tôi hoàn toàn thức tỉnh.

Tháng chạp, tuyết rơi dày đặc đóng băng cả thành.

Trong Thái Cực Điện, lửa than ch/áy rất lớn, nhưng vẫn không thể xua tan khí lạnh ch*t chóc.

Tiêu Trường Sách nằm trên long tháp, g/ầy trơ xươ/ng, hơi thở ra nhiều vào ít.

đ/ộc tính của “Thiên Nhật Túy” đã hoàn toàn bùng phát.

Các thái y bó tay chịu trói, chỉ có thể quỳ ngoài điện chờ đợi.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tráo con tái sinh: Lệnh Nghi cuối cùng trở thành Thái tử phi

Chương 7
Bùi Kế Minh tưởng rằng việc mang đứa con gái do ngoại thất sinh ra về nhà họ Ôn, danh chính ngôn thuận nuôi dưới danh nghĩa vợ cả là có thể che mắt thiên hạ. Hắn đâu biết Ôn Vân Cẩm là người trọng sinh trở về, kiếp trước bị gã chồng tồi, ngoại thất cùng con nuôi liên thủ hãm hại, phóng hỏa thiêu rụi cả nhà. Kiếp này, nàng từng bước mưu tính, đánh tráo cốt nhục của em gái là Ôn Lệnh Nghi thành con gái mình, vứt đứa con của ngoại thất về nhà họ Dung đặt tên là Lan Nhược, lại dùng thuốc độc mãn tính giết chết kẻ phụ bạc, trơ mắt nhìn từng kẻ thù rơi xuống vực sâu. Cuối cùng, Lệnh Nghi được sắc phong làm Thái tử phi, nàng là người cười đến sau cùng. Nàng từng bước tính toán, xoay chuyển càn khôn.
141
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới
9 Ăn tạp Chương 12
10 Chuộc tội Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tuyết vùi xương khô, người đợi xuân muộn

Chương 9
Cùng Thế tử đính ước đã ba năm, ngày cử hành hôn lễ cứ mãi trì hoãn. Sau khi ngoại tổ mẫu quy tiên, biểu tỷ ngày ngày bưng tới thang dược, miệng nói: 'Thế tử đã dặn, đợi thân mình muội bình phục, người sẽ rước muội về làm dâu một cách quang minh chính đại.' Ta tin lời, vì muốn làm tân nương của người, ta đã uống thuốc đắng suốt ba năm ròng, thân xác dần khô héo, suy kiệt đến mức chẳng thể rời khỏi giường. Thế tử cuối cùng cũng giá đáo, ta cố hết sức bình sinh bò đến cửa, chỉ mong được nhìn mặt người một lần. Qua bức bình phong, ta nghe thấy tiếng người lạnh lùng vang lên: 'Nàng ta đã cáo bệnh nhiều năm không muốn gặp ta, ngôi chính phi này, nàng ta không xứng.' Biểu tỷ nhu mì thêm dầu vào lửa: 'Thân mình muội muội vốn dĩ khỏe mạnh, chỉ vì kiêu ngạo nên mới cự tuyệt không gặp mặt. Chi bằng để thiếp thay muội ấy nhập phủ, giữ gìn thể diện cho đôi bên.' Thế tử giận quá hóa cười, nghiến răng như kẻ đang hờn dỗi: 'Được, vậy thì đổi canh thiếp! Ta xem nàng ta còn có thể cứng miệng đến khi nào!' Ta như rơi xuống hầm băng. Hóa ra biểu tỷ không chỉ đánh tráo thuốc bổ của ta, mà còn luôn lừa dối người rằng ta giả bệnh để từ hôn. Ta nghe tiếng ngoại tổ phụ liên tục đáp ứng, còn ta thổ ra đầy máu, ngay cả sức lực để đẩy cánh bình phong kia cũng chẳng còn.
Báo thù
Cổ trang
14