Giang Nghiên dừng động tác trong tay, ngước nhìn tôi, ánh mắt lộ rõ vẻ không đồng tình.

"A Thừa, anh làm gì vậy?"

Cô ấy đứng dậy, bước đến bên cạnh tôi, giọng điệu vẫn ôn hòa nhưng mang theo ý dạy bảo.

"Tiểu Ngật cũng không cố ý, cậu ấy chỉ dùng nhầm cái cốc thôi mà, sao anh phải nổi gi/ận như vậy?"

"Cậu ấy là anh em tốt nhất của anh, một thân một mình bôn ba ở thành phố Hải đâu có dễ dàng, anh không thể bao dung cho cậu ấy hơn một chút sao?"

Tôi nhìn những vệt cà phê còn sót lại trong bồn rửa.

"Tôi không nổi gi/ận, cốc bẩn rồi, tôi rửa thôi mà."

Giang Nghiên thở dài, giơ tay định vuốt tóc tôi nhưng bị tôi nghiêng đầu né tránh.

Tay cô ấy khựng lại giữa không trung, đành bất lực thu về.

"Anh trước đây đâu phải người chi li tính toán như vậy."

Cô ấy hạ thấp giọng, như đang dỗ dành một đứa trẻ không hiểu chuyện.

"Chiếc áo thun đó là do đêm qua cậu ấy mộng du làm bẩn đồ ngủ, em mới lấy cho cậu ấy mặc."

"Chúng ta trong sạch, anh đừng có suy diễn lung tung."

Tôi nhìn vào đôi mắt thẳng thắn của cô ấy, bỗng thấy thật nực cười.

Một người phụ nữ trưởng thành, giữa đêm hôm khuya khoắt đi tìm quần áo cho anh em tốt của bạn trai mặc.

Còn coi đó là sự chăm sóc đương nhiên.

Tô Ngật khập khiễng đi tới, nắm lấy tay áo tôi.

"A Thừa, anh đừng cãi nhau với chị Giang Nghiên, đều là tại em cả."

Cậu ta sụt sịt mũi, cố gắng nặn ra một nụ cười.

"Đợi em nhận lương, em đền cho anh một cái cốc y hệt được không?"

"Không cần đâu."

Tôi gạt tay cậu ta ra, quay người đi về phía phòng ngủ.

"Cái cốc đó ngừng sản xuất rồi, cậu không m/ua được đâu."

Khi đến cửa, tôi nghe thấy Giang Nghiên đang nhỏ giọng an ủi cậu ta ở phía sau.

"Đừng để ý đến anh ấy, hôm nay chắc anh ấy khó ở trong người, lát nữa là hết thôi."

Tôi đóng cửa phòng lại, ngăn cách những dịu dàng vụn vặt kia ra bên ngoài.

Khi thay đồ xong bước ra, Giang Nghiên đã đang thay giày ở huyền quan.

Cô ấy cầm túi xách của Tô Ngật, quay đầu nhìn tôi.

"A Thừa, hôm nay Tiểu Ngật phải đến công ty mới báo danh, chân lại bị thương nữa."

Giọng cô ấy tự nhiên, không hề có chút chỗ cho sự thương lượng.

"Hôm nay em tiện đường đưa cậu ấy qua đó, anh tự bắt xe đi làm đi, tiền xe em thanh toán cho."

Tôi nhìn bầu trời xám xịt bên ngoài, dự báo thời tiết nói hôm nay có mưa bão.

"Công ty của tôi và cậu ta hoàn toàn ngược hướng, em đưa cậu ta đi rồi mới đi làm thì chắc chắn sẽ muộn."

Giang Nghiên cúi đầu giúp Tô Ngật chỉnh lại cổ áo khoác.

"Không sao, em đã xin phép sếp rồi."

Cô ấy ngẩng đầu lên, ánh mắt lộ rõ vẻ bình thản đương nhiên.

"Cậu ấy mới đến nơi lạ nước lạ cái, em không yên tâm để cậu ấy đi tàu điện ngầm một mình."

Những giọt mưa đ/ập vào cửa kính, phát ra những tiếng động trầm đục.

Tôi đứng ở cửa khu chung cư, nhìn xe của Giang Nghiên từ từ lăn bánh ra khỏi hầm.

Tô Ngật ngồi ở ghế phụ, đang nghiêng đầu cười nói với Giang Nghiên.

Vị trí đó, từng là của riêng tôi.

Giang Nghiên thậm chí vì tôi mà dán một miếng sticker hoạt hình lên hộp chứa đồ phía trước ghế phụ.

Trên đó viết "Chỗ ngồi đặc quyền của A Thừa".

Tuần trước tôi phát hiện miếng sticker đó biến mất.

Giang Nghiên giải thích nhẹ tênh, nói rằng Tô Ngật thấy miếng sticker đó hơi bạc màu, nhìn không thuận mắt nên tiện tay bóc đi.

"Chỉ là một miếng dán thôi mà, hôm khác em m/ua cái mới cho anh."

Lúc đó cô ấy đã nói như vậy, dịu dàng và đầy lý lẽ.

Sau đó cô ấy không bao giờ m/ua miếng dán mới nữa.

Vị trí đó cũng thuận lý thành chương mà đổi chủ.

Một cơn gió lạnh thổi qua, tôi quấn ch/ặt chiếc áo gió, gọi một chiếc xe công nghệ trên điện thoại.

Giờ cao điểm gặp mưa bão, số người xếp hàng đã lên đến hơn hai trăm.

Đến khi ướt sũng người đến được công ty, tôi đã muộn mất nửa tiếng.

Trưởng phòng mặt mày xanh mét đứng trước bàn làm việc của tôi.

"Khương Thừa, cuộc họp đề xuất sáng nay sắp bắt đầu rồi, tài liệu của cậu đã chuẩn bị xong chưa?"

Tôi thậm chí không kịp lau nước trên tóc, vội vàng mở máy tính.

"Xong rồi ạ, tôi in ra ngay đây."

Suốt cả buổi sáng tôi phải chạy đôn chạy đáo trong phòng họp, dạ dày đ/au thắt từng cơn.

Sáng không ăn gì, lại còn dầm mưa, b/ệnh đ/au dạ dày mãn tính của tôi tái phát.

Khó khăn lắm mới đợi được đến giờ nghỉ trưa, tôi nằm gục trên bàn làm việc, đ/au đến mức vã mồ hôi lạnh.

Màn hình điện thoại sáng lên, là tin nhắn WeChat của Giang Nghiên.

【Trưa nhớ ăn cơm, đừng để bụng đói.】

Ngay sau đó, cô ấy gửi thêm một bức ảnh.

Là phòng riêng của một nhà hàng Nhật cao cấp.

Trên bàn bày đầy sashimi và nhím biển mà tôi thích nhất.

Tôi nhìn bức ảnh, đáy lòng vừa nhen nhóm một chút hơi ấm thì bức ảnh tiếp theo đã gửi đến ngay sau đó.

Là Tô Ngật.

Cậu ta chống cằm một tay, cười rạng rỡ trước ống kính, trước mặt là một bát cơm lươn tinh xảo.

【Hôm nay Tiểu Ngật phỏng vấn rất thuận lợi, em đưa cậu ấy đi ăn mừng một chút.】

【Cơm lươn ở quán này ngon lắm, hôm nào đưa anh đi nếm thử sau nhé.】

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tráo con tái sinh: Lệnh Nghi cuối cùng trở thành Thái tử phi

Chương 7
Bùi Kế Minh tưởng rằng việc mang đứa con gái do ngoại thất sinh ra về nhà họ Ôn, danh chính ngôn thuận nuôi dưới danh nghĩa vợ cả là có thể che mắt thiên hạ. Hắn đâu biết Ôn Vân Cẩm là người trọng sinh trở về, kiếp trước bị gã chồng tồi, ngoại thất cùng con nuôi liên thủ hãm hại, phóng hỏa thiêu rụi cả nhà. Kiếp này, nàng từng bước mưu tính, đánh tráo cốt nhục của em gái là Ôn Lệnh Nghi thành con gái mình, vứt đứa con của ngoại thất về nhà họ Dung đặt tên là Lan Nhược, lại dùng thuốc độc mãn tính giết chết kẻ phụ bạc, trơ mắt nhìn từng kẻ thù rơi xuống vực sâu. Cuối cùng, Lệnh Nghi được sắc phong làm Thái tử phi, nàng là người cười đến sau cùng. Nàng từng bước tính toán, xoay chuyển càn khôn.
141
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới
9 Ăn tạp Chương 12
10 Chuộc tội Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Người ôm nhau thắm thiết, kẻ quay bước rời đi

Chương 13
Hai giờ sáng tôi dậy uống nước, bắt gặp anh em tốt của mình là Tô Ngật đang ôm bạn gái Giang Nghiên đứng giữa phòng khách. Thấy tôi, Giang Nghiên ra hiệu "suỵt" với tôi, hạ thấp giọng: "Khẽ thôi, cậu ấy lại mộng du rồi, đừng làm cậu ấy sợ." Sau đó cô ấy hất cằm về phía chiếc ghế sofa. "A Thừa, anh đi lấy cái chăn lại đây, cậu ấy mặc mỏng lắm, đừng để bị cảm." Tôi im lặng lấy chiếc chăn, đưa đến bên tay cô ấy. Giang Nghiên một tay đón lấy, nhẹ nhàng khoác lên vai Tô Ngật, rồi lại giơ tay vuốt từng sợi tóc lòa xòa của cậu ta ra sau tai. Tô Ngật hừ một tiếng, bứt rứt lắc đầu. Cô ấy vội vàng siết chặt vòng tay, vỗ nhẹ từng cái lên lưng cậu ta. Trên mặt cô ấy nở nụ cười mà chính bản thân cũng không hề hay biết. Tôi đứng một bên nhìn, bỗng thấy cảnh tượng này thật quen thuộc. Ba năm trước, tôi tăng ca đến nửa đêm thì sốt cao, cô ấy cũng từng vỗ về tôi như thế để dỗ tôi ngủ. Không biết từ lúc nào, những dịu dàng vốn chỉ dành riêng cho tôi, cứ từng chút từng chút một chuyển sang cho Tô Ngật. Cậu ta đến thành phố Hải làm việc, tạm thời chưa tìm được nhà nên đã dọn đến đây ở nhờ.
Tình cảm
14