Tôi nhíu mày, vừa định bảo Tiểu Trần sắp xếp vệ sĩ đến nhà chặn người, thì Tô Vãn đang đứng ngoài xe bỗng tái mét mặt mày.

“Ch*t rồi! Tôi từng đưa cho Giang Triết chìa khóa dự phòng của biệt thự! Lúc trước khi ở nhà anh, tôi lén đá/nh một chìa cho hắn để hắn tiện ghé tìm tôi!”

Nghe vậy, tim tôi chùng xuống.

Bố mẹ tôi vì chuyện nhà họ Tô mà mệt mỏi cả ngày, vừa gọi điện bảo đã về nhà nghỉ ngơi. Trong nhà chỉ có hai người giúp việc, hoàn toàn không thể ngăn cản một kẻ cầm d/ao như Giang Triết.

Tôi lập tức khởi động xe, hất cằm về phía Tô Vãn: “Lên xe, đi cùng tôi về, cô hiểu rõ Giang Triết, biết hắn có thể trốn ở đâu.”

Tô Vãn sững người một chút rồi lập tức mở cửa xe ngồi vào.

“Tôi đi cùng anh, tôi biết hắn là loại người gì, khi bị dồn vào đường cùng hắn chuyện gì cũng làm được, tôi sẽ giúp anh ngăn hắn lại.”

Xe lao vút đi, phóng thẳng đến cổng biệt thự.

Vừa dừng xe, tôi đã thấy đèn phòng khách nhà mình sáng trưng, rèm cửa kéo kín mít.

Bình thường giờ này mẹ tôi hay dắt chó đi dạo trong sân, nhưng hôm nay sân nhà tĩnh lặng đ/áng s/ợ, ngay cả tiếng chó sủa cũng không có.

Tôi rút điện thoại định gọi cho bố, vừa bấm số thì nghe tiếng mẹ tôi hét thất thanh từ trong phòng khách, theo sau là tiếng gầm rú đi/ên cuồ/ng của Giang Triết:

“Thẩm Nghiên đâu? Bảo hắn ra đây! Nếu không tao đ/âm ch*t bà già này ngay!”

Tô Vãn ngồi ghế phụ, định mở cửa xe lao xuống thì bị tôi giữ ch/ặt lại.

“Đừng manh động, hắn đang phát đi/ên, cô xuống đó chỉ có ch*t.”

Tôi hạ thấp giọng, lục trong hộc đồ ra chiếc gậy ba khúc vẫn để sẵn.

“Tôi sẽ vào từ cửa chính để thu hút sự chú ý của hắn, cô vòng ra cửa sau báo cảnh sát, tiện thể ngắt cầu d/ao điện, nghe rõ chưa?”

Tô Vãn cắn môi gật đầu, mắt đỏ hoe: “Anh cẩn thận, hắn vẫn còn nửa lọ th/uốc đ/ộc đó, hắn thực sự sẽ hạ đ/ộc đấy.”

Tôi gật đầu, đẩy cửa xe bước xuống, cố tình đóng cửa thật mạnh rồi hô lớn: “Giang Triết, tao ở đây, có chuyện gì thì nhắm vào tao, đừng đụng đến bố mẹ tao.”

8.

Tiếng ồn trong phòng khách lập tức im bặt.

Vài giây sau, Giang Triết kéo mẹ tôi từ trong phòng khách bước ra, một tay siết cổ bà, tay kia cầm d/ao gọt hoa quả dí vào động mạch cổ mẹ tôi, trông hắn ta hoàn toàn mất trí.

“Thẩm Nghiên! Cuối cùng mày cũng về! Mày mau giao Tô Vãn ra đây, trả lại mười triệu cho tao, nếu không tao gi*t bà già này ngay!”

Bố tôi bị trói trên ghế sofa, miệng dán băng keo, thấy tôi vào liền sốt sắng kêu ú ớ.

“Mày thả mẹ tao ra, tiền tao có thể đưa cho mày, Tô Vãn cũng đang ở ngoài, tao sẽ bảo cô ấy vào.”

Tôi giơ hai tay lên, chậm rãi bước về phía hắn, cố tình nói chậm lại để ổn định tâm lý hắn.

“Chẳng phải mày muốn ra nước ngoài sao? Tao sẽ làm visa cho mày, đưa thêm hai mươi triệu nữa, mày thả mẹ tao ra, tao đảm bảo không báo cảnh sát, để mày đi an toàn.”

“Mày tưởng tao ng/u à?”

Giang Triết cười hung tợn, con d/ao dí sát vào cổ mẹ tôi khiến một giọt m/áu rỉ ra.

“Giờ mày chỉ muốn tao ch*t thôi! Tao nói cho mày biết, hôm nay tao không định sống sót rời khỏi đây! Mày h/ủy ho/ại cuộc đời tao, tao sẽ bắt cả nhà mày ch/ôn cùng!”

Hắn vừa nói vừa rảnh tay móc từ trong túi ra một chai thủy tinh nhỏ, lắc lắc trước mặt tôi, chính là nửa lọ th/uốc đ/ộc mà Tô Vãn đã nhắc đến.

“Thấy gì không? Đây là th/uốc đ/ộc Tô Vãn dành cho mày, vốn dĩ là để mày uống, giờ tao sẽ đổ cho mẹ mày uống, tao muốn xem mày có thực sự nhẫn tâm đến thế không!”

Mẹ tôi run bần bật, nước mắt chảy dài nhưng bà cắn răng không khóc thành tiếng, nhìn tôi lắc đầu nguầy nguậy, ra hiệu đừng quan tâm đến bà.

Tôi siết ch/ặt gậy ba khúc trong tay, vừa định lao lên thì phía sau bất ngờ vang lên tiếng Tô Vãn: “Giang Triết! Thả dì ra! Tôi ở đây!”

Giang Triết theo phản xạ quay đầu nhìn ra cửa, tôi chớp lấy thời cơ, lao tới như tên b/ắn, vung gậy đ/ập mạnh vào tay cầm lọ th/uốc của hắn. Bình thủy tinh rơi xuống đất vỡ tan tành, th/uốc đ/ộc b/ắn tung tóe, sủi bọt trắng xóa.

Giang Triết đ/au đớn thét lên, con d/ao trong tay cũng rơi xuống đất.

Tôi nhân lúc đó tung một cú đ/á vào bụng hắn, đ/á hắn ngã xuống đất, rồi lao tới đ/è ch/ặt, bẻ ngược tay hắn ra sau.

Tô Vãn từ cửa lao vào, vội vàng đỡ mẹ tôi sang một bên, x/é băng keo trên miệng bố tôi rồi cởi trói cho ông.

Chỉ vài phút sau, cảnh sát và xe c/ứu thương đã đến, áp giải Giang Triết lên xe cảnh sát. Vết thương trên cổ mẹ tôi không sâu, chỉ xước da, băng bó lại là ổn.

Trước khi cảnh sát rời đi, Tô Vãn chủ động bước tới, giao bản sao chứng cứ còn lại cho cảnh sát, thú nhận mọi chuyện, bao gồm cả việc bố cô và Tô Hạo tẩu tán tài sản, cùng toàn bộ hành vi cá độ và lừa hôn của bố cô.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tráo con tái sinh: Lệnh Nghi cuối cùng trở thành Thái tử phi

Chương 7
Bùi Kế Minh tưởng rằng việc mang đứa con gái do ngoại thất sinh ra về nhà họ Ôn, danh chính ngôn thuận nuôi dưới danh nghĩa vợ cả là có thể che mắt thiên hạ. Hắn đâu biết Ôn Vân Cẩm là người trọng sinh trở về, kiếp trước bị gã chồng tồi, ngoại thất cùng con nuôi liên thủ hãm hại, phóng hỏa thiêu rụi cả nhà. Kiếp này, nàng từng bước mưu tính, đánh tráo cốt nhục của em gái là Ôn Lệnh Nghi thành con gái mình, vứt đứa con của ngoại thất về nhà họ Dung đặt tên là Lan Nhược, lại dùng thuốc độc mãn tính giết chết kẻ phụ bạc, trơ mắt nhìn từng kẻ thù rơi xuống vực sâu. Cuối cùng, Lệnh Nghi được sắc phong làm Thái tử phi, nàng là người cười đến sau cùng. Nàng từng bước tính toán, xoay chuyển càn khôn.
141
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới
9 Ăn tạp Chương 12
10 Chuộc tội Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Con trai hư còn dạy được, chồng tự tìm đường chết thì không cần cứu!

Chương 10
Kết hôn năm thứ bảy, chồng tôi làm lại cuộc đời, đón người tình trong mộng từng chê anh ta nghèo năm xưa về nhà. Đứa con trai sáu tuổi ôm món đồ chơi phiên bản giới hạn do cô ta mua, ngẩng đầu hét lên với tôi: 'Con muốn dì Mạn Thanh làm mẹ cơ!' Tôi giáng thẳng một cái tát vào khuôn mặt nhỏ nhắn của nó: 'Còn muốn đổi nữa không?' Nó co rúm người lại: 'Mẹ là mẹ xấu, con muốn đổi!' Tôi lại bồi thêm một cái tát nữa, hỏi nó: 'Còn muốn đổi nữa không?' Nước mắt đọng trên hàng mi, mũi nó đỏ ửng vì tủi thân, giọng nói nhỏ hẳn đi: 'Muốn, con muốn đổi.' Tôi tiếp tục giáng một cái tát mạnh đến mức nó văng ra: 'Còn đổi nữa không?' 'Không đổi nữa, không đổi nữa, con không đổi nữa, mẹ đừng đánh con, hu hu...' Chồng tôi sầm mặt hỏi: 'Cô dám đánh con, sao không dám đánh tôi?' Tôi đẩy tờ đơn ly hôn và thông báo kiểm toán công ty về phía anh ta: 'Con cái lệch lạc thì còn dạy được, còn anh đã thối rữa đến tận gốc rồi, tôi tốn công làm gì cho anh sức làm gì?'
2