Hắn cảnh giác nhìn tôi một cái, lùi lại một bước đầy h/oảng s/ợ, mắt dán ch/ặt vào tôi, sợ rằng chỉ cần tôi không vừa ý là sẽ ra tay với hắn lần nữa.
Nhưng hắn không biết rằng, không chỉ hắn nhớ lại những ký ức cũ, mà tôi cũng nhớ lại những ngày tháng trước khi bị trói buộc vào hệ thống xin lỗi, khi mà tôi muốn đá/nh là đá/nh, muốn m/ắng là m/ắng.
Giây phút này, tôi không muốn vòng vo để Trương Chí Bình phải trả giá nữa.
Tôi chỉ muốn hắn cảm nhận một cách trực quan nhất rằng, đắc tội với tôi, hắn sẽ có kết cục như thế nào.
Từng cái t/át liên tiếp giáng xuống mặt Trương Chí Bình.
Trong đầu tôi không kiểm soát được mà nhớ lại những chuyện kiếp trước.
Nhớ lại kiếp trước, tôi như một cái máy xin lỗi, chỉ cần Trương Chí Bình yêu cầu, tôi phải xin lỗi bất cứ ai, vào bất cứ lúc nào.
Càng nghĩ, lòng tôi càng bất cam, kéo theo đó là sự c/ăm h/ận bắt đầu bùng phát dữ dội.
Bàn tay đang t/át người không biết từ lúc nào đã nắm ch/ặt thành nắm đ/ấm.
Từng cú đ/ấm một giáng thẳng vào mặt Trương Chí Bình.
Chẳng bao lâu sau, mặt hắn đã sưng vù như đầu heo.
Ngay khi tôi định giáng thêm một cú đ/ấm nữa, Tống Quế Hương kịp thời xuất hiện, đỡ lấy nắm đ/ấm của tôi.
Tôi bừng tỉnh.
Dù giữa chúng tôi có ân oán gì đi chăng nữa, Trương Chí Bình cũng không nên ch*t trong tay tôi.
Tôi dừng tay, đứng thẳng người dậy.
Tống Quế Hương sờ mặt Trương Chí Bình, đáy mắt đầy vẻ lo lắng: “Con trai, con, ha ha ha ha...”
Chưa nói hết câu, Tống Quế Hương đã cười phá lên.
Rõ ràng, hiệu ứng của hệ thống cười lớn vẫn còn tác dụng.
“Con, con, ha ha ha ha, con, sao, ha ha ha ha, lại, ha ha ha ha, thế?”
“Không, ha ha ha ha, sao, ha ha ha ha, chứ?”
“Mau giải, ha ha ha ha, giải, ha ha ha ha, giải cho mẹ!”
Trương Chí Bình ngẩng đầu, khó khăn nói: “Mẹ, hệ thống đã trói buộc rồi thì không có cách nào giải được đâu ạ.”
Tôi nhìn chằm chằm vào Trương Chí Bình.
Vậy ra, câu nói lúc đầu của hắn, rằng đợi mâu thuẫn ít đi sẽ tháo hệ thống xin lỗi cho tôi, là lừa tôi sao?
Ngay từ đầu, hắn chưa bao giờ có ý định gỡ bỏ hệ thống khỏi người tôi.
Được, được lắm, Trương Chí Bình, anh giỏi lắm!
“Nhưng mẹ yên tâm, hệ thống cười lớn này mỗi lần chỉ duy trì nửa tiếng, qua nửa tiếng là mẹ sẽ trở lại bình thường.”
“Con hứa với mẹ, sau này tuyệt đối không dùng đến hệ thống cười lớn này nữa!”
“Tuyệt đối không để mẹ phải chịu dù chỉ một chút tổn thương!”
Tống Quế Hương gật đầu: “Được, ha ha ha ha.”
Nửa tiếng à.
Tôi nhếch môi, nghĩ ra một cách hay để cả hai mẹ con họ phải nhận bài học nhớ đời.
Tôi gọi điện cho cô và chú út.
“Chồng cháu nói rồi, mấy đứa trẻ nhà cô chú là sao chổi, mang chúng đến công ty, không những việc không thành mà còn làm chồng cháu mất việc!”
“Số tiền này, cô chú phải bồi thường!”
“Chồng cháu cũng không đòi hỏi nhiều, cứ tính gấp mười lần thu nhập hàng năm trước đây của chồng cháu mà bồi thường là được!”
“Cũng tại chồng cháu nhân hậu, không nỡ nhìn cô chú tán gia bại sản, nếu không thì kiểu gì cũng bắt cô chú phải bồi thường cho chồng cháu một công việc tương đương!”
Nói xong, cô và chú út thay phiên nhau ch/ửi rủa.
Tôi không rảnh nghe những lời khó nghe đó, trực tiếp tắt máy.
Những cuộc gọi sau đó, tôi đều không bắt máy.
Năm phút sau, điện thoại của Tống Quế Hương bắt đầu rung lên liên hồi.
Cô: “Trương Chí Bình nói con trai tao là sao chổi, còn muốn bắt chúng tao bồi thường tiền?”
Tống Quế Hương: “Không... ha ha ha ha, không có, ha ha ha ha, không có chuyện đó, ha ha ha ha, không có chuyện đó!”
Cô: “Tống! Quế! Hương! Chính bà nói nhà bà có căn nhà to, bảo cả nhà chúng tôi đến ở, chuyện này không phải chúng tôi c/ầu x/in bà nhé?”
“Thế mà bà làm gì? Bà báo cảnh sát nói chúng tôi đột nhập gia cư bất hợp pháp, còn tống con gái tôi vào tù!”
“Đây là việc một người bề trên nên làm à?”
“Trương Chí Bình mở miệng nói muốn bồi thường cho chúng tôi, kết quả quay ngoắt một cái, công việc của con trai tôi không thấy đâu, còn phải bồi thường tiền cho nhà bà? Dựa vào cái gì!”
Tống Quế Hương: “Không phải, ha ha ha ha, không phải tôi, ha ha ha ha, nói, ha ha ha ha, nói đâu, ha ha ha ha.”
Cô: “Tống! Quế! Hương! Bà còn dám cười nhạo tôi? Bà cứ đợi đấy!”
Cuộc gọi kết thúc, Tống Quế Hương lo lắng nhìn Trương Chí Bình: “Cái này, ha ha ha ha, cái này làm sao, ha ha ha ha, làm sao đây!”
Trương Chí Bình quay đầu định lườm tôi, tôi nắm ch/ặt tay lại, Trương Chí Bình liền thu ánh mắt về.
“Mẹ, mẹ yên tâm, khoản bồi thường này không phải do chúng ta đòi, lát nữa cô chú đến, chúng ta giải thích rõ là được.”
“Sẽ không ảnh hưởng đến qu/an h/ệ mấy nhà chúng ta đâu.”
“Cô chú vẫn mãi là chỗ dựa vững chắc nhất của mẹ mà!”
Tống Quế Hương gật đầu.