Vài phút sau, gia đình cô và chú út đến. Vừa bước vào cửa, không nói không rằng, họ giáng thẳng một cái t/át vào mặt Trương Chí Bình.
“Đòi bồi thường từ chúng tao đấy à?”
“Chúng tao còn chưa tính sổ với mày đâu!”
“Tống con gái tao vào tù thì chớ, đến cả tiền bồi thường đã bàn bạc xong cũng bay màu!”
“Hôm nay nếu tao không dạy dỗ mày một trận ra trò, mày còn chẳng biết thế nào là tôn trọng bề trên!”
Nói đoạn, lại thêm mấy cái t/át nữa giáng xuống. Khuôn mặt vốn đã sưng như đầu heo của Trương Chí Bình giờ lại càng sưng hơn.
Tống Quế Hương xót con, lao ra chắn trước mặt Trương Chí Bình. Nhưng chưa kịp mở miệng, một tràng cười “ha ha ha ha” đã bật ra từ cổ họng bà ta.
Gia đình cô và chú út tức đến mức bốc hỏa.
“Không biết hối cải thì thôi, còn cười nhạo chúng tao à?”
“Mọi người còn chờ gì nữa! đá/nh chúng nó!
Vô số nắm đ/ấm rơi xuống mặt mũi và thân thể của Tống Quế Hương cùng Trương Chí Bình. Trương Chí Bình hốt hoảng gào lên: “Mọi người đều là người thân m/áu mủ, là một gia đình, sao mọi người lại ra tay như vậy?”
Chú út nhổ nước bọt: “Một gia đình? Tao nhổ vào!”
“Nhà họ Trương chúng tao không có loại người như mày!”
“Hại cả nhà chúng tao chưa đủ, còn muốn bám víu qu/an h/ệ họ hàng à, nằm mơ đi!”
“Hôm nay xong chuyện này, nhà chúng tao với nhà mày đoạn tuyệt, không bao giờ qua lại nữa!”
Cô cũng phụ họa theo: “Nhà chúng tao cũng vậy!”
Trương Chí Bình định mở miệng nói gì đó thì tiếng cười ha hả của Tống Quế Hương lại vang lên, khiến gia đình cô và chú út càng đi/ên tiết, lại xông vào đ/ấm đ/á túi bụi.
Mười mấy phút sau, tác dụng của hệ thống cười lớn trên người Tống Quế Hương cuối cùng cũng hết. Gia đình cô và chú út cũng đã đá/nh đến mệt nhoài, nhìn họ với ánh mắt đầy th/ù h/ận: “Từ nay về sau, liệu h/ồn mà sống cho tử tế, nếu không, tao thấy chúng mày lần nào là đá/nh lần đó!”
“Con trai, dọn sạch tất cả những gì có thể mang đi, coi như là tiền bồi thường cho anh em họ hàng nhà chúng ta!”
“Chúng nó vì phúc khí của thằng cháu Trương Chí Bình này mà gặp nạn, không thể để chúng nó chịu khổ không công!”
“Dọn cho tao! Có bao nhiêu dọn bấy nhiêu!”
Ban đầu, Trương Chí Bình nhìn họ dọn đồ mà không phản ứng gì, cho đến khi chú út nhét món đồ chơi mô hình yêu thích nhất của hắn vào túi. Trương Chí Bình không nhịn được nữa: “Này chú, chị họ và anh họ vào tù là vì họ tự phạm tội.”
“Ngay cả việc tố cáo cũng là do Kiều Quỳnh làm, chuyện đó thì liên quan gì đến cháu và mẹ cháu?”
“Mọi người muốn gây chuyện thì phải tìm Kiều Quỳnh và cảnh sát mà tìm chứ?”
“Cháu và mẹ cháu là người thân ruột th!t của mọi người, không cần phải làm đến mức tuyệt tình như vậy chứ?”
Nghe vậy, chú út cười lạnh: “Người thân? Hai đứa bay mà cũng xứng sao?”
“Một bà góa phụ, một thằng con hoang, cũng đòi bàn chuyện họ hàng với chúng tao à?”
“Trước đây nếu không phải thấy chúng mày còn chút giá trị, chúng tao đời nào thèm đến cái nơi xui xẻo này?”
“Kết quả cuối cùng chẳng được tích sự gì, phí cả thời gian của tao!”
“Dọn, dọn sạch cho tao, đừng để lại một cọng lông cho thằng con hoang này!”
Nghe câu này, Trương Chí Bình nắm ch/ặt tay, mặt đen lại: “Ông nói cái gì?”
Chú út ngoái đầu lại, ánh mắt đầy kh/inh miệt: “Tao nói mày ấy, là một thằng con hoang, ch*t đi cũng không được ch/ôn vào m/ộ tổ nhà họ Trương chúng tao đâu!”
“Ha ha ha ha ha.”
Bên cạnh, gia đình cô cũng cười nhạo.
Trương Chí Bình khẽ búng ngón tay. Vài quả cầu ánh sáng nhỏ trong suốt bay về phía gia đình cô và chú út, tan biến vào cơ thể họ.
Tôi trợn tròn mắt. Chà, Trương Chí Bình rốt cuộc còn bao nhiêu hệ thống trong tay nữa đây?
Xem ra, muốn khiến Trương Chí Bình phải trả giá, phải tìm cách lấy được hệ thống của hắn.
Trương Chí Bình mặt lạnh tanh: “Xin lỗi tôi đi!”
Cô cười lớn: “Xin lỗi mày? Mày bắt tao xin lỗi một thằng con hoang à? Tao...”
Chưa nói hết câu, sắc mặt cô đã trở nên đ/au đớn tột cùng. Bà ta ôm đầu, gào thét rồi ngã lăn ra đất, lăn lộn qua lại. Không chỉ bà ta, những người khác cũng đầy vẻ đ/au đớn.
Chú út nhìn Trương Chí Bình, ánh mắt đầy kiêng dè: “Xin lỗi cháu, Chí Bình, là chú mạo phạm cháu, chú xin lỗi cháu!”
Cô cũng vội vàng: “Cô cũng xin lỗi cháu, chuyện này là lỗi của cô!”
Những người khác cũng lần lượt xin lỗi Trương Chí Bình.
Trương Chí Bình nhìn họ, đáy mắt lóe lên tia lạnh lẽo: “Sau này ngoan ngoãn một chút, tự nhiên tôi sẽ không làm khó mọi người.”
Gia đình chú út và cô gật đầu lia lịa. Lúc này, nội thất cũng chẳng buồn dọn nữa, vội vã dẫn gia đình bỏ chạy.
Trương Chí Bình nhìn tôi, ánh mắt đột nhiên trở nên dịu dàng: “Kiều Quỳnh, em cũng mệt rồi nhỉ? Em về phòng trước đi, anh nấu gì đó cho em ăn.”