Anh ta lấy chiếc nhẫn cưới tôi để lại, xâu thành vòng cổ đeo trên người.
Những ngày sau đó, anh ta sống trong trạng thái mơ hồ, tỉnh rồi lại say, say rồi lại tỉnh, vỏ chai rư/ợu vương vãi khắp sàn.
Khi trợ lý gặp lại anh ta, anh ta râu ria xồm xoàm, sắc mặt tái xanh, hốc mắt trũng sâu, cả người tràn đầy vẻ ch*t chóc.
Trợ lý gi/ật mình, vội vàng liên lạc với bác sĩ, rồi xoay người an ủi:
“Chu tổng, tôi biết trong lòng anh đ/au khổ, nhưng người đã khuất rồi, chị dâu cũng không muốn thấy anh như vậy, thiếu gia còn nhỏ quá.”
Nghe thấy tên Chu Dập, anh ta sững người, ánh mắt dần dần trở nên tỉnh táo.
Đúng vậy, Chu Dập có cùng dòng m/áu với tôi, là thứ duy nhất tôi để lại cho anh ta.
“Biết rồi.” Anh ta chậm rãi đứng dậy, “Thứ tôi bảo cậu điều tra đâu? Có kết quả chưa?”
Trợ lý mở máy tính bảng báo cáo:
“Về chuyện anh nói, tôi đã kiểm tra camera của các b/ệnh viện liên quan, phát hiện tình hình đúng là sự thật. Chính cô Quý Thanh đã đẩy phu nhân xuống lầu.”
“Còn vụ t/ai n/ạn xe của bố vợ anh, camera khu vực đó đã bị phá hoại, nhưng lúc đó có một chiếc xe nhỏ đi ngang qua, camera hành trình hẳn đã ghi lại toàn bộ sự việc.”
“Ngoài ra, khi chúng tôi điều tra quá khứ của cô Quý Thanh, phát hiện cô ta không đạt tiêu chuẩn của học sinh nghèo, là giả mạo người khác để chiếm suất, hộ khẩu và hồ sơ b/ệnh án cũng là làm giả, hơn nữa còn có hồ sơ kỷ luật vì b/ạo l/ực học đường.”
Trợ lý cúi đầu xin lỗi:
“Xin lỗi Chu tổng, vì dữ liệu trước đó đã bị ghi đ/è và sửa đổi, giấu rất sâu, bây giờ mới phát hiện ra.”
Lời còn chưa dứt, “Bộp!” một tiếng.
Chai bia dưới chân Chu Tự vỡ vụn, m/áu tươi chảy dọc theo cổ tay xuống, ánh mắt anh ta trở nên hung á/c:
“Đóng gói tất cả những thứ này gửi cho cảnh sát, dùng đội pháp lý của công ty, giở chút th/ủ đo/ạn làm cho sự việc nghiêm trọng lên, tốt nhất là để cô ta ngồi tù mọt gông.”
“Liên hệ với bên nhà tù một chút, tuyệt đối đừng để cô ta được “nàn hạ”, hãy để cô ta hưởng thụ cuộc sống trong tù cho tốt.”
Trợ lý r/un r/ẩy, vội vàng gật đầu lui ra sắp xếp.
Sau khi được “đá/nh thức”, Chu Tự đón Chu Dập từ quê về, đích thân chăm sóc.
Chu Dập vốn yếu ớt, lại bị hànhz hạz đi đi lại lại, tối hôm đó về đến nhà liền sốt cao.
Anh ta luống cuống tìm th/uốc hạ sốt, làm đổ cốc nước, khó khăn lắm mới đút được th/uốc vào, đứa trẻ lại vì th/uốc đắng mà nôn hết ra người.
Anh ta ôm lấy đứa con nóng hổi, ngồi trong phòng khách lạnh lẽo hỗn độn đến tận sáng, mới nhớ ra nên chườm mát vật lý.
Lại vội vàng đi tìm miếng dán hạ sốt và cồn, rõ ràng trước đây tôi có thể tìm thấy ngay lập tức, vậy mà anh ta lật tung cả nhà cũng không thấy.
Đến khi con cuối cùng cũng hạ sốt và ngủ thiếp đi, đã là buổi sáng rồi.
Giỏ quần áo chất cao như núi, trong tủ lạnh chỉ còn thực phẩm quá hạn.
Chu Dập mơ màng nắm lấy tay anh ta hỏi: “Bố ơi, mẹ khi nào về? Con muốn ăn món trứng hấp mẹ làm.”
Anh ta há miệng, cổ họng nghẹn đắng.
Trứng hấp? Anh ta đến việc trứng nên đ/ập mấy quả còn không biết.
Hóa ra, vốn dĩ không phải Giang Nguyệt không thể rời xa anh ta, mà là anh ta, chính anh ta mới là người không thể thiếu Giang Nguyệt.
Sự hối h/ận muộn màng xâm chiếm trái tim, chặn đứng hơi thở của anh ta.
Đợi con ngủ say hẳn, anh ta ra ngoài.
Điểm đến là m/ộ phần của tôi.
Anh ta m/ua loài hoa tôi thích nhất ngày xưa, nhẹ nhàng đặt xuống.
“Giang Nguyệt, anh... đến thăm em đây, có lẽ em không muốn gặp anh, nhưng... anh rất nhớ em, Tiểu Dập cũng rất nhớ em...”
Anh ta mở một tờ phán quyết của tòa án ra đọc:
“Bị cáo Quý Thanh, phạm tội cố ý gây thương tích, tội l/ừa đ/ảo, tổng hợp hình ph/ạt là tù chung thân, tước bỏ quyền lợi chính trị suốt đời.”
Tiếng giấy cọ xát giòn tan trong nghĩa trang yên tĩnh nghe vô cùng chói tai.
“Giang Nguyệt, em nghe thấy không? Cô ta đã nhận được sự trừng ph/ạt, anh sẽ để cô ta dành cả phần đời còn lại trong tù.”
Anh ta “bộp” một tiếng quỳ xuống đất, đầu tựa vào bia m/ộ, đôi vai không ngừng r/un r/ẩy.
Anh ta sẽ không bao giờ nhận được câu trả lời của tôi nữa, không bao giờ nhìn thấy nụ cười của tôi, không bao giờ cảm nhận được hơi ấm của tôi nữa.
Ánh trăng của riêng anh ta, sẽ không bao giờ tỏa sáng nữa.