Những người ở ký túc xá xung quanh nghe thấy tiếng động cũng ùa tới, tiếng kêu la vang lên khắp nơi.
Trong chốc lát, cả hành lang rơi vào hỗn lo/ạn.
“Giáo viên hướng dẫn đến rồi!”
Đúng lúc dầu sôi lửa bỏng, cô giáo hướng dẫn xuất hiện giữa đám đông.
Nhìn thấy khuôn mặt của An Tĩnh, lông mày cô nhíu ch/ặt đến mức có thể kẹp ch*t một con ruồi.
“Rốt cuộc chuyện này là thế nào!”
“Cô Lưu, cô cuối cùng cũng đến rồi. Em dùng kem chống nắng nhà Cao Vân Vân b/án, mặt em bị h/ủy ho/ại rồi, giờ em đ/au đớn không chịu nổi, xin cô hãy đòi lại công bằng cho em, em thế này thì sau này phải làm sao đây...”
An Tĩnh lao về phía cô giáo, khóc rống lên.
Cô giáo nhìn khuôn mặt thảm hại của cô ta, rồi cầm lọ kem chống nắng trên tay cô ta lên kiểm tra.
Ánh mắt nhìn về phía tôi cũng bắt đầu thay đổi.
“Cô Lưu, em chưa bao giờ b/án kem chống nắng cho bạn ấy, các bạn cùng phòng của em đều nhìn thấy. Em chỉ tặng bạn ấy một lọ Anessa, không biết bạn ấy có bôi cái đó hay không...”
“Không phải Anessa, chính là bôi kem chống nắng nhà cậu mới bị thế này! Sao cậu có thể đổ vấy lên thương hiệu lớn như vậy!”
An Tĩnh lớn tiếng ngắt lời tôi.
“Vậy cậu có bằng chứng gì chứng minh mặt cậu bị như vậy là do kem chống nắng nhà mình?”
Lòng bàn tay tôi bắt đầu đổ mồ hôi lạnh.
Nhưng tôi cố gắng giữ bình tĩnh.
“Tất nhiên là tôi có bằng chứng!”
An Tĩnh lao đến đầu giường, lấy từ trong túi ra một tập hồ sơ trong suốt.
Cô ta lấy toàn bộ tài liệu bên trong ra rồi đưa cho cô giáo.
“Trong này có biên lai m/ua hàng, báo cáo kiểm định chất lượng, và cả giấy chứng nhận chẩn đoán của b/ệnh viện. Ba ngày trước em đã bắt đầu dùng kem chống nắng của nhà cậu ta rồi, vì mặt em bị ch/áy nắng, không dùng không được.
Nhưng tối hôm đó mặt em bắt đầu ngứa và sưng đỏ, em tưởng do vấn đề của mình nên đi khám bác sĩ. Kết quả bác sĩ nói trong kem chống nắng có thành phần đ/ộc hại nên mới khiến mặt em lở loét, hơn nữa về sau sẽ ngày càng nghiêm trọng.
Em vẫn không tin, nên đã đến cơ quan liên quan làm kiểm định, kết quả cho thấy hàm lượng kim loại nặng vượt quá mức cho phép! Hèn gì các bạn dùng kem chống nắng này, nắng đ/ộc thế mà không đen đi, hóa ra là dùng công nghệ và chiêu trò cả!”
“Cái gì, đưa tôi xem báo cáo!”
“Giấy trắng mực đen viết rõ ràng thế kia, còn muốn chối cãi thế nào nữa!”
“Cao Vân Vân, chúng ta đều là bạn học của cậu đấy! Kem chống nắng đắt thế này, sao trời không đá/nh ch*t cậu đi!”
Đám đông bùng n/ổ.
Các bạn học thi nhau xem báo cáo, vô cùng gi/ận dữ, đi/ên cuồ/ng m/ắng nhiếc tôi.
Nếu không phải cô giáo và bác quản lý ký túc xá kịp thời ngăn cản, e rằng đã có người động tay động chân với tôi rồi.
“Em không có, nhà em tuyệt đối không làm chuyện này...”
Hiện trường đã hỗn lo/ạn.
Tôi cố gắng hết sức để giải thích.
Nhưng mọi lời nói đều trở nên vô cùng nhợt nhạt.
Bởi vì xấp tài liệu mà An Tĩnh đưa ra đều do b/ệnh viện và cơ quan chính quy cấp, và đều đóng dấu đỏ.
Sự thật rõ ràng hơn lời nói.
Thế nhưng, tôi và gia đình rõ ràng đã thu hồi toàn bộ kem chống nắng.
Cho dù có sơ suất thì cũng không thể b/án ra được nữa.
Vậy biên lai m/ua hàng của cô ta từ đâu mà có?
Hơn nữa, b/ệnh viện và cơ quan chức năng cấp loại giấy chứng nhận này thường phải mất hơn mười ngày làm việc.
Cô ta chỉ dùng hai ngày đã gom đủ mọi thứ.
Tên lửa cũng không đuổi kịp tốc độ của cô ta!
Cô ta làm điều đó bằng cách nào!
Một ý nghĩ đi/ên rồ đột ngột xẹt qua bộ n/ão hỗn lo/ạn của tôi.
“Không đúng, những bằng chứng này đều là giả! Báo cáo kiểm định chất lượng đều có hình chìm và mã QR, còn biên lai m/ua hàng, chỉ cần tra c/ứu là sự thật sẽ sáng tỏ!”
Tôi lớn tiếng nói.
Định vươn tay gạt đám đông hỗn lo/ạn để lấy những tài liệu đó, chuẩn bị kiểm tra thật giả.
Thế nhưng tay tôi còn chưa kịp chạm vào, những tiếng thét liên tiếp đã cản trở hành động của tôi.
Trên mặt Lương Cẩm và Hoàng Di, bạn cùng phòng của tôi, đột nhiên nổi lên rất nhiều nốt đỏ lớn nhỏ không đều.
Cảm giác ngứa ngáy đ/au đớn khiến họ h/oảng s/ợ, thi nhau khóc lóc c/ầu x/in cô giáo đưa đi khám b/ệnh.
Các bạn học xung quanh cũng che mặt kiểm tra, mất hết bình tĩnh.
Có người thậm chí đã gọi điện cho bố mẹ đến c/ứu mạng.
“Mọi người mau đến b/ệnh viện xem sao đi. Đừng để giống như mình, rơi vào cảnh hủy dung...”
An Tĩnh vẫn đang khóc, vai run lên bần bật, trông tội nghiệp bao nhiêu thì tội nghiệp.
Tôi nhìn cô ta, cả người như rơi xuống hầm băng.
Bởi vì tôi đã nhìn thấy nụ cười đắc thắng trong đôi mắt sưng đỏ của cô ta.
Thật giả của bằng chứng căn bản không quan trọng.
Chỉ cần mọi người tin, thì bằng chứng dù giả đến mức nào cũng thành thật.
Cô ta đã thành công.
Tôi sắp rơi vào bóng tối vô tận.
Ba ngày tiếp theo, mỗi ngày tôi đều sống trong dày vò.
Vì là sự kiện sức khỏe tập thể, cảnh sát và cơ quan y tế đã can thiệp toàn diện, lãnh đạo nhà trường và các giáo viên liên quan đều phải chấp nhận thẩm vấn và điều tra.
Tôi và bố mẹ đều bị đưa đi hỏi cung, công ty và chuỗi cung ứng đều bị niêm phong.