Cô - một đại lão cấp cao - cuối cùng lại cam tâm tình nguyện gục ngã trong tay một con "quái vật ư ử" yếu đuối không thể tự lo liệu, đi hai bước là thở ba hơi.
"Này, đồ phế vật nhỏ."
Sở Thanh Ca vươn tay, búng nhẹ vào trán tôi.
Tôi ôm lấy trán, nhìn cô đầy tội nghiệp: "Sao lại đá/nh em?"
"Về nhà thôi."
Sở Thanh Ca đứng dậy, chìa tay về phía tôi.
Tôi nhìn bàn tay thon dài mạnh mẽ của cô, cười đến mức đôi mắt cong lại như vầng trăng khuyết, không chút do dự đặt tay mình vào tay cô.
"Vâng! Chúng ta về nhà thôi!"