Thế nhưng dù anh ta dùng th/ủ đo/ạn gì cũng không thể liên lạc được với tôi. Người từng ở ngay trong tầm tay, giờ đây dường như đã biến mất hoàn toàn khỏi cuộc đời anh ta. Cố Đình Chu không chỉ bồn chồn đến cực điểm mà trong lòng còn nảy sinh nỗi sợ hãi mơ hồ, anh bắt đầu nhờ đồng nghiệp giúp tìm tung tích của tôi và Thẩm Tranh.

Tất cả những điều này đều lọt vào mắt Liễu Yên. Tối hôm đó, cô ta r/un r/ẩy chui vào lòng Cố Đình Chu: “A Chu, em... hôm nay lúc đi dạo phố, dường như em lại nhìn thấy tên b/ắt c/óc đó...”

Cố Đình Chu lập tức ngồi bật dậy. Năm đó anh chỉ mải mê c/ứu Liễu Yên, tuy cuối cùng cũng bắt được vài tên tép riu, nhưng tên cầm đầu vẫn trốn thoát. Ẩn mình suốt năm năm, chẳng lẽ hắn ta lại định ra tay lần nữa?

Liễu Yên bên cạnh vẫn đang nũng nịu nói sợ hãi, nhưng trong đầu Cố Đình Chu lại hiện lên bóng dáng của Tần Mặc. Trên danh nghĩa, người ở bên cạnh anh suốt những năm qua đều là Tần Mặc. Có lẽ cô ấy sẽ gặp nguy hiểm.

Nhận ra điểm này, Cố Đình Chu bất chấp sự níu kéo của Liễu Yên, dứt khoát xuống giường: “Em cứ ở yên trong nhà, đừng đi đâu cả, anh sẽ sắp xếp đồng nghiệp bảo vệ em.”

Nói xong anh sải bước rời đi, lái xe thẳng đến Tần gia ở Bắc Thành.

Khi Cố Đình Chu đến nơi, tôi và mẹ đang cùng Thẩm Tranh và cha mẹ anh ấy dùng bữa. Hai bên đều có ý định, hôn sự này đương nhiên được định đoạt cực kỳ nhanh chóng, người lớn hai nhà đã đang bàn bạc chi tiết đám cưới.

Thẩm Tranh lặng lẽ bóc tôm cho tôi, tôi vừa định cảm ơn thì nghe thấy tiếng đ/ập cửa. Tôi không ngờ người đó lại là Cố Đình Chu.

“Tần Mặc, anh biết ngay là em đã về Tần gia mà, em có biết tên b/ắt c/óc đó lại xuất hiện không? Có biết anh lo lắng cho em đến mức nào không?”

“Lúc này rồi, em đừng làm lo/ạn nữa, mau theo anh về đi!”

Cố Đình Chu phong trần mệt mỏi, cả người tiều tụy đến mức thảm hại. Thế nhưng nhìn bộ dạng “quan tâm thì lo/ạn” này của anh ta, tôi chỉ thấy nực cười. Nếu anh ta có dù chỉ một chút quan tâm đến tôi, sao tôi có thể trở nên như ngày hôm nay?

Thẩm Tranh bên cạnh ôm ch/ặt lấy eo tôi: “Cảm ơn giáo sư Cố đã quan tâm, nhưng sự an nguy của vợ tôi, tôi sẽ tự chịu trách nhiệm.”

“Ngoài ra, thông tin này có đáng tin không? Giáo sư Cố lấy manh mối từ đâu vậy?”

Cố Đình Chu mặt đầy không thể tin nổi, nghiến ch/ặt răng: “Thẩm Tranh, cậu nói lại lần nữa xem!”

Nhưng chưa đợi Thẩm Tranh trả lời, anh ta đã tự mình nhìn thấy những tấm thiệp cưới đỏ chót đủ loại trên bàn.

Cố Đình Chu cố nén sự hoảng lo/ạn trong lòng: “Tần Mặc, em đừng đùa kiểu đó...”

“Sao em có thể, sao em có thể gả cho người khác...”

“Em theo anh về đi, chúng ta đi ngay bây giờ, em không thể, em không thể kết hôn...”

Tôi dời ánh mắt: “Cố Đình Chu, tôi kết hôn hay không, không liên quan gì đến anh cả.”

Sau đó tôi đóng cửa lại không chút do dự.

Giây tiếp theo, điện thoại của Cố Đình Chu bên ngoài và điện thoại của Thẩm Tranh bên cạnh đều đổ chuông. Một vụ án nghiêm trọng, tên b/ắt c/óc đó lại b/ắt c/óc Liễu Yên. Trước khi xuất phát, Thẩm Tranh ôm tôi một cái: “Không sao đâu, anh sẽ về sớm thôi.”

Nhưng tôi không ngờ lại nhanh đến vậy, chưa đầy ba ngày, vụ án đã được phá hoàn toàn, nghi phạm sa lưới.

Sở dĩ có thể nhanh như vậy là vì tất cả đều do Liễu Yên tự biên tự diễn.

Khi Cố Đình Chu biết tin này, anh đã đ/á bay cái bàn trong phòng thẩm vấn. Anh vượt mấy đèn đỏ chạy đến b/ệnh viện, trực tiếp đưa tay bóp cằm Liễu Yên.

“Năm năm trước là lần đó, còn lần này nữa, đều là cô đang đùa giỡn tôi sao?”

“Khổ nhục kế? Nói mau!”

Cằm trắng bệch của Liễu Yên đầy những vết hằn, gương mặt xinh đẹp đẫm nước mắt. Thế nhưng Cố Đình Chu không còn lấy một phần mềm lòng nào nữa.

Anh buông tay khỏi Liễu Yên, cuối cùng nhìn cô ta một cái lạnh lùng, giống như nhìn những tên tội phạm từng bị anh đưa ra ánh sáng. Sau đó anh vội vã quay lại tiếp tục thẩm vấn.

Từ miệng tên b/ắt c/óc này, anh biết được quá nhiều sự thật mà mình đã bỏ qua. Ví dụ như vụ b/ắt c/óc là do Liễu Yên một tay dàn dựng, vết thương trên mặt chỉ là vết thương ngoài da mà thôi, mục đích là để anh áy náy, để anh thiên vị cô ta. Ví dụ như năm năm trước, Tần Mặc cũng đã chịu rất nhiều khổ sở, để xả gi/ận, cô từng bị bọn b/ắt c/óc ấn đầu xuống nước hết lần này đến lần khác, cận kề cái ch*t rồi lại kéo lên. Chỉ cần chậm một giây thôi, có lẽ cô đã ch*t rồi.

Mà chính anh, vì thấy cô trông có vẻ không hề hấn gì nên đã không mảy may hỏi han.

Tay cầm điếu th/uốc của Cố Đình Chu ngày càng r/un r/ẩy, tàn th/uốc ch/áy rụi vào tay mà anh vẫn đứng ngây ra đó không phản ứng. Anh không dám nhớ lại từng chuyện từng chuyện trong năm năm qua, không dám nhớ lại ánh mắt đầy thất vọng của Tần Mặc...

Anh hút th/uốc suốt cả đêm trên ban công, khi trời hửng sáng, Cố Đình Chu lại xuất phát đến Bắc Thành.

“Có thể nói chuyện một chút không?”

Khi nói câu này, anh không còn vẻ kiêu ngạo như trước, giọng điệu đầy sự bất an và không chắc chắn.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tráo con tái sinh: Lệnh Nghi cuối cùng trở thành Thái tử phi

Chương 7
Bùi Kế Minh tưởng rằng việc mang đứa con gái do ngoại thất sinh ra về nhà họ Ôn, danh chính ngôn thuận nuôi dưới danh nghĩa vợ cả là có thể che mắt thiên hạ. Hắn đâu biết Ôn Vân Cẩm là người trọng sinh trở về, kiếp trước bị gã chồng tồi, ngoại thất cùng con nuôi liên thủ hãm hại, phóng hỏa thiêu rụi cả nhà. Kiếp này, nàng từng bước mưu tính, đánh tráo cốt nhục của em gái là Ôn Lệnh Nghi thành con gái mình, vứt đứa con của ngoại thất về nhà họ Dung đặt tên là Lan Nhược, lại dùng thuốc độc mãn tính giết chết kẻ phụ bạc, trơ mắt nhìn từng kẻ thù rơi xuống vực sâu. Cuối cùng, Lệnh Nghi được sắc phong làm Thái tử phi, nàng là người cười đến sau cùng. Nàng từng bước tính toán, xoay chuyển càn khôn.
141
5 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới
9 Alpha hỗn loạn Chương 13
11 Chuộc tội Chương 12
12 SÓI ĐI LÙI Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sinh nhật bạn trai, tôi chúc anh chia tay vui vẻ

Chương 8
Hôm nay là sinh nhật của Cố Đình Chu, cũng là ngày tròn năm năm tôi “chuộc tội” cho Liễu Yên. Khi đang chọn bánh ở tiệm đồ ngọt, tôi thấy trên chiếc bánh vừa mới ra lò có viết dòng chữ: “A Chu, chúc mừng sinh nhật!”. Đang định cảm thán về cái duyên trùng tên này, thì tôi nghe thấy chủ tiệm gọi điện cho người đặt bánh: “Cô Liễu Yên phải không ạ? Chiếc bánh cô đặt ở tiệm chúng tôi đã làm xong rồi.” Cái tên “Liễu Yên” mang lại sự chấn động quá lớn, khiến thân hình tôi loạng choạng, bàn tay siết chặt đến mức đau nhói. Tôi cố hết sức tự trấn an mình rằng chỉ là trùng tên thôi, dù sao thì Liễu Yên cũng đã chết từ năm năm trước rồi. Thế nhưng giây tiếp theo, giọng nói lười biếng của Cố Đình Chu vang lên từ phía đầu dây bên kia: “Vợ tôi vẫn còn đang ngủ, lát nữa tôi sẽ cho người qua lấy.” Món đồ trong tay tôi rơi xuống đất cái “xoảng”, tôi ngẩng đầu lên, không thể tin vào tai mình. Liễu Yên chưa chết? Cô ta và Cố Đình Chu vẫn luôn ở bên nhau? Vậy suốt năm năm qua, tôi đang chuộc tội cho ai?
0