Muốn bỏ mặc ta, khiến ta đứng ngồi không yên trong cung.
Rồi chàng sẽ chủ động mang đồ bổ đến phủ phò mã để ân cần hỏi han, nhân tiện thu hồi những mệnh lệnh khắt khe kia.
Kiếp trước, những chiêu trò này chàng ta áp dụng không biết bao nhiêu lần, lần nào cũng hiệu nghiệm.
Ta nghe nội thị bẩm báo, tiện tay ném một bản tấu chương lên án thư.
«Phò mã muốn b/ệnh, vậy thì cứ để chàng ta b/ệnh cho triệt để đi.»
«Người đâu, truyền lời đến Nội các.»
Chưa đầy nửa canh giờ, phê duyệt của Nội các đã được ban xuống Hàn Lâm Viện.
【Hàn Lâm Viện tu soạn M/ộ Vân Tranh, thân thể yếu nhược, khó đảm đương trọng trách tu sử. Từ nay về sau bãi miễn chức vụ thực quyền, điều sang Thái Thường Tự, an tâm dưỡng b/ệnh.】
Tin tức truyền ra, người ngồi không yên đầu tiên chính là mẹ của M/ộ Vân Tranh.
Thứ mà nhà họ M/ộ tự hào nhất chính là chức quan thanh lưu mà M/ộ Vân Tranh đã thi đỗ bằng tài học của mình.
Nay chức vụ thực quyền bị tước bỏ, đồng nghĩa với việc c/ắt đ/ứt căn cơ của chàng ta trên triều đình.
M/ộ lão phu nhân liên tiếp dâng ba lá đơn xin gặp, muốn vào cung khóc lóc với Thái hậu.
Tất cả đều bị thị vệ cửa cung chặn lại, dẫn thẳng đến phủ Trưởng công chúa của ta.
Trong chính đường, ta ngồi ngay ngắn trên ghế chủ vị lật xem sổ sách của vùng Giang Nam.
M/ộ lão phu nhân được hai nha hoàn đỡ lấy, bước qua ngưỡng cửa.
«Lão thân bái kiến Trưởng công chúa điện hạ.»
Bà ta chỉ hơi khuỵu đầu gối một chút rồi tự mình đứng thẳng dậy.
«Vân Tranh chẳng qua chỉ muốn nạp một nữ tử biết gốc biết rễ vào cửa, có gì sai?»
«Điện hạ là chính thê, không biết thấu hiểu cho phu quân thì thôi, cớ gì phải dùng đến quyền thế hoàng gia để ch/ặt đ/ứt con đường làm quan của nó?»
Bà ta giở giọng bề trên.
«Điện hạ, vợ chồng với nhau cần sự hòa thuận.»
«Người làm ầm ĩ thế này, tổn hại chính là thể diện của hoàng gia.»
Ta lật qua một trang sổ sách.
Không hề đếm xỉa.
«Lá gan lớn thật, trước mặt Trưởng công chúa, ai cho phép ngươi đứng mà trả lời?»
Chưởng sự m/a m/a nghiêm giọng quát tháo.
M/ộ lão phu nhân sững sờ.
Kể từ khi M/ộ Vân Tranh trở thành phò mã, ta trước mặt người nhà họ M/ộ luôn giữ lễ vãn bối, bà ta nào đã từng chịu sự quát m/ắng như thế này.
«Điện hạ đây là ý gì?»
«Lão thân dù sao cũng là mẹ đẻ của Vân Tranh, là mẹ chồng của điện hạ!»
Ta ngước mắt nhìn bà ta.
«Dưới bầu trời này, đâu đâu cũng là đất của vua, bản cung trước là quân, sau mới là vợ của thần tử.»
«M/ộ lão phu nhân, bà đang dạy bản cung làm việc, hay là muốn viết lại quy tắc hoàng thất?»
Ta đưa mắt ra hiệu cho chưởng sự m/a m/a.
M/a m/a bước lên, không chút khách khí đ/á một cước vào khoeo chân M/ộ lão phu nhân.
Thân hình bà ta nghiêng đi, quỳ sụp xuống đất.
Phía sau, hai nha hoàn của phủ họ M/ộ cũng quỳ rạp xuống đất, r/un r/ẩy thành một cục.
«Tiêu Cửu Sênh, mi dám làm nh/ục ta!» M/ộ lão phu nhân tức đến mức môi run bần bật.
«Làm nh/ục bà thì đã sao?»
Ta đứng dậy, bước đến trước mặt bà ta.
«Nhà họ M/ộ bao năm nay dựa hơi phủ Trưởng công chúa, khoanh chiếm năm trăm mẫu ruộng tốt ở ngoại ô kinh thành, thâu tóm ba cửa hàng muối ở phía nam thành.»
«Bản cung trước đây không hỏi đến, các người thật sự coi đó là gia sản tổ tiên nhà họ M/ộ để lại sao?»
Sắc mặt M/ộ lão phu nhân trắng bệch, vẻ cứng cỏi trong mắt tan biến một nửa.
«Truyền khẩu dụ của bản cung. Điền sản, cửa tiệm mà nhà họ M/ộ chiếm đoạt trái phép, lập tức niêm phong, giao cho Hộ bộ thanh toán.»
«Hễ thiếu một đồng, để M/ộ Vân Tranh tự mình vào đại lao Hình bộ mà bù cho đủ.»
«Ngươi!»
M/ộ lão phu nhân ôm ngựk, hai mắt trợn ngược, ngất xỉu ngay tại chính đường.
Ta lạnh lùng nhìn.
«Lôi ra ngoài, đừng làm bẩn địa bàn của bản cung.»
Sản nghiệp dưới danh nghĩa nhà họ M/ộ bị niêm phong, lệnh điều động của Nội các cũng chính thức được gửi đến tay M/ộ Vân Tranh.
Ví tiền bị c/ắt, con đường làm quan bị ch/ặt đ/ứt.
Trưa hôm đó, nắng gắt như đổ lửa.
M/ộ Vân Tranh dẫn theo Thẩm Kh/inh La, đứng trước cổng phủ Trưởng công chúa.
Trên danh nghĩa là đến tạ ơn, thực chất là đến cúi đầu thăm dò.
Ta không gặp họ.
Một canh giờ sau, thị vệ vào bẩm báo, nói Thẩm Kh/inh La không đứng vững dưới nắng gắt, đã ngất xỉu trên bậc thềm.
M/ộ Vân Tranh đang đ/ập cửa phủ công chúa tới tấp.
Ta đặt quân cờ trong tay xuống, đứng dậy bước ra ngoài.
Cổng lớn từ từ mở ra.
M/ộ Vân Tranh ôm Thẩm Kh/inh La mặt mày tái nhợt, đôi mắt đỏ ngầu trừng trừng nhìn ta.
«Tiêu Cửu Sênh! Thân thể Kh/inh La vốn dĩ yếu ớt, nàng ph/ạt cũng đã ph/ạt rồi, cơn gi/ận cũng nên nguôi ngoai đi chứ!»
«Chẳng lẽ nhất định phải ép ch*t người nàng mới cam tâm sao!»
Ta đứng trên bậc thềm, ánh mắt lướt qua Thẩm Kh/inh La đang giả vờ ngất trong lòng chàng ta.
Hơi thở đều đặn, hàng mi khẽ run.
Diễn cũng khá giống đấy.
«Bản cung khi nào thì ph/ạt nàng ta?»
Ta nhìn M/ộ Vân Tranh.
«Là các người tự mình bám lấy ngoài cửa phủ bản cung, trách được ai?»
M/ộ Vân Tranh tức đến toàn thân r/un r/ẩy.
«Nàng thật là không thể nói lý!»
Chàng ta giao Thẩm Kh/inh La cho tùy tùng phía sau, bước lên một bước.
«Thần biết điện hạ đang gi/ận chuyện gì.»
«Chức tu soạn thần có thể không cần, Kh/inh La cũng có thể không nhập gia phả nhà họ M/ộ.»
«Chỉ cần điện hạ thu hồi mệnh lệnh, buông tha cho nhà họ M/ộ, thần sau này nhất định sẽ ở lại phủ công chúa, hầu hạ bên cạnh điện hạ thật tốt.»