“Hoài Chi, ngựk em đ/au quá...”
Chân mày Kỷ Hoài Chi nhíu ch/ặt lại, sau đó anh quay đầu nhìn tôi một cái.
Rồi anh cúi người bế ngang Kỳ Lạc Lạc lên, sải bước rời đi.
Tiếng bàn tán xung quanh lập tức to dần.
“Kỷ tổng thiên vị đến mức không còn giới hạn nào nữa rồi nhỉ?”
“Để vị hôn thê lại một mình trong bữa tiệc, rồi đi bế người phụ nữ khác, chuyện này là sao chứ?”
“Xem ra cái vị trí Kỷ phu nhân này cũng chẳng vững vàng gì cho cam.”
Chu Tư Việt đứng bên cạnh tôi, hơi lúng túng sờ mũi.
“Cái đó... Nhã Nhiên, lão Kỷ cậu ấy chỉ là quá lo lắng cho b/ệnh tình của Lạc Lạc thôi, cô đừng để bụng.”
Tôi quay đầu nhìn anh ta, trên mặt nở một nụ cười nhạt.
“Tôi không để bụng, anh ấy lo lắng cho cô ấy là điều nên làm.”
Dù sao thì bây giờ nhịp tim họ đồng điệu, sống ch*t có nhau.
Chu Tư Việt nhìn tôi đầy vẻ nghi hoặc.
“Cô... cô thực sự không gi/ận sao?”
“Không gi/ận.”
Tôi chỉnh lại vạt váy, xoay người đi về phía bàn tiệc.
Âm nhạc trong sảnh tiệc vẫn du dương, ánh mắt các vị khách thỉnh thoảng lại dừng trên người tôi, mang theo sự thương hại hoặc mỉa mai.
Nhưng tôi chẳng hề bận tâm.
Còn mười hai tiếng nữa là ông nội đến đón tôi.
Sau khi bữa tiệc kết thúc, tôi một mình rời khỏi khách sạn.
Gió đêm hơi lạnh.
Tôi đứng bên lề đường, nhìn ngắm thành phố phồn hoa này.
Năm năm trước, để c/ứu Kỷ Hoài Chi, tôi đã phản bội tộc người, từ bỏ thân phận Thánh nữ, một mình đơn đ/ộc đến đây.
Tôi cứ ngỡ mình đã tìm được người yêu có thể gửi gắm cả đời.
Kết quả, chỉ đổi lại một vết s/ẹo sâu đến tận xươ/ng tủy, cùng với danh xưng Kỷ phu nhân hữu danh vô thực.
Nhưng không sao cả.
Tất cả những điều này, sắp kết thúc rồi.
Sau khi trở về biệt thự, tôi đi thẳng lên bàn làm việc trong phòng ngủ chính ở tầng hai, cầm lấy một tấm thẻ gỗ màu đen.
Đó là biểu tượng thân phận của Thánh nữ Miêu Cương.
Năm năm trước khi tôi rời đi, ông nội đã ném nó dưới chân tôi, bảo rằng tôi không còn xứng đáng sở hữu nó nữa.
Bây giờ, cuối cùng nó cũng sắp trở về đúng vị trí của nó rồi.
Tôi cất tấm thẻ gỗ vào sát người, không ngoảnh đầu bước vào màn đêm.
Sáu giờ sáng, Kỷ Hoài Chi xoa xoa đôi mày mệt mỏi, đẩy cửa bước vào.
Canh giữ Kỳ Lạc Lạc ở b/ệnh viện cả đêm, thấy nhịp tim cô ta ổn định trở lại, anh mới thở phào nhẹ nhõm.
Trên đường về, anh tiện đường ghé qua tiệm th/uốc bổ ở phía nam thành phố.
M/ua một bát canh bổ m/áu mà trước đây tôi thích uống nhất.
Anh cảm thấy bản thân mình đã xử lý mọi chuyện rất tốt.
Cho Kỳ Lạc Lạc con cổ c/ứu mạng, cho tôi danh dự của một Kỷ phu nhân.
Tuy tối qua bỏ mặc tôi trong bữa tiệc là có chút không phải, nhưng chỉ cần anh bưng bát canh này đến trước mặt tôi, dỗ dành vài câu.
Tôi chắc chắn sẽ lại như trước đây, đại lượng tha thứ cho anh.
“Nhã Nhiên.”
Kỷ Hoài Chi vừa thay giày vừa gọi tên tôi.
Trong nhà yên tĩnh lặng ngắt, không có bất kỳ tiếng đáp lại nào.
Anh nhíu mày, tưởng rằng tôi vẫn còn đang ngủ, nên xách bát canh lên tầng hai.
Đẩy cửa phòng ngủ chính, giường đệm phẳng phiu ngăn nắp, hoàn toàn không có dấu vết đã từng nằm.
Kỷ Hoài Chi sững sờ, đặt hộp giữ nhiệt xuống, rảo bước đi tới phòng thay đồ.
Quần áo vẫn còn đó, túi xách cũng còn, ngay cả chiếc đồng hồ tôi hay đeo nhất cũng nằm yên tĩnh trong hộp trang sức.
“Đi đâu rồi?”
Anh lẩm bẩm một câu, lấy điện thoại ra gọi cho số của tôi.
“Xin lỗi, số quý khách vừa gọi là số không tồn tại...”
Chân mày Kỷ Hoài Chi càng nhíu ch/ặt hơn.
Anh gọi liên tiếp ba lần, vẫn là số không tồn tại.
Một cơn bực bội khó hiểu trào dâng trong lòng.
Anh nới lỏng cà vạt, đi đến trước ghế sofa rồi ngồi xuống.
“Lại giở chứng gì đây.”
Anh cười lạnh một tiếng, ném điện thoại lên bàn trà.
Đến cả số điện thoại cũng hủy bỏ, màn kịch này diễn ra còn chân thực hơn trước đây.
Nhưng anh vẫn khẳng định chắc nịch rằng tôi chỉ đang dùng cách này để ép anh phải cúi đầu.
Dù sao thì vì anh, tôi đến nhà cũng không thể về, ngoài nơi này ra, tôi còn có thể đi đâu được nữa.
Đúng lúc này, trợ lý mồ hôi nhễ nhại chạy vào, tay cầm một tấm thiệp mời bằng vàng đen vô cùng tinh xảo.
“Kỷ tổng! Xảy ra chuyện rồi!”
Kỷ Hoài Chi khó chịu ngẩng đầu lên: “Sáng sớm ra, hoảng lo/ạn cái gì?”
Trợ lý nuốt nước bọt, cung kính đưa tấm thiệp bằng hai tay đến trước mặt Kỷ Hoài Chi.
Chất liệu của tấm thiệp không phải vàng cũng chẳng phải gỗ, toát lên một luồng khí tức cổ xưa và bí ẩn.
Trên bìa in hình đồ đằng Miêu Cương phức tạp.
“Vừa nãy có người gửi cái này đến quầy lễ tân công ty, chỉ đích danh phải giao cho ngài.”
Kỷ Hoài Chi nhíu mày nhận lấy tấm thiệp, mở ra.
Bên trong chỉ có vài dòng chữ ngắn ngủi.
【Đại lễ kế vị Thánh nữ Miêu Cương, trân trọng kính mời Kỷ Hoài Chi tiên sinh đến dự lễ】
Ánh mắt Kỷ Hoài Chi lướt qua một cách thờ ơ, nhưng rồi đột ngột khựng lại ở phần ký tên.
Danh tính Thánh nữ: Trác Nhã Nhiên.
Kỷ Hoài Chi giữ nguyên tư thế cứng đờ, suốt một phút đồng hồ không hề cử động.
“Trác Nhã Nhiên...”
Anh khẽ niệm cái tên này.
“Thánh nữ Miêu Cương?”