Cố Thiên Tuyết nhìn dáng vẻ chật vật của tôi, lông mày khẽ nhíu lại, trong đáy mắt thoáng qua một tia không đành lòng cực nhanh.
“Anh còn định diễn đến bao giờ nữa?”
Cô ấy lạnh lùng nhìn tôi, ánh mắt đầy vẻ kh/inh bỉ.
“Vừa rồi ở triển lãm tranh công khai đẩy Minh Triết, bây giờ để tranh giành sự chú ý, đến cả lời nói dối rằng con gái mình đang nguy kịch cũng bịa ra được sao?!”
“Tôi không hề nói dối! Con bé thực sự đang ở trong phòng cấp c/ứu!”
Tôi tuyệt vọng hét lên.
Ánh mắt Cố Thiên Tuyết càng thêm chán gh/ét.
“Tim của Minh Triết không tốt, hôm nay bị kí/ch th/ích lớn như vậy, bác sĩ Từ phải ở lại đây, không ai được phép rời đi!”
Cô ấy nhẫn tâm hạ lệnh, chỉ tay về phía lối cầu thang.
“Lôi anh ta ra ngoài, đừng để anh ta gào thét ở đây, ảnh hưởng đến buổi hội chẩn!”
Hai tên vệ sĩ tiến lên, th/ô b/ạo lôi tôi vào góc tối của hành lang.
Cố Thiên Tuyết quay người, không chút lưu tình bước trở lại phòng b/ệnh.
Không lâu sau, cửa phòng b/ệnh hé mở một khe nhỏ.
Tô Minh Triết lén đuổi y tá ra ngoài rồi bước ra.
Anh ta đi đến trước mặt tôi, gương mặt nở nụ cười.
“Đừng dập đầu nữa.”
Tô Minh Triết ghé sát tai tôi, giọng nói cực nhẹ.
“Con gái anh mười phút trước đã tắt thở rồi.”
Một chiếc giày nhỏ dính m/áu ném vào mặt tôi.
Toàn thân tôi cứng đờ.
“Bác sĩ nói, chỉ thiếu vài phút cuối cùng đó thôi...”
Tô Minh Triết cười vô cùng đắc ý.
“Tiếc thật, là vợ anh hạ lệnh ch*t, nên bác sĩ Từ mới không kịp đến.”
Nói xong, anh ta thong thả quay lại phòng b/ệnh.
Tôi ngây dại ôm lấy chiếc giày nhỏ.
Mọi sự hèn mọn c/ầu x/in, mọi nỗi đ/au giãy giụa, giờ phút này hóa thành một tiếng cười thảm thiết.
Tôi vừa cười vừa khóc, nước mắt từng giọt lớn rơi xuống chiếc giày nhỏ.
Tôi chậm rãi đứng dậy, loạng choạng bước về phía phòng kỹ thuật trên sân thượng.
Ở đó có mấy thùng dung môi y tế dễ ch/áy.
Tôi vặn mở nắp, trút thứ chất lỏng nồng nặc mùi hắc từ đầu đến chân mình.
【Đếm ngược, 0. Chương trình thoát ly khởi động.】
Tôi ngửa mặt lên trời khóc than trong ngọn lửa rực ch/áy và cơn gió đêm, r/un r/ẩy nhấn bật lửa.
Ngọn lửa ngút trời lập tức chiếu sáng bầu trời đêm.
......
Ngoài cửa sổ thấp thoáng ánh lửa, tiếng còi báo động vang lên dồn dập.
Trong phòng b/ệnh VIP dưới lầu, Cố Thiên Tuyết đột nhiên cảm thấy tim đ/au thắt dữ dội, chiếc cốc cà phê trong tay rơi vỡ tan tành trên sàn.
Không lâu sau, trợ lý với khuôn mặt tái mét xông vào cửa, trên tay ôm lấy một chiếc giày nhỏ đã ch/áy sém quá nửa, giọng nói r/un r/ẩy không thành tiếng:
“Cố tổng... sân thượng xảy ra hỏa hoạn, tôi nhặt được cái này...”
Trong phòng b/ệnh VIP, Cố Thiên Tuyết cau mày ch/ặt lại.
“Rác rưởi nhặt ở đâu mà mang vào cho tôi xem?”
Trợ lý r/un r/ẩy toàn thân, mặt c/ắt không còn giọt m/áu, cố giải thích: “Cố tổng, vừa rồi tôi hút th/uốc trên sân thượng, đột nhiên có hỏa hoạn, chiếc giày này là của anh...”
“Đủ rồi.” Cố Thiên Tuyết lạnh lùng ngắt lời, quay người bước về phía cửa sổ.
Tiếng chuông báo ch/áy trên sân thượng b/ệnh viện kêu vang dữ dội, vài chiếc xe c/ứu hỏa rú còi lao tới.
Cô ấy đứng dậy bước đến trước cửa sổ, nhìn những người lính c/ứu hỏa bận rộn bên ngoài, giọng điệu lạnh nhạt nói với y tá.
“Đóng ch/ặt cửa sổ, kéo rèm lại, đừng làm ồn đến lúc nghỉ ngơi của Minh Triết.”
Tôi đã biến thành trạng thái linh h/ồn trong suốt, lơ lửng giữa không trung.
Nhìn khuôn mặt lạnh lùng của cô ấy, khóe mắt tôi vẫn còn vương những giọt huyết lệ chưa khô, nhưng trong lòng chỉ còn lại sự trống rỗng và mỉa mai vô tận.
Cố Thiên Tuyết quay đầu nhìn trợ lý đang đứng bên cạnh.
“Sở Hàn vừa rồi dập đầu đến mức m/áu chảy đầy đầu, giờ bên ngoài hỗn lo/ạn, hắn lại không thấy đâu nữa. Chắc chắn lại chạy đi đâu đó dùng khổ nhục kế rồi.”
Cô ấy hừ lạnh một tiếng, chỉnh lại cổ tay áo.
“Khóa hết tất cả thẻ tín dụng và thẻ phụ đứng tên hắn đi, để xem hắn không một xu dính túi thì cứng cỏi được đến bao giờ.”
Trợ lý cúi đầu, đáp một tiếng vâng.
Tô Minh Triết trên giường b/ệnh đang dựa vào gối, sắc mặt hồng hào.
Thấy Cố Thiên Tuyết bước tới, anh ta lập tức giả vờ yếu đuối, thuận thế dựa vào lòng cô ấy.
“Thiên Tuyết, Hàn ca vừa rồi khóc lóc thảm thiết ngoài cửa như vậy, liệu có phải thật sự xảy ra chuyện gì không?”
Anh ta cắn môi, giả vờ thăm dò.
“Hay là em cứ đi xem anh ấy đi, anh một mình cũng được mà.”
Cố Thiên Tuyết vỗ vai anh ta, trong đầu thoáng hiện lên hình ảnh tôi m/áu me đầy đầu hèn mọn dập đầu, cảm giác bực bội trong lòng càng thêm dữ dội.
“Không cần quan tâm đến hắn.”
Cô ấy cố đ/è nén sự bất thường trong lòng, lạnh lùng nói.
“Hắn chỉ là 99 lần ly hôn không thành, đổi chiêu trò để tranh sủng thôi.”
Cô ấy dịu dàng vuốt tóc Tô Minh Triết.
“Ngày mai em đưa anh đi chọn nhẫn, đừng vì người không liên quan mà làm hỏng tâm trạng.”
Tôi lơ lửng trên trần nhà, nhìn họ ân ái mặn nồng, đến cả một chút gi/ận dữ cũng không thể nảy sinh được nữa.
......
Trong nhà x/ác dưới tầng hầm b/ệnh viện thành phố, nhiệt độ thấp đến đ/áng s/ợ.
Pháp y đang đeo khẩu trang, khó nhọc làm việc trước bàn giải phẫu.
Trên bàn, là một th* th/ể ch/áy đen không còn hình dạng.