“Ba. Bây giờ nó đang quản lý ba bộ phận. Ai làm khó ai chứ.”

Lục Hậu Đức quay người lại.

“Con đừng có cãi cố với ta.”

“Dạ. Không cãi.”

Ông ấy nhìn tôi một lúc.

“Em trai con ở bên ngoài đã chịu bao nhiêu khổ cực. Còn con, lớn lên ở nhà họ Lục đến tận hai mươi bốn tuổi--”

“Ba.”

Ông ấy dừng lại.

“Con vào công ty năm mười tám tuổi. Sáu năm rồi. Ba có gì cứ nói thẳng.”

Lục Hậu Đức im lặng.

“Con hãy giúp đỡ nó nhiều hơn, đây là những gì chúng ta n/ợ nó.”

“Dạ.”

Tôi đóng cửa lại.

Trở về văn phòng. Giàn nóng điều hòa ngoài cửa sổ kêu vo ve.

Mở điện thoại.

Trong nhóm gia đình, Phương Uyển Thu đăng một bức ảnh.

Lục Thiên Lãng ngồi trước bàn làm việc. Nhìn thẳng vào máy tính. Ánh đèn vàng vọt.

Chú thích: Thằng bé mới về đã chăm chỉ thế này, xót xa quá.

Tôi phóng to bức ảnh.

Màn hình máy tính hoàn toàn đen ngòm.

Tôi nhấn nút like.

Phương Uyển Thu trả lời ngay: Hoài Chu, con cũng nghỉ ngơi sớm đi.

Tôi gõ ba chữ: Đang tăng ca.

Khóa màn hình.

Ngày thứ tám bàn giao. Lục Thiên Lãng gửi một email.

“Yêu cầu anh Hoài Chu bổ sung căn cứ quyết định cho từng bản hợp đồng đã phụ trách.”

Đồng gửi Lục Hậu Đức.

Tiểu Đinh đứng sau lưng tôi xem xong email.

“Sáu năm, hàng trăm bản hợp đồng. Mỗi bản đều phải viết rõ tại sao lúc đó lại ký. Tại sao ấn định giá này. Tại sao chọn nhà cung cấp này.”

“Tổng giám đốc Lục. Đây chẳng phải là hànhz hạz người ta sao?”

“Tôi biết.”

Tôi lôi đống hồ sơ hợp đồng ra. Chất cao nửa mặt bàn.

Tiểu Đinh nhìn tôi lật từng trang một. Mỗi bản hợp đồng đều lật đến trang cuối. Đặt bút. Một dòng chữ.

Bản thân đã từ nhiệm. Không đưa ra định tính lại.

Tiểu Đinh ngẩn người.

“...... Viết giống hệt nhau hết sao?”

“Viết giống hệt nhau.”

“Nếu cậu ta nói anh đối phó--”

“Bây giờ tôi đâu còn là tổng giám đốc. Một người đang bàn giao công việc thì lấy tư cách gì để định tính lại các hợp đồng lịch sử.”

Khóe miệng Tiểu Đinh gi/ật gi/ật.

Chiều muộn. Hàng trăm bản hợp đồng đều đã viết xong. Trang cuối mỗi bản, cùng một dòng chữ.

Sáng hôm sau. Thư ký của Lục Thiên Lãng đến lấy báo cáo. Bê đi. Bê rất vất vả.

Bữa trưa. Phòng trà.

Lão Hàn dựa vào mặt bàn. Hốc mắt đỏ hoe. Cười đến đỏ cả mắt.

“Tổng giám đốc Lục. Lục Thiên Lãng vừa bê một xấp báo cáo vào văn phòng Lục Hậu Đức.”

“Mặt nó màu gì?”

“Màu xanh. Dòng cuối mỗi bản-- Bản thân đã từ nhiệm, không đưa ra định tính lại. Tất cả đều giống nhau.”

“Tôi nói là sự thật.”

“Anh tà/n nh/ẫn quá, tổng giám đốc Lục.”

Ông ấy cười gập cả người. Cà phê trong cốc sóng sánh trào ra.

Chị Mạnh đưa cho một tờ giấy ăn.

Mạnh Thái Vi. Giám đốc bộ phận tài chính. Bốn mươi hai tuổi. Làm ở công ty mười hai năm. Mỗi một đồng tiền ra vào đều qua tay chị ấy.

Chị ấy dựa vào mặt bàn. Cầm một cốc nước lọc.

“Hàn Chính Phong. Một giám đốc kinh doanh mà cười thành thế này ở phòng trà.”

Lão Hàn lau mắt.

“Chị Mạnh không thấy đấy thôi--”

“Thấy rồi.”

Chị ấy uống một ngụm nước. Sau đó quay sang tôi.

“Bản thảo tài chính tôi đã photo toàn bộ.”

Chị ấy vỗ vỗ vào cái túi vải bố trên vai. Căng phồng. Các góc đã mòn chỉ.

“Sáu năm. Mỗi một khoản. Chồng lên cao nửa người.”

“Sau khi anh đi, nếu có người kiểm tra-- anh hoàn toàn trong sạch.”

Tôi nhìn cái túi đó.

“Chị Mạnh. Chị có hai đứa con, không nên mạo hiểm cùng tôi.”

Chị ấy đặt cốc xuống.

“Chính vì có hai đứa con.”

“Mẹ của chúng không thể cho chúng thấy một tấm gương đi theo sai người được.”

Lão Hàn không cười nữa.

Tôi im lặng một hồi.

“Chị Mạnh.”

“Ừ.”

“Chị làm tôi tối nay mất ngủ rồi.”

Chị ấy ngẩn người. Sau đó nhếch môi.

“Vậy thì đừng ngủ. Dậy mà khởi nghiệp.”

Chị ấy đeo túi rời đi. Chiếc túi vải lắc lư trên vai.

Lão Hàn bưng cốc, nhìn theo bóng lưng chị ấy.

“Tổng giám đốc Lục.”

“Ừ.”

“Tôi nghĩ anh nên từ bỏ hoàn toàn ý định tay trắng làm nên đi.”

“Cậu cũng làm tôi mất ngủ rồi.”

“Tôi không chịu trách nhiệm dỗ anh ngủ đâu.”

Ông ấy đi mất.

Chiều muộn. Thư ký của Lục Hậu Đức đến gọi tôi.

Văn phòng chủ tịch. Lục Hậu Đức ngồi sau bàn làm việc. Trước mặt bày một xấp hợp đồng.

Bản trên cùng lật đến trang cuối. Một dòng chữ.

Bản thân đã từ nhiệm. Không đưa ra định tính lại.

“Hoài Chu. Giải thích xem nào.”

“Ba bảo con dẫn dắt nó. Con đang dẫn dắt nó đây.”

Lục Hậu Đức nhìn chằm chằm tôi.

“Hàng trăm bản hợp đồng viết cùng một câu-- con gọi đây là dẫn dắt?”

“Dạy nó bài học đầu tiên. Không phải yêu cầu nào cũng đáng để phản hồi.”

“Con--”

“Nếu đến cái này mà nó cũng không phán đoán được. Ba để nó quản lý ba bộ phận-- liệu có hơi sớm không.”

Lục Hậu Đức há miệng.

“Con là vì tốt cho nó thôi.” Tôi nói với giọng đầy tâm huyết.

“...... Ra ngoài.”

“Dạ vâng.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tráo con tái sinh: Lệnh Nghi cuối cùng trở thành Thái tử phi

Chương 7
Bùi Kế Minh tưởng rằng việc mang đứa con gái do ngoại thất sinh ra về nhà họ Ôn, danh chính ngôn thuận nuôi dưới danh nghĩa vợ cả là có thể che mắt thiên hạ. Hắn đâu biết Ôn Vân Cẩm là người trọng sinh trở về, kiếp trước bị gã chồng tồi, ngoại thất cùng con nuôi liên thủ hãm hại, phóng hỏa thiêu rụi cả nhà. Kiếp này, nàng từng bước mưu tính, đánh tráo cốt nhục của em gái là Ôn Lệnh Nghi thành con gái mình, vứt đứa con của ngoại thất về nhà họ Dung đặt tên là Lan Nhược, lại dùng thuốc độc mãn tính giết chết kẻ phụ bạc, trơ mắt nhìn từng kẻ thù rơi xuống vực sâu. Cuối cùng, Lệnh Nghi được sắc phong làm Thái tử phi, nàng là người cười đến sau cùng. Nàng từng bước tính toán, xoay chuyển càn khôn.
141
5 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới
9 Alpha hỗn loạn Chương 13
11 Chuộc tội Chương 12
12 SÓI ĐI LÙI Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sinh nhật bạn trai, tôi chúc anh chia tay vui vẻ

Chương 8
Hôm nay là sinh nhật của Cố Đình Chu, cũng là ngày tròn năm năm tôi “chuộc tội” cho Liễu Yên. Khi đang chọn bánh ở tiệm đồ ngọt, tôi thấy trên chiếc bánh vừa mới ra lò có viết dòng chữ: “A Chu, chúc mừng sinh nhật!”. Đang định cảm thán về cái duyên trùng tên này, thì tôi nghe thấy chủ tiệm gọi điện cho người đặt bánh: “Cô Liễu Yên phải không ạ? Chiếc bánh cô đặt ở tiệm chúng tôi đã làm xong rồi.” Cái tên “Liễu Yên” mang lại sự chấn động quá lớn, khiến thân hình tôi loạng choạng, bàn tay siết chặt đến mức đau nhói. Tôi cố hết sức tự trấn an mình rằng chỉ là trùng tên thôi, dù sao thì Liễu Yên cũng đã chết từ năm năm trước rồi. Thế nhưng giây tiếp theo, giọng nói lười biếng của Cố Đình Chu vang lên từ phía đầu dây bên kia: “Vợ tôi vẫn còn đang ngủ, lát nữa tôi sẽ cho người qua lấy.” Món đồ trong tay tôi rơi xuống đất cái “xoảng”, tôi ngẩng đầu lên, không thể tin vào tai mình. Liễu Yên chưa chết? Cô ta và Cố Đình Chu vẫn luôn ở bên nhau? Vậy suốt năm năm qua, tôi đang chuộc tội cho ai?
0