Tổng giám đốc Tôn là chủ nhóm. Thành viên: Tổng giám đốc Trần, Tổng giám đốc Chu.

Tôn: Ai nhận được điện thoại của Lục Thiên Lãng thì đừng hoảng. Chúng ta thống nhất hành động. Chụp màn hình gửi vào nhóm.

Trần: Sáng nay nó đến rồi. Mức giá đưa ra y hệt như với Tôn. Tôi không đồng ý, cũng không từ chối. Cứ kéo dài thời gian với nó.

Chu: Ngày mai nó hẹn tôi đi ăn. Có nên đi không?

Tôn: Đi chứ. Ăn nhiều vào. Ăn xong bảo nó là "để tôi cân nhắc".

Chu: Rồi sao nữa?

Tôn: Rồi thì không có sao nữa cả.

Trần: Chiêu này của ông thâm thật.

Tôn: Không phải tôi thâm, mà là nó tự dồn mình vào đường cùng. Ba khách hàng cộng thêm một Lục Hoài Chu. Bốn quân bài, nó chọn vứt bỏ Lục Hoài Chu.

Chu không trả lời.

Một lát sau.

Chu: Chuyển tiếp một bản tin-- "Đội ngũ cốt cán của Tập đoàn Lục thị rời đi, giới chuyên môn quan tâm đến những ảnh hưởng tiếp theo".

Tôn: Bản tin này ai viết thế?

Chu: Không biết. Báo lá cải thôi. Nhưng cái tiêu đề viết khá đấy.

Tôi nhắn trong nhóm một chữ: Cảm ơn.

Tôn: Tổng giám đốc Lục, cậu đừng nói gì cả. Đây là chuyện giữa các khách hàng với nhau.

Chiều hôm sau. Văn phòng tổng giám đốc Lục thị.

Lục Thiên Lãng ngồi sau bàn làm việc. Trước mặt bày ra bảng báo cáo kinh doanh.

Thiên Thịnh. Không gia hạn hợp đồng.

Ức Khoa. Không gia hạn hợp đồng.

Hằng Viễn. Không gia hạn hợp đồng.

Ba khách hàng lớn nhất, không sót một ai.

Nó cầm điện thoại bàn lên, gọi cho số của Tổng giám đốc Tôn.

Chuông đổ bốn hồi. Tắt máy.

Gọi lại. Tín hiệu bận.

Nó đ/ập mạnh điện thoại xuống bàn. Chị Lưu thò đầu vào cửa, rồi lại rụt về.

Trong ngành có một dự án lớn đấu thầu công khai.

Số tiền bằng bốn mươi phần trăm doanh thu cả năm của Lục thị. Ai giành được gói thầu này, vị thế trong ngành ba năm tới sẽ được định đoạt ngay.

Lục Thiên Lãng đã lập quân lệnh trạng trước hội đồng quản trị.

“Nhất định phải giành được. Không giành được tôi xin từ chức.”

Lục Hậu Đức ngồi ở vị trí chủ tọa, im lặng rất lâu.

“Con chắc chứ?”

“Chắc chắn.”

“Vậy thì lấy đi.”

Phía chúng tôi cũng đang chuẩn bị.

Lão Hàn dẫn đội làm hồ sơ thầu. Triệu công viết phương án kỹ thuật. Chị Mạnh tính toán báo giá. Tăng ca liên tục ba ngày.

Một giờ sáng. Lão Hàn dụi mắt.

“Tổng giám đốc Lục, cậu nói xem phía Lục Thiên Lãng sẽ giở trò gì?”

“Giá thấp.”

“Sao cậu biết?”

“Nó trong tay không có đội ngũ kỹ thuật. Đấu kỹ thuật không lại, chỉ có thể đấu giá.”

“Vậy nó báo thấp đến mức nào?”

“Thấp hơn chúng ta 20%.”

Lão Hàn đặt bút xuống. “Vậy chúng ta còn làm không?”

“Làm. Để cho họ báo giá thấp. Để họ trúng thầu. Họ không bàn giao nổi đâu.”

Triệu công ngẩng đầu lên, đẩy gọng kính.

“Họ không bàn giao được-- bên A sẽ đấu thầu lại.”

“Đúng.”

“Lúc đó chỉ còn mỗi chúng ta.”

Lão Hàn tựa lưng ra sau. “Các người làm kỹ thuật đúng là tâm cơ sâu thật.”

Triệu công không thèm để ý đến ông ấy, tiếp tục viết phương án.

Ngày đấu thầu. Trụ sở bên A. Bàn họp dài.

Đội ngũ của Lục Thiên Lãng có năm người. Vest cà vạt bảnh bao. Mỗi người trước mặt là một chiếc máy tính.

Tôi mang theo lão Hàn. Hai người, một tập hồ sơ.

Phó tổng giám đốc bên A họ Tần, ngoài năm mươi, đeo kính gọng vàng. Ông ấy nhìn đội hình hai bên.

“Lục thị người đông thật. Bên này-- chỉ có hai người thôi sao?”

Lão Hàn tựa vào lưng ghế. “Người ít không sao. Làm được việc là được.”

Tổng giám đốc Tần nhìn ông ấy một cái, khóe miệng khẽ động, không nói gì.

Khai thầu.

Nhóm thẩm định lần lượt mở niêm phong hồ sơ. Phương án kỹ thuật, kế hoạch thực hiện, báo giá-- đọc từng phần một.

Mức giá của Lục Thiên Lãng được công bố cuối cùng.

Thấp hơn chúng tôi gần 20%. Thấp nhất hội trường.

Khóe miệng nó cong lên. Biên độ rất nhỏ.

Rất giống một biểu cảm tôi từng thấy. Cái kiểu mà khóe miệng Triệu công hay cử động.

Nhóm thẩm định xì xào bàn tán. Tổng giám đốc Tần thì thầm với giám đốc kỹ thuật. Sau đó ông ấy đứng dậy.

“Sau khi thẩm định-- bên trúng thầu là.”

Ông ấy dừng lại một chút, ánh mắt quét qua phòng họp.

Đọc tên công ty chúng tôi.

Lục Thiên Lãng đứng bật dậy.

“Tại sao? Giá của chúng tôi thấp nhất, phương án kỹ thuật cũng đạt chuẩn--”

Tổng giám đốc Tần tháo kính ra.

“Tổng giám đốc Lục. Đạt chuẩn và có thể triển khai thực tế là hai chuyện khác nhau.”

Ông ấy cầm phương án kỹ thuật của chúng tôi lên.

“Phương án của các người-- hồ sơ thầu là đi thuê ngoài. Thông số kỹ thuật là loại dùng chung. Tên người phụ trách kỹ thuật ghi ở đó-- tôi không quen.”

Ông ấy lại cầm lý lịch của Triệu công lên, trong phần phụ lục hồ sơ của chúng tôi.

“Triệu Tắc Bình. Đã làm trong hệ thống của các người chín năm. Kiến trúc cốt lõi là do ông ấy xây dựng. Ông ấy bây giờ ở đâu-- chính cậu tự rõ nhất.”

Sắc mặt Lục Thiên Lãng cứng đờ.

“Giá thấp cần phải có năng lực kỹ thuật làm điểm tựa. Đội ngũ kỹ thuật của các người-- chúng tôi đã điều tra rồi. Cốt cán đều đã nghỉ việc hết. Trong số người ở lại, không một ai có kinh nghiệm trên ba năm với hệ thống cốt lõi.”

“Tổng giám đốc Lục. Cậu bảo chúng tôi làm sao yên tâm giao dự án cho các người đây?”

Phòng họp im phăng phắc. Các thành viên trong đội ngũ của Lục Thiên Lãng nhìn nhau.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tráo con tái sinh: Lệnh Nghi cuối cùng trở thành Thái tử phi

Chương 7
Bùi Kế Minh tưởng rằng việc mang đứa con gái do ngoại thất sinh ra về nhà họ Ôn, danh chính ngôn thuận nuôi dưới danh nghĩa vợ cả là có thể che mắt thiên hạ. Hắn đâu biết Ôn Vân Cẩm là người trọng sinh trở về, kiếp trước bị gã chồng tồi, ngoại thất cùng con nuôi liên thủ hãm hại, phóng hỏa thiêu rụi cả nhà. Kiếp này, nàng từng bước mưu tính, đánh tráo cốt nhục của em gái là Ôn Lệnh Nghi thành con gái mình, vứt đứa con của ngoại thất về nhà họ Dung đặt tên là Lan Nhược, lại dùng thuốc độc mãn tính giết chết kẻ phụ bạc, trơ mắt nhìn từng kẻ thù rơi xuống vực sâu. Cuối cùng, Lệnh Nghi được sắc phong làm Thái tử phi, nàng là người cười đến sau cùng. Nàng từng bước tính toán, xoay chuyển càn khôn.
141
5 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới
9 Alpha hỗn loạn Chương 13
11 Chuộc tội Chương 12
12 SÓI ĐI LÙI Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sinh nhật bạn trai, tôi chúc anh chia tay vui vẻ

Chương 8
Hôm nay là sinh nhật của Cố Đình Chu, cũng là ngày tròn năm năm tôi “chuộc tội” cho Liễu Yên. Khi đang chọn bánh ở tiệm đồ ngọt, tôi thấy trên chiếc bánh vừa mới ra lò có viết dòng chữ: “A Chu, chúc mừng sinh nhật!”. Đang định cảm thán về cái duyên trùng tên này, thì tôi nghe thấy chủ tiệm gọi điện cho người đặt bánh: “Cô Liễu Yên phải không ạ? Chiếc bánh cô đặt ở tiệm chúng tôi đã làm xong rồi.” Cái tên “Liễu Yên” mang lại sự chấn động quá lớn, khiến thân hình tôi loạng choạng, bàn tay siết chặt đến mức đau nhói. Tôi cố hết sức tự trấn an mình rằng chỉ là trùng tên thôi, dù sao thì Liễu Yên cũng đã chết từ năm năm trước rồi. Thế nhưng giây tiếp theo, giọng nói lười biếng của Cố Đình Chu vang lên từ phía đầu dây bên kia: “Vợ tôi vẫn còn đang ngủ, lát nữa tôi sẽ cho người qua lấy.” Món đồ trong tay tôi rơi xuống đất cái “xoảng”, tôi ngẩng đầu lên, không thể tin vào tai mình. Liễu Yên chưa chết? Cô ta và Cố Đình Chu vẫn luôn ở bên nhau? Vậy suốt năm năm qua, tôi đang chuộc tội cho ai?
0