Tôi nhìn vào cái thùng giấy của anh ta.

“Anh từng là người đầu tiên bày tỏ muốn đi theo nó.”

Anh ta đứng bất động.

“Một người khi xuôi gió thì là kẻ đầu tiên phản bội, thì khi ngược gió cũng sẽ là kẻ đầu tiên quay lưng.”

“Anh nghĩ tôi dám dùng anh sao?”

Anh ta ôm thùng giấy đứng ở cửa. Rất lâu. Sau đó bảo vệ đi lên. Anh ta rời đi, thùng giấy ôm trong lòng, bìa giấy bị ngón tay bóp nát thành những nếp nhăn.

Báo cáo kiểm toán được đưa ra. Khoản thanh toán của Tiểu Chu có vấn đề. Sau khi Lục Thiên Lãng tiếp quản bộ phận thu m/ua, không ai kiểm soát, chị Mạnh không còn ở đó, không ai xem sổ sách. Cậu ta càng ngày càng lún sâu.

Trưởng nhóm kiểm toán đặt báo cáo lên bàn Lục Hậu Đức. Lục Hậu Đức lật ba trang, khép lại, gọi điện cho bộ phận pháp vụ.

Ngày Tiểu Chu bị đưa đi, hành lang yên tĩnh lạ thường. Anh ta đi ngang qua phòng trà. Chị Lưu đang ở trong đó, chị nhìn anh ta bước qua, tay cầm một tách trà, không nói lời nào.

Chị Lưu là người cuối cùng rời khỏi bộ phận hành chính. Chị pha cho Lục Thiên Lãng một tách trà, đặt lên bàn.

“Tổng giám đốc Lục. Trà của cậu đây.”

Lục Thiên Lãng không ngẩng đầu. “Để đó đi.”

Chị đặt tách trà xuống, đứng trước bàn, đợi một lát. Cậu ta không nói gì. Chị rời đi. Tách trà dần nguội lạnh.

Tám năm. Một chiếc tách.

Chiều muộn, Lục Hậu Đức gọi điện.

Tôi không nghe. Ông lại gọi lần nữa. Rồi lại một lần nữa.

Tôi bấm nghe. Không nói gì.

“Hoài Chu--”

“Con đang bận.”

“Khi nào con rảnh? Ta muốn nói chuyện với con.”

“Nói trên điện thoại đi.”

Im lặng. “Gặp mặt. Chỉ hai chúng ta thôi. Không nói chuyện công ty--”

“Không nói chuyện công ty, vậy nói chuyện gì?”

Ông ấy không trả lời được.

“Không có việc gì khác con cúp máy đây.”

Kết thúc cuộc gọi. Khóa màn hình. Ngoài cửa sổ, giàn nóng điều hòa vẫn vo ve.

Tin nhắn của Phương Uyển Thu gửi đến. Một đoạn ghi âm rất dài, vài chục giây.

Tôi không bấm vào, chỉ đọc dòng chữ chuyển đổi ở cuối.

“...... Cả nhà mình có thể ngồi xuống...”

Nhấn giữ. Xóa. Khóa màn hình.

Chiều thứ Bảy. Có người gõ cửa.

Lão Hàn ra mở. Trước cửa đứng Phương Uyển Thu.

Bà cầm theo một chiếc bình giữ nhiệt. Đúng loại mà trước đây ở nhà vẫn thường dùng.

Lão Hàn ngoái đầu nhìn tôi. Tôi gật đầu. Ông nghiêng người tránh sang một bên, rồi đóng cửa đi ra ngoài.

Phương Uyển Thu đứng giữa văn phòng. Căn phòng này rất nhỏ, không bằng một góc phòng họp nào ở tòa nhà Lục thị.

Bà đặt bình giữ nhiệt lên bàn, mở ra, rót một bát canh gà. Bên trên nổi một lớp váng mỡ mỏng.

“Mẹ hầm cả buổi sáng. Hồi nhỏ con thích uống món này nhất. Mỗi lần trước khi thi đều...”

“Mẹ.”

Bà khựng lại. Chiếc thìa lơ lửng giữa không trung.

“Mẹ đến đây, chắc là có chuyện muốn nói nhỉ.”

Bà đặt thìa xuống, nhẹ nhàng gác lên thành bát. Giọng nói rất khẽ.

“Em trai con nói-- công ty có thể để con quay lại làm phó tổng. Cha con cũng đồng ý rồi. Điều kiện con cứ đưa ra. Con quay về đi, cả nhà mình sống với nhau cho tốt.”

Tôi nhìn bát canh đó. Mặt nước khẽ rung rinh. Giàn nóng điều hòa ngoài cửa sổ đang rung lên.

“Ba tháng trước. Lục Thiên Lãng ngồi trong văn phòng tổng giám đốc. Ngày con nộp đơn từ chức, nó đã nói một câu.”

“Nó nói-- Anh, sau này rảnh thì về thăm nhé.”

“Cái giọng điệu đó, không phải là em trai nói chuyện với anh trai. Mà là chủ nhà nói chuyện với khách.”

Phương Uyển Thu không phản bác.

“Hai mươi bốn năm qua, bố mẹ nuôi con. Ăn mặc dùng cái gì, học phí ra sao, con không quên.”

“Nhưng sáu năm qua, con đã đưa Lục thị từ ba mươi triệu lên một tỷ.”

“Khoản n/ợ này không cần tính toán chi tiết. Trả xong rồi.”

Sắc mặt bà tái nhợt.

“Hoài Chu-- con nói cái gì? Trả xong? Con là con trai của bố mẹ--”

“Con là người bố mẹ mang về nuôi.”

Bà như bị thứ gì đó đ/âm trúng.

“Không phải do bố mẹ sinh ra.”

Sáu chữ. Trong phòng chỉ còn lại tiếng giàn điều hòa.

Nước mắt Phương Uyển Thu rơi xuống. Bà không lau.

“Hoài Chu. Sao con có thể nói như vậy? Mẹ luôn coi con như con đẻ-- con ăn mặc cái gì mà thiếu thốn?”

“Con ốm mẹ thức ba ngày ba đêm. Sinh nhật mười tám tuổi c/on m/ẹ tự tay đan cho con chiếc áo len. Con quên rồi sao?”

“Con không quên.”

“Vậy sao con có thể nói không phải con đẻ--”

“Vì mẹ đã nói một câu.”

Bà sững người.

“Cuộc điện thoại đầu tiên, lúc kỳ bàn giao vừa bắt đầu. Mẹ nói-- Thiên Lãng ở bên ngoài đã chịu bao nhiêu khổ cực, con nhường nó một chút.”

“Mẹ dùng từ 'nhường'. Không phải 'giúp'.”

“Giúp là coi con là người nhà. Nhường-- là coi con là người ngoài.”

“Mẹ đã phân định rõ ràng ngay từ đầu. Chỉ là chính mẹ không nhận ra thôi.”

Phương Uyển Thu há miệng, không nói được lời nào.

Tôi lấy trong ngăn kéo ra một bức ảnh.

Tết năm ngoái. Phòng khách nhà họ Lục.

Ba người. Lục Hậu Đức. Phương Uyển Thu. Lục Thiên Lãng.

“Bức ảnh gia đình này, là con chụp.”

Ánh mắt bà rơi trên bức ảnh.

“Hôm đó mẹ bảo-- chụp một tấm ảnh gia đình.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tráo con tái sinh: Lệnh Nghi cuối cùng trở thành Thái tử phi

Chương 7
Bùi Kế Minh tưởng rằng việc mang đứa con gái do ngoại thất sinh ra về nhà họ Ôn, danh chính ngôn thuận nuôi dưới danh nghĩa vợ cả là có thể che mắt thiên hạ. Hắn đâu biết Ôn Vân Cẩm là người trọng sinh trở về, kiếp trước bị gã chồng tồi, ngoại thất cùng con nuôi liên thủ hãm hại, phóng hỏa thiêu rụi cả nhà. Kiếp này, nàng từng bước mưu tính, đánh tráo cốt nhục của em gái là Ôn Lệnh Nghi thành con gái mình, vứt đứa con của ngoại thất về nhà họ Dung đặt tên là Lan Nhược, lại dùng thuốc độc mãn tính giết chết kẻ phụ bạc, trơ mắt nhìn từng kẻ thù rơi xuống vực sâu. Cuối cùng, Lệnh Nghi được sắc phong làm Thái tử phi, nàng là người cười đến sau cùng. Nàng từng bước tính toán, xoay chuyển càn khôn.
141
5 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới
9 Alpha hỗn loạn Chương 13
11 Chuộc tội Chương 12
12 SÓI ĐI LÙI Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sinh nhật bạn trai, tôi chúc anh chia tay vui vẻ

Chương 8
Hôm nay là sinh nhật của Cố Đình Chu, cũng là ngày tròn năm năm tôi “chuộc tội” cho Liễu Yên. Khi đang chọn bánh ở tiệm đồ ngọt, tôi thấy trên chiếc bánh vừa mới ra lò có viết dòng chữ: “A Chu, chúc mừng sinh nhật!”. Đang định cảm thán về cái duyên trùng tên này, thì tôi nghe thấy chủ tiệm gọi điện cho người đặt bánh: “Cô Liễu Yên phải không ạ? Chiếc bánh cô đặt ở tiệm chúng tôi đã làm xong rồi.” Cái tên “Liễu Yên” mang lại sự chấn động quá lớn, khiến thân hình tôi loạng choạng, bàn tay siết chặt đến mức đau nhói. Tôi cố hết sức tự trấn an mình rằng chỉ là trùng tên thôi, dù sao thì Liễu Yên cũng đã chết từ năm năm trước rồi. Thế nhưng giây tiếp theo, giọng nói lười biếng của Cố Đình Chu vang lên từ phía đầu dây bên kia: “Vợ tôi vẫn còn đang ngủ, lát nữa tôi sẽ cho người qua lấy.” Món đồ trong tay tôi rơi xuống đất cái “xoảng”, tôi ngẩng đầu lên, không thể tin vào tai mình. Liễu Yên chưa chết? Cô ta và Cố Đình Chu vẫn luôn ở bên nhau? Vậy suốt năm năm qua, tôi đang chuộc tội cho ai?
0