Tôi đưa máy ảnh qua. Ba người các người đứng cho ngay ngắn. Tôi chỉnh tiêu cự. Bấm nút chụp.

“Chụp xong rồi. Không ai nói-- Hoài Chu, con lại đây, chúng ta cùng chụp.”

“Con đi vào bếp rót nước. Uống xong. Rửa cốc. Rồi quay lại.”

“Mọi người đang xem ảnh. Bảo mắt Thiên Lãng giống mẹ. Mũi giống ba.”

Ngón tay Phương Uyển Thu khẽ r/un r/ẩy trên bức ảnh.

“Hôm đó-- hôm đó Thiên Lãng vừa mới về. Ai cũng vui quá-- quên mất--”

“Ừ. Quên mất.”

Tôi lật mặt sau bức ảnh. Trống trơn. Không ngày tháng. Không chú thích.

“Hai mươi bốn năm qua. Mọi người quên rất nhiều lần. Con nhớ từng lần một.”

Tôi cất lại bức ảnh vào ngăn kéo.

Đứng sau bàn làm việc, bà ngồi đối diện. Bát canh đã nguội ngắt.

“Mẹ.”

Vai bà khẽ run lên.

“Đây là lần cuối cùng con gọi mẹ như vậy. Từ hôm nay trở đi-- Lục Hoài Chu là Lục Hoài Chu. Nhà họ Lục là nhà họ Lục. Sòng phẳng rồi.”

Tôi bưng bát canh gà lên. Không uống. Đặt lại bên cạnh bình giữ nhiệt.

Đi ra cửa. Không ngoảnh đầu nhìn lại.

“Bình này mẹ mang về đi. Nguội rồi thì đổ đi. Đừng tiếc.”

Cửa đóng lại sau lưng.

Chiếc bình giữ nhiệt nằm trên bàn. Bốc lên hơi nóng cuối cùng.

Phương Uyển Thu ngồi một mình trong văn phòng nhỏ bé ấy. Ngoài cửa sổ, tiếng giàn nóng điều hòa vẫn vo ve.

Sau đó, lão Hàn vào. Bình giữ nhiệt vẫn trên bàn.

“Mẹ cậu--”

“Bà Lục.”

Ông sững lại một chút. Rồi hiểu ra. Ông cầm lấy bình giữ nhiệt. “Cái này--”

“Để ở phòng trà.”

Ông bưng bình ra ngoài. Một lúc sau quay lại. Bình đã nằm trên kệ ở phòng trà.

“Chị Mạnh hỏi tôi của ai. Tôi bảo của cậu.”

“Ừ.”

“Chị ấy có nói một câu-- canh nguội rồi thì vẫn có thể hâm nóng lại.”

Tôi không nói gì.

Lão Hàn cũng không nói nữa. Ông pha một tách cà phê đặt lên bàn tôi. Rồi đi mất.

Trung thu.

Lục Hậu Đức gọi điện. Chuông reo rất lâu. Tôi nghe máy.

“Hoài Chu. Về ăn bữa cơm. Chỉ có ta và mẹ con. Thiên Lãng không có ở đây.”

Trong điện thoại có tiếng rè. Phía bên đó rất yên tĩnh.

“Trung thu rồi. Cả nhà--”

“Mấy giờ?”

“Bảy giờ.”

“Được.”

Nhà họ Lục. Bàn dài. Đèn bật sáng trưng.

Lục Hậu Đức ngồi vị trí chủ tọa. Phương Uyển Thu ngồi cạnh ông. Tôi ngồi đối diện họ. Bữa tối ba người. Còn trống trải hơn lần trước.

Mắt Phương Uyển Thu sưng húp. Khi thấy tôi, khóe miệng bà nhếch lên một chút. Rồi nhanh chóng cúi mắt xuống.

“Hoài Chu. Con ăn nhiều vào.”

Bà gắp một miếng cá. Đôi đũa đi qua bát của tôi, đặt vào-- cạnh đĩa nước chấm. Chính bà cũng không nhận ra. Thu đũa về. Lại gắp một miếng nữa. Lần này đặt vào bát tôi.

“...... Cảm ơn.”

Lục Hậu Đức đặt đũa xuống. “Hoài Chu. Chuyện công ty. Hôm nay không bàn đúng sai. Chỉ bàn tương lai.”

Ông cầm một tệp tài liệu trên chiếc ghế bên cạnh. Đặt lên bàn.

Thỏa thuận chuyển nhượng cổ phần. Mở ra, các điều khoản liệt kê ngay ngắn. Vị trí phó tổng. 20% cổ phần. Quyền vận hành đ/ộc lập bộ phận kỹ thuật, kinh doanh, tài chính. Ngân sách không giới hạn.

“Đây là những gì con đáng được hưởng.”

Tôi nhìn vào thỏa thuận đó. Trên bìa in logo Lục thị. Chữ nhũ vàng. Mới tinh.

“Hai mươi bốn năm. Để con tính.”

Phương Uyển Thu ngẩng đầu lên.

“Sáu tuổi. Bố mẹ đón con từ trại trẻ mồ côi về. Ăn. Ở. Học. Từng khoản một.”

“Chưa tốt nghiệp đại học đã vào công ty. Sáu năm. Ngày nào cũng đến sớm nhất. Về muộn nhất.”

“Nửa năm bố nằm viện-- công ty một tay con gánh vác. Hội đồng quản trị suýt nữa thay người. Con ngồi trong phòng họp suốt một ngày. Lúc bước ra. Hợp đồng đã ký xong.”

Tôi lật thỏa thuận đến điều khoản cổ phần. 20%. Định giá theo báo cáo kiểm toán gần nhất. Quy đổi thành hai trăm triệu.

“Từ ba mươi triệu lên một tỷ. Là con tự tay làm nên.”

Đẩy thỏa thuận về phía ông.

“Con làm ra một tỷ. Bố cho con hai phần. Bố vẫn còn thấy mình rộng lượng lắm.”

Sắc mặt Lục Hậu Đức thay đổi. Không phải tức gi/ận-- mà là bị người ta bóc trần.

“Ông Lục.”

Ông như bị ba chữ này đóng đinh vào ghế. Đôi môi mấp máy. Không phát ra tiếng.

“Từ hôm nay trở đi-- không cần gọi con về nữa. Trung thu, Tết, sinh nhật. Đều không cần.”

Phương Uyển Thu che miệng. Vai bà rung lên bần bật.

“Chuyện công ty cứ bảo luật sư nói chuyện với con. Còn việc gia đình--”

Ngừng một chút.

“Chúng ta không còn việc gia đình nữa.”

Đứng dậy.

Đi ra phòng khách. Ánh đèn trên tường rất sáng.

Bức ảnh gia đình mới đóng khung. Ba người. Lục Hậu Đức. Phương Uyển Thu. Lục Thiên Lãng. Chụp dịp Tết vừa rồi. Đóng khung rất tinh xảo. Khung ảnh vàng kim.

“Ảnh chụp đẹp đấy.”

Đi đến lối vào. Thay giày. Phương Uyển Thu đứng dậy. “Hoài Chu--”

Tay đặt lên tay nắm cửa.

“Hai mươi bốn năm. Cảm ơn.”

Cửa đóng lại. Trong phòng ăn không một tiếng động.

Trên xe.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tráo con tái sinh: Lệnh Nghi cuối cùng trở thành Thái tử phi

Chương 7
Bùi Kế Minh tưởng rằng việc mang đứa con gái do ngoại thất sinh ra về nhà họ Ôn, danh chính ngôn thuận nuôi dưới danh nghĩa vợ cả là có thể che mắt thiên hạ. Hắn đâu biết Ôn Vân Cẩm là người trọng sinh trở về, kiếp trước bị gã chồng tồi, ngoại thất cùng con nuôi liên thủ hãm hại, phóng hỏa thiêu rụi cả nhà. Kiếp này, nàng từng bước mưu tính, đánh tráo cốt nhục của em gái là Ôn Lệnh Nghi thành con gái mình, vứt đứa con của ngoại thất về nhà họ Dung đặt tên là Lan Nhược, lại dùng thuốc độc mãn tính giết chết kẻ phụ bạc, trơ mắt nhìn từng kẻ thù rơi xuống vực sâu. Cuối cùng, Lệnh Nghi được sắc phong làm Thái tử phi, nàng là người cười đến sau cùng. Nàng từng bước tính toán, xoay chuyển càn khôn.
141
5 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới
9 Alpha hỗn loạn Chương 13
11 Chuộc tội Chương 12
12 SÓI ĐI LÙI Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sinh nhật bạn trai, tôi chúc anh chia tay vui vẻ

Chương 8
Hôm nay là sinh nhật của Cố Đình Chu, cũng là ngày tròn năm năm tôi “chuộc tội” cho Liễu Yên. Khi đang chọn bánh ở tiệm đồ ngọt, tôi thấy trên chiếc bánh vừa mới ra lò có viết dòng chữ: “A Chu, chúc mừng sinh nhật!”. Đang định cảm thán về cái duyên trùng tên này, thì tôi nghe thấy chủ tiệm gọi điện cho người đặt bánh: “Cô Liễu Yên phải không ạ? Chiếc bánh cô đặt ở tiệm chúng tôi đã làm xong rồi.” Cái tên “Liễu Yên” mang lại sự chấn động quá lớn, khiến thân hình tôi loạng choạng, bàn tay siết chặt đến mức đau nhói. Tôi cố hết sức tự trấn an mình rằng chỉ là trùng tên thôi, dù sao thì Liễu Yên cũng đã chết từ năm năm trước rồi. Thế nhưng giây tiếp theo, giọng nói lười biếng của Cố Đình Chu vang lên từ phía đầu dây bên kia: “Vợ tôi vẫn còn đang ngủ, lát nữa tôi sẽ cho người qua lấy.” Món đồ trong tay tôi rơi xuống đất cái “xoảng”, tôi ngẩng đầu lên, không thể tin vào tai mình. Liễu Yên chưa chết? Cô ta và Cố Đình Chu vẫn luôn ở bên nhau? Vậy suốt năm năm qua, tôi đang chuộc tội cho ai?
0