Tôi là kiểu người nh.ạy cả.m nhất nhà, bố mẹ chỉ cần nói nặng lời một câu là tôi đã tim đ/ập chân run, tái phát chứng trầm cảm, chỉ muốn nhảy lầu cho xong.
Được dỗ dành nuôi nấng suốt mười chín năm, thế mà ngay ngày đầu nhập học, tôi lại bị phân vào căn phòng ký túc xá “sấm sét” nhất trường.
Bạn cùng phòng gồm có: hội trưởng hội sinh viên mang nhân cách phán quan, cô nàng nghèo khó mang nhân cách phản bác, và tiểu thư n/ão yêu đương.
Tôi vừa đặt đồ xuống, hội trưởng hội sinh viên đã ra đò/n phủ đầu:
“Ký túc xá không phải trạm sạc miễn phí của cô.”
“Tôi thấy cô mang tận hai điện thoại, một máy tính bảng, một máy tính xách tay, từ nay mỗi tháng phải đóng thêm 100 tệ tiền điện.”
“Còn nữa, cô b/éo hơn ba người chúng tôi, lượng nước dùng chắc chắn nhiều, tiền nước cũng phải đóng thêm 200 tệ.”
Cô tiểu thư nhìn tôi đầy cảnh giác:
“Lát nữa bạn trai bảo bối của tôi đến đón, cô cố tình mặc váy ngắn, có phải muốn quyến rũ anh ấy không?”
“Cô còn mặc đồ màu xanh, đây là màu bảo bối của tôi thích nhất.”
“Đúng là trà xanh tâm cơ, thật gh/ê t/ởm, tôi phải viết PDF bóc phốt cô ngay bây giờ!”
Nhưng chúng không biết rằng, tôi là kiểu người “diễn sâu” cực kỳ thích áp lực.
Hồi cấp ba, từng có một nhóm người cô lập tôi, tôi ngày nào cũng cạy khóa lên sân thượng, gào khóc lăn lộn trước mặt toàn thể giáo viên và học sinh.
Kết quả là bọn chúng bị kỷ luật đuổi học, còn tôi trở thành tâm điểm chú ý, tận hưởng cảm giác đó suốt ba năm trời.
Tôi vò rối tóc, rơi nước mắt trong một giây, nén hơi vào bụng, rồi lao như ngựa đi/ên dọc hành lang:
“Đừng m/ắng nữa! Đừng m/ắng nữa! Chị ơi em biết lỗi rồi mà!”
“Em đi nhảy lầu ngay đây, được chưa!”
...
Hôm nay là ngày tân sinh viên nhập học, tòa ký túc xá đông nghịt người.
Thế nhưng tất cả mọi người đều im bặt, trố mắt nhìn tôi.
Tôi chạy ba bước thành hai, vừa chạy về phía bậu cửa sổ vừa gào khóc:
“Em chỉ là tân sinh viên, em thật sự không biết ký túc xá này là địa bàn của các chị.”
“Cố vấn học tập đã bảo năm nhất không được đổi phòng, hơn nữa em cũng không có tiền ra ngoài thuê nhà.”
“Người vô dụng như em, không thể gây thêm phiền phức cho các chị được nữa.”
Thấy tôi đã đẩy cửa sổ ra, những người xung quanh mới phản ứng lại, tất cả đều chạy tới giữ tôi lại:
“Cô bé, em ở phòng nào? Để dì đi đòi công bằng cho em, đừng nghĩ quẩn nhé!”
“Đúng đấy, nhà chúng tôi quen người bên sở giáo dục, tôi muốn xem đứa sinh viên nào mà phách lối thế.”
“Đừng sợ, chúng tôi đều là phụ huynh của em, chúng tôi ủng hộ em.”
Tôi liếc nhìn đám bạn cùng phòng đang trốn sau đám đông, chưa kịp nói số phòng thì Trương Hiểu Hà đã ngồi không yên:
“Không phải, ai m/ắng cô chứ? Chúng tôi chỉ nhấn mạnh chuyện chia tiền điện nước thôi mà.”
“Thôi được rồi, nếu em không muốn trả, dù nhà chị thuộc diện hộ nghèo, nhưng dù sao chị cũng là đàn chị, để bọn chị chịu thiệt thêm một chút vậy.”
Cô ta mặc bộ quần áo giặt đến bạc màu, dù giọng điệu có phần nôn nóng, nhưng vẫn khớp với hình tượng cô nàng nghèo khó đáng thương.
Ánh mắt mọi người nhìn tôi lập tức thêm phần chỉ trích và nghi hoặc.
Tôi cúi đầu 45 độ, biểu cảm đ/au khổ vừa đủ, kết hợp với giọng điệu “tình trong như đã mặt ngoài còn e”:
“Vâng, chị nói đúng, là do em hiểu lầm.”
“Em tự ph/ạt mình đây.”
Tôi nhấc chân leo lên, mấy chậu cây cảnh trên bệ cửa sổ đều bị đ/á rơi xuống, đ/ập xuống đất kêu loảng xoảng.
Ba giây sau, dưới lầu vang lên tiếng hét chói tai:
“Lãnh đạo! Ngài không sao chứ!”
“Sinh viên trên lầu đang làm cái gì thế hả!”
Lý Thịnh Nam như chợt nhớ ra điều gì đó, sắc mặt hơi tái đi.
Hôm qua cố vấn đã thông báo hôm nay lãnh đạo quận đến thị sát, giờ này vừa hay đến dưới tòa ký túc xá.
Quả nhiên, chưa đầy hai phút sau, một đám người mặc áo khoác hành chính ùa vào hành lang.
Cố vấn chạy đầu tiên, phía sau là một vị lãnh đạo khí thế bức người đang bị b/ắn đầy bùn đất lên người.
Chưa đợi họ lên tiếng hạch tội, tôi “bộp” một tiếng quỳ xuống:
“Xin lỗi! Xin lỗi! Em không nên chọn cửa sổ ký túc xá, em nên tìm một góc tĩnh lặng để ra đi nhẹ nhàng!”
“Lãnh đạo, ngài đừng trách các chị, là do em không hòa nhập được với cuộc sống ký túc xá.”
“Em gọi điện cho sở giáo dục ngay đây, em muốn làm thủ tục thôi học.”
Ánh mắt các vị lãnh đạo trầm xuống, cố vấn sợ đến mức mặt c/ắt không còn giọt m/áu, nắm ch/ặt lấy tôi:
“Trò! Nói cho thầy biết chuyện gì đã xảy ra, thầy sẽ giúp em!”
“Thầy nhớ em rồi, em ở phòng 442 đúng không, bạn cùng phòng của em là...”
Lý Thịnh Nam bước lên một bước, giở giọng quan liêu của hội trưởng hội sinh viên:
“Thưa thầy, em là trưởng phòng.”
“Giữa chúng em và bạn học chỉ là chút bất đồng quan điểm, cũng không loại trừ vấn đề cảm xúc cá nhân của bạn ấy, chưa đến mức độ cần nhà trường can thiệp.”
“Rất cảm ơn sự quan tâm của các lãnh đạo, em sẽ tiếp tục điều phối và chú ý cách giao tiếp.”
Các vị lãnh đạo đều là những kẻ cáo già, nghe càng nhiều sắc mặt càng khó coi.
Cố vấn cũng nhìn ra vấn đề, nghiến răng ngắt lời cô ta.