Năm thứ hai sau khi chia tay tôi, Lục Thừa Phong tìm một thế thân.
Cô gái đó tên là Trần Nhân Nhân.
Anh trút hết oán h/ận và gi/ận dữ lên người cô ấy.
Anh từng đối xử tốt với tôi bao nhiêu, thì lại tà/n nh/ẫn với Trần Nhân Nhân bấy nhiêu.
Anh chà đạp lòng tự trọng, làm tổn thương cơ thể cô, dù cho cô vì anh mà suýt mất mạng, anh cũng chẳng hề lay động.
Đợi đến khi tôi quay về, anh càng không thể chờ đợi được nữa mà vứt bỏ thế thân để chạy về phía tôi.
Ai cũng biết tôi mới là ánh trăng sáng mà Lục Thừa Phong nhớ mãi không quên, yêu tận xươ/ng tủy.
Không ai nghĩ rằng anh sẽ yêu một kẻ thế thân.
Tôi cũng tin chắc là như vậy.
Cho đến ngày cưới, tin tức Trần Nhân Nhân t/ự s*t ập đến. Tôi tận mắt nhìn thấy sắc mặt Lục Thừa Phong tái nhợt đi trong chớp mắt.
“Nếu không phải vì lúc trước tôi làm tổn thương cô ấy, cô ấy cũng sẽ không t/ự s*t. Chung quy là tôi có lỗi với cô ấy.”
“Nam An, anh phải đến b/ệnh viện một chuyến.”
“Em đợi anh, một tiếng nữa anh sẽ về.”
Tôi nhìn bóng lưng vội vã rời đi của anh.
Tôi biết, anh sẽ không quay lại nữa.
Bởi vì đây là một cuốn tiểu thuyết về thế thân, mà tôi không phải nữ chính, chỉ là ánh trăng sáng chướng mắt ngăn cản nam nữ chính yêu nhau.
......
“Rời xa Lục Thừa Phong đi.”
“Anh ta không còn yêu cô nữa, người anh ta yêu bây giờ là Trần Nhân Nhân.”
“Đây là truyện về thế thân, Trần Nhân Nhân mới là nữ chính, còn cô chỉ là nữ phụ ánh trăng sáng chướng mắt thúc đẩy tình cảm của họ.”
“Ngày cưới của cô và Lục Thừa Phong, Trần Nhân Nhân sẽ t/ự s*t, Lục Thừa Phong sẽ bỏ mặc cô.”
“Đám cưới của hai người sẽ bị hoãn vô thời hạn.”
Đêm trước hôn lễ, tôi đột nhiên nhận được những dòng tin nhắn này từ một số lạ.
Tôi chỉ nghĩ đó là trò đùa á/c ý của ai đó, nên không để tâm.
Tôi chưa bao giờ nghi ngờ tình yêu của Lục Thừa Phong dành cho mình.
Chúng tôi quen biết và đồng hành cùng nhau hơn hai mươi năm.
Từ tiểu học đến tận bây giờ, cả cuộc đời tôi đều được lấp đầy bởi tình yêu vô điều kiện của anh.
Anh sẽ thức trắng đêm túc trực bên giường khi tôi ốm;
Anh sẽ không chút do dự đứng về phía tôi khi tôi bị hiểu lầm;
Anh sẽ không ngần ngại chắn trước mặt tôi khi tôi gặp nguy hiểm, dù bản thân có bị thương tích đầy mình.
Anh từng vì tôi mà liều mạng, làm tất cả những chuyện đi/ên rồ nhất.
Anh đối xử tốt với tôi nhiều đến mức không đếm xuể, chỉ cần hồi tưởng lại một chút, vô số thước phim đẹp đẽ lại hiện lên trong tâm trí tôi.
Vậy nên làm sao anh có thể yêu người khác được chứ?
Hơn nữa người đó còn là Trần Nhân Nhân.
Trong những ngày tái hợp với Lục Thừa Phong, tôi đã tận mắt chứng kiến sự lạnh nhạt và vô tình của anh đối với Trần Nhân Nhân.
Nửa tháng trước, vào ngày sinh nhật Lục Thừa Phong, Trần Nhân Nhân không mời mà đến, mang theo chiếc bánh kem dâu tây mà cô ấy đã cất công chuẩn bị.
Lục Thừa Phong thậm chí không buồn nhìn một cái, ném thẳng chiếc bánh vào thùng rác, giọng lạnh lùng: “Tôi đã đưa tiền cho cô rồi, chúng ta coi như sòng phẳng, tôi đã nói là đừng đến làm phiền tôi nữa.”
“Trần Nhân Nhân, tôi có vị hôn thê rồi, nên hãy tránh xa tôi ra.”
Trần Nhân Nhân đẫm lệ, cơ thể g/ầy gò lung lay như ngọn nến trước gió, yếu ớt đến mức khiến người ta đ/au lòng. Nhưng Lục Thừa Phong từ đầu đến cuối vẫn không hề lay động.
Anh sai người đuổi cô đi, rồi ngồi lại bên cạnh tôi, cẩn thận bóc tôm cho tôi và giải thích: “Nam An, em nhất định phải tin anh, anh không có bất kỳ ý đồ gì với cô ta cả. Thậm chí anh còn chưa từng chạm vào tay cô ta.”
“Đúng đúng đúng, chị dâu, chúng em đều có thể làm chứng!”
“Trong lòng anh Lục chỉ có mình chị thôi, bao nhiêu năm nay chưa từng thay đổi.”
“Những năm chị đi, anh Lục suýt chút nữa là gục ngã, nên mới tìm một thế thân để trút bỏ cảm xúc thôi.”
“Phải đó, anh Lục và Trần Nhân Nhân chỉ là mối qu/an h/ệ trao đổi, trong sạch vô cùng!”
Những người có mặt ở đó cũng lập tức lên tiếng x/ác nhận.
Tất nhiên là tôi tin Lục Thừa Phong.
Tôi luôn biết rằng Trần Nhân Nhân chẳng qua chỉ là đơn phương tình nguyện.
Đối với Lục Thừa Phong, cô ta chỉ là người trông giống tôi.
Có cũng được, không có cũng không sao.
Chỉ vậy thôi.
Sau khi hôn tin của chúng tôi được công bố, Trần Nhân Nhân đã biến mất, cô ấy giống như một khúc nhạc đệm không đáng kể trong cuộc sống của chúng tôi. Tôi cứ ngỡ vở kịch thế thân lố bịch này đã hạ màn, không ngờ cô ấy lại xuất hiện trở lại bằng cách t/ự s*t.
Một tiếng sau.
Lục Thừa Phong không quay lại.
Nhìn hội trường đầy khách khứa, tôi lấy điện thoại ra gọi cho anh.
Điện thoại thông.
“Thừa Phong, anh--”
“Nam An, tình trạng của Trần Nhân Nhân rất nguy kịch, bây giờ anh không thể rời đi được, em đợi anh thêm một lát nhé.”
Nói xong, không đợi tôi phản ứng, anh đã cúp máy trước.
Tôi sững sờ đứng đó, chợt nhớ lại rất lâu về trước, khi tôi và Lục Thừa Phong ở cách xa nhau, mỗi ngày chỉ có thể liên lạc qua điện thoại. Mỗi đêm, chúng tôi đều trò chuyện rất lâu, cho đến khi bắt buộc phải đi ngủ.
Lục Thừa Phong nói: “Nam An, em cúp trước đi.”
“Anh sẽ không bao giờ cúp máy của em trước.”
“Anh sẽ cho em bất cứ cảm giác an toàn nào mà em muốn.”