Mẹ đạp tôi một cú vào ban công rồi khóa trái cửa lại.
Ánh nắng chói chang khiến da th!t toàn thân tôi như bị lửa th/iêu đ/ốt.
Tôi dùng chút sức tàn cuối cùng, đ/ập vào cửa kính, c/ầu x/in mẹ mềm lòng.
Một cái, hai cái, ba cái...
Trước mắt tôi tối sầm lại, thân thể dần trở nên nhẹ bẫng.
Hình như, tôi không còn cơ hội nào để giải thích với mẹ nữa rồi.
Đến khi tôi định thần lại, cơ thể đã bay lơ lửng trên không trung.
Không còn cảm thấy ngạt thở, cũng không còn cảm giác đ/au đớn nóng rát của ánh mặt trời th/iêu đ/ốt khắp thân thể.
Tôi bàng hoàng nhìn x/ác mình đang nằm trên ban công.
Khuôn mặt vì dị ứng mà sưng phù như đầu lợn.
Thêm vào đó là tình trạng ngạt thở khiến da dẻ chuyển sang màu gan lợn, nhìn thật kinh t/ởm.
Vậy mà trên môi tôi vẫn còn vương chút son.
Đó là món quà tốt nghiệp mẹ tặng, hàng hiệu, bà phải nhờ rất nhiều người m/ua hộ mới có được.
Tôi đi theo sau bà, muốn gọi mẹ lại, nhưng phát hiện tay mình xuyên thẳng qua cơ thể bà.
Bà đang bước vào phòng khách, bưng một đĩa trái cây cho em trai.
Bà nhếch mép, ánh mắt mang theo vài phần lấy lòng.
“Tiểu Trạch, lại đây, mẹ gọt trái cây cho con.”
Cố Tiểu Trạch lúc này mới tháo tai nghe ra, cười lạnh: “Bây giờ mẹ mới biết đối xử tốt với con sao?”
“Mười tám năm trước mẹ ch*t rồi à?”
Động tác chơi game trên tay nó không hề dừng lại, thậm chí chẳng thèm nhìn mẹ lấy một cái.
Mẹ đứng sững tại chỗ, vẻ mặt lúng túng.
“Thì mẹ đâu có biết bộ mặt thật của Cố Tiểu Mãn đâu!”
“Con yên tâm, từ nay về sau mẹ không còn đứa con gái đó nữa, con mới là đứa con duy nhất của mẹ.”
“Cố Tiểu Mãn, mẹ coi như nó đã ch*t rồi!”
Bà sốt sắng bày tỏ lòng trung thành với em trai, sợ nó không nhận người mẹ này nữa.
Nhưng mẹ đâu biết rằng, tôi thật sự đã ch*t rồi.
Nước mắt trào ra từ hốc mắt, nhưng chẳng thể rơi xuống người mẹ được nữa.
Cố Tiểu Trạch nhìn dáng vẻ khúm núm van xin của mẹ, trong lòng cảm thấy đắc ý hơn vài phần.
“Ừm, xem biểu hiện của mẹ thế nào đã.”
Mẹ lập tức vui mừng khôn xiết.
“Tiểu Trạch, chẳng phải con muốn chiếc máy chơi game mới ra mắt sao? Còn cả xe mô tô nữa, mẹ đổi cái mới cho con nhé?”
Cố Tiểu Trạch ậm ừ cho qua chuyện rồi tiếp tục chơi game.
Cửa được đẩy ra, bà nội bước vào.
Bà nhìn đống vỏ trứng vương vãi trên sàn, nhíu mày nói: “Dương Mị, con làm cái gì thế này?”
Mẹ đ/ập mạnh chiếc đĩa trên tay xuống, quát lớn: “Bà già kia, bà quản tôi làm gì?”
“Sáng nay bà mỉa mai chưa đủ sao? Phải để tôi quỳ xuống nhận lỗi với bà thì bà mới vừa lòng à?”
Đây đã là năm thứ hai mươi mẹ và bà nội như nước với lửa.
Bà nội vốn xuất thân gia đình gia giáo, từng học đại học, là lớp trí thức đời đầu.
Còn mẹ, là cô sinh viên từ nông thôn thi đỗ vào thành phố.
Khi bố mẹ kết hôn, bà nội đã không ưa gì mẹ.
Quan niệm giáo dục của họ kẻ trên trời, người dưới đất, cuối cùng lấy tôi và em trai song sinh ra làm ván cược.
“Con đi/ên rồi à?”
Bà nội nhìn dáng vẻ chanh chua của mẹ, túm lấy vai bà.
“Dương Mị, thua thì là thua, đá/nh cược thì phải chịu thua, con đến cả thua cũng không chịu nổi sao?”
Mẹ thở hổ/n h/ển, sự h/ận th/ù trong mắt gần như không thể che giấu.
“Con chỉ cho Tiểu Mãn ăn một chút trứng thôi mà.”
“Con bé ch*t ti/ệt đó còn bướng hơn cả lừa, ch*t cũng không chịu ăn!”
Bà nội sững người một lát, hỏi lại: “Nó thực sự không bị dị ứng sao?”
“Không những không dị ứng mà còn có sức cãi lại con đấy!”
“Con cứ nh/ốt nó ngoài ban công để nó kiểm điểm lại cho kỹ!”
Bà nội nghe vậy, không nhịn được hỏi: “Hôm nay gần bốn mươi độ rồi, con nh/ốt Tiểu Mãn ngoài ban công?”
“Con ph/ạt nó thì được, nhưng không được ng/ược đ/ãi nó!”
Nói đoạn, bà nội định lao vào ban công.
Mẹ lập tức ngăn bà lại.
“Bà không được phép vào! Không ph/ạt thì sao nó biết mình sai ở đâu?”
“Được nuông chiều quá rồi, chút thử thách nhỏ cũng không chịu nổi, thế thì ra thể thống gì nữa?”
Bà nội do dự ba giây, cuối cùng thở dài: “Con là mẹ nó, con muốn sao thì tùy!”
Chỉ cần bà nội bước thêm hai bước nữa thôi là đã có thể nhìn thấy cơ thể đã tắt thở của tôi nằm trên sàn.
Lòng tôi trăm mối ngổn ngang, vừa muốn bà biết, lại vừa sợ bà nhìn thấy cái ch*t thảm khốc của tôi rồi chỉ biết cười nhạo.
Giữa trưa, trời nóng như đổ lửa.
Tôi có thể cảm nhận được da th!t mình đang tan chảy từng chút một, trở nên th/ối r/ữa, bốc mùi.
Bà nội ngồi xem tivi cùng Cố Tiểu Trạch, mẹ đang nấu cơm trưa trong bếp, bố thì đi làm.
Trong nhà không một ai nhớ đến tôi đang ở ngoài ban công.
Đến bữa trưa, Cố Tiểu Trạch gào lên: “Nóng ch*t đi được, trong nhà đến cả que kem cũng không có sao?”
“Trời nóng thế này con chẳng ăn nổi cơm!”
Mẹ lập tức đặt đũa xuống, cười làm lành: “Mẹ đi m/ua ngay đây.”
Bà bước ra khỏi cửa, linh h/ồn tôi cũng đi theo sau bà.