Là tin nhắn từ Tần Nhược gửi đến.
【Thuật Đồng, xin lỗi anh.】
Tôi dừng bước.
【Nhưng hãy cứ để mọi chuyện sai lệch như thế đi, A Tuần đã đồng ý trước mặt bao nhiêu người rồi, đừng làm anh ấy khó xử.】
【Lát nữa em sẽ giải thích với mọi người đó là hình ph/ạt của trò chơi mạo hiểm.】
Chỉ vài dòng chữ, tôi nhìn rất lâu.
Nhưng chẳng hề ngạc nhiên.
Ngay từ khoảnh khắc Tần Nhược gọi nhầm tên, tôi đã biết cô ấy sẽ làm gì.
Giống như ngày 520, bó hoa hồng đỏ cô ấy nhờ người gửi đến công ty, vô tình lại rơi vào tay Lâm Tuần.
Khi tôi muốn lấy lại, cô ấy lại nhẹ nhàng đ/è tay tôi xuống.
"Xin lỗi Thuật Đồng, là em bất cẩn viết sai người nhận."
"Bó hoa này cứ cho A Tuần đi, lấy lại trước mặt bao nhiêu người thế này, anh ấy sẽ khó xử lắm."
Trong nhóm chat của buổi teambuilding hiện lên tin nhắn.
【Giám đốc Tần bao tiệc đính hôn, mọi người tập trung tại nhà hàng tầng hai của khách sạn nhé!】
Không phải quyết định nhất thời, mà là một phần trong kế hoạch cầu hôn.
Đã lỡ cầu hôn nhầm người, thì cứ để mọi thứ sai lệch như vậy mà dành cho Lâm Tuần.
Tần Nhược vẫn luôn làm như thế.
Có người chụp ảnh bàn tiệc.
Quy cách cao nhất của tiệc khách sạn, món chính chọn cua hoàng đế.
Tôi bị dị ứng hải sản, Tần Nhược mãi chẳng nhớ nổi.
Nhưng lại đúng là món yêu thích của Lâm Tuần.
Có lẽ đây là định mệnh dẫn lối cô ấy quay về đúng quỹ đạo.
Tôi tắt thông báo, xoay sang mở ứng dụng đặt xe.
Dù thế nào đi nữa, tôi cũng chọn cách rút lui.
Một mình trở về căn hộ.
Đẩy cửa ra, đ/ập vào mắt là bức ảnh đôi đặt trên tủ ở lối vào.
Bước chân tôi khựng lại một nhịp.
Tần Nhược không thích chụp ảnh, đây là bức ảnh tôi phải nài nỉ mãi mới có được.
Nhớ lại ngày chuyển đến căn nhà này, tôi ôm tấm ảnh đi quanh xem xét.
Tần Nhược nhìn tôi với vẻ thờ ơ.
"Chỉ là một tấm ảnh thôi mà, đặt ở đâu chẳng giống nhau?"
Tôi quay người, nghiêm túc lắc đầu với cô ấy.
"Không được, anh muốn bất cứ ai bước vào đây đều phải nhìn thấy nó đầu tiên!"
Vị trí gần cửa trên tủ lối vào là nơi tôi đã cẩn thận lựa chọn.
Mở cửa ra, ánh sáng ngoài hành lang sẽ chiếu thẳng vào đó đầu tiên.
Như khẳng định chủ nhân căn nhà này hạnh phúc đến nhường nào.
Đó cũng là nguồn an ủi duy nhất của tôi sau những giờ tăng ca đến tận đêm khuya để có thể định cư tại thành phố này.
Nhưng liệu có thực sự hạnh phúc không?
Tôi cầm khung ảnh lên, vuốt ve từng chút một.
Ngay cả trong ảnh đôi, Tần Nhược vẫn giữ gương mặt lạnh lùng đoan trang.
Trong đầu chợt hiện lên hàng chục bức ảnh đồng nghiệp đăng trong nhóm.
Trong mỗi tấm, cô ấy đều tựa vào lòng Lâm Tuần, cười vô cùng dịu dàng.
Có lẽ, người thấy hạnh phúc từ trước đến nay chỉ có mình tôi.
Tôi úp ngược tấm ảnh xuống tủ, xoay người bắt đầu thu dọn hành lý.
Quần áo, giày dép...
Cho đến khi dọn đến cà vạt, tay tôi khựng lại.
Chiếc cà vạt đặt ở vị trí nổi bật nhất trong hộp đựng là quà sinh nhật Tần Nhược tặng tôi năm ngoái.
Tôi suy nghĩ một chút, lấy tất cả những món quà hai đứa tặng nhau suốt những năm qua ra.
Đã quyết định chia tay, thì chẳng cần giữ lại làm gì.
Năm đầu, năm thứ hai.
Quà chúng tôi tặng nhau đều có qua có lại.
Chỉ riêng năm thứ ba, thiếu mất quà kỷ niệm và quà 520 mà Tần Nhược tặng tôi.
Vì điền nhầm người nhận, tất cả đều gửi đến chỗ Lâm Tuần.
Tôi gửi tin nhắn cho Tần Nhược.
【Những thứ anh tặng em, anh đã vứt rồi. Những gì em tặng anh, anh để trong tủ phòng ngủ.】
【Muốn xử lý thế nào thì tùy em.】
Thu dọn xong xuôi tất cả hành lý, khung tin nhắn vẫn không có hồi âm.
Nhấp vào nhóm chat, họ vẫn đang chơi đùa náo nhiệt, vừa mới tan tiệc.
Lâm Tuần đăng một dòng trạng thái.
【Em nói anh ấy chỉ là tạm bợ, là trách nhiệm, em không còn cách nào khác. Không sao, anh sẽ mãi đợi em...】
Không ai bình luận, không ai thả tim, đây là dòng trạng thái đăng riêng cho tôi xem.
Tôi thả tim, tắt điện thoại, kéo vali bước ra ngoài.
Sau này họ muốn phát triển thế nào, đều chẳng còn liên quan gì đến tôi nữa.
Vừa mở cửa, lại đối diện với gương mặt thở hổ/n h/ển của Tần Nhược.
Nhìn thấy tôi, cô ấy như trút được gánh nặng.
Giây tiếp theo, lông mày lại nhíu ch/ặt, giọng điệu mang theo sự quở trách.
"Sao đột nhiên về mà không nói một tiếng, làm em lo chạy đi tìm khắp nơi."
Tôi không trả lời, chỉ thấy nực cười.
Thật sự là quá vội vàng.
Vội đến mức ăn xong một bữa cơm, đồng hành cùng Lâm Tuần đi hết mọi quy trình, cuối cùng mới có thời gian đi tìm tôi.
Tần Nhược chen vào trong.
Dưới ánh đèn trong nhà, cô ấy mới nhìn thấy chiếc vali tôi đang cầm.
Sắc mặt cô ấy thay đổi.
"Muộn thế này rồi anh định đi đâu?"
Tôi nhìn cô ấy, vẻ mặt vô cảm.
"Dọn đi, những thứ còn lại lát nữa anh sẽ quay lại thu dọn."
Nghe thấy lời tôi, Tần Nhược không vội vàng níu kéo, mà ngược lại lộ rõ vẻ mất kiên nhẫn.
Giống như trước đây mỗi khi cô ấy gọi nhầm tên tôi, tôi nổi gi/ận bắt cô ấy phải thề thốt hết lần này đến lần khác rằng đã không còn yêu người cũ nữa vậy.