Chỉ có thể nói, việc Tần Nhược từ chức là điều tất yếu.
H/ủy ho/ại công việc của tôi, tôi đương nhiên phải trả đũa lại.
Ngay lúc này, điện thoại tôi bất ngờ nhận được tin nhắn từ một số lạ.
【A Thuật, em đã về quê khởi nghiệp rồi.
Đợi khi em thành công, em sẽ đến theo đuổi lại anh.】
Tôi cười khẩy một tiếng, trực tiếp đưa số điện thoại này vào danh sách đen.
Bố thấy tôi thực sự không có chút gì khác thường, cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm.
Ông cầm xẻng nấu ăn đi vào bếp.
"Được rồi con trai, muốn ăn gì cứ nói với bố, bố đi nấu cơm cho con."
"Con muốn ăn sườn xào chua ngọt!"
Điện thoại lại "ting" một tiếng.
【Ông chủ: Thưởng cuối năm nay cho cậu một triệu, hy vọng quán quân doanh số năm sau tiếp tục dẫn dắt công ty chúng ta lên một tầm cao mới.】
Từ trong bếp truyền đến tiếng bố bật bếp.
Mẹ bưng một đĩa trái cây ra, bảo tôi ăn tạm Iót dạ.
Tôi vung tay một cái.
"Khỏi nấu cơm nữa, con trai của bố mẹ sắp có tiền thưởng rồi!"
"Đi thôi, bữa buffet hải sản 8888 mà bố mẹ từng muốn ăn, con mời!"
Đáp lại tôi là hai tiếng reo hò đồng thanh.
"Thật hả con!"
Ánh trăng tỏa xuống.
Tôi khoác tay bố mẹ, vừa cười đùa vừa rảo bước hướng về phía trung tâm thương mại.
Kể từ nay, quãng đời còn lại của tôi, chỉ toàn là đường bằng phẳng.