Tôi mệt mỏi nhắm mắt lại.
“Tôi không cầu gì cả.”
“Thẩm Niệm An, tôi mệt rồi.”
Thật sự là mệt mỏi.
Người đang chạy đua với tử thần không còn chút sức lực dư thừa nào để tranh giành những thứ phù phiếm hư ảo đó nữa.
Sự nhượng bộ của tôi không khiến Thẩm Niệm An cảm thấy niềm vui chiến thắng.
Ngược lại, trông cô ấy càng gi/ận dữ hơn.
Cô ấy gi/ật lấy tập tài liệu trong tay Lục Tinh Dã, x/é nát ngay trước mặt tôi.
Những mảnh giấy trắng tinh bay lả tả rơi xuống ống quần tôi.
“Trần Tùng D/ao, tôi gh/ét nhất cái vẻ thanh cao, tự cho mình là đúng đó của anh!
“Anh tưởng giả vờ cái dáng vẻ không tranh giành với đời này là có thể xóa sạch những chuyện gh/ê t/ởm anh từng làm trước đây sao?”
Lục Tinh Dã ở bên cạnh bĩu môi.
“Niệm An, em x/é làm gì chứ, anh còn phải mang đi báo cáo với phòng nhân sự mà.”
Thẩm Niệm An không thèm để ý đến cậu ta, chỉ lạnh lùng nhìn tôi.
“Sáng mai mười giờ, đến công ty họp.
“Dữ liệu cốt lõi của dự án khu vực Hoa Đông đó, anh phải đích thân bàn giao lại cho Lục Tinh Dã.
“Nếu anh dám không đến, phòng tranh đứng tên anh, ngày mai sẽ biến thành một đống đổ nát.”
Cô ấy vứt lại câu nói đó rồi quay người bước ra cửa.
Lục Tinh Dã nhún vai, làm mặt q/uỷ với tôi.
“Anh Tùng D/ao, vậy mai gặp nhé, nhớ đừng đến muộn, Niệm An nhà em gh/ét nhất là người không đúng giờ.”
Cậu ta chạy chậm đuổi theo Thẩm Niệm An, khoác vai cô ấy.
Trong sân lại khôi phục vẻ tĩnh mịch ch*t chóc.
Tôi nhìn những vòng hoa đang khẽ đung đưa trong gió, bỗng nhiên mỉm cười.
“Thẩm Niệm An, tôi sẽ đến.”
Sáng hôm sau, tôi uống hai viên th/uốc giảm đ/au, chỉnh đốn lại diện mạo.
Sắc mặt tái nhợt được che giấu bởi cặp kính gọng vàng, đôi môi nứt nẻ được làm ẩm nhẹ bằng nước ấm.
Người đàn ông trong gương trông vẫn là một tinh anh thương trường điềm đạm và mạnh mẽ.
Ngoại trừ đôi bàn tay đang khẽ r/un r/ẩy vì đ/au đớn.
Khi tôi đẩy cửa phòng họp của Tập đoàn Thẩm thị, bên trong đang vang lên những tràng cười đùa.
Lục Tinh Dã ngồi ở vị trí chủ tọa vốn thuộc về tôi.
Cậu ta gác hai chân lên bàn họp, tay xoay xoay cây bút máy.
Thẩm Niệm An ngồi bên cạnh, dung túng nhìn cậu ta đặt biệt danh cho những quản lý cấp cao.
Thấy tôi bước vào, phòng họp lập tức yên tĩnh lại.
Ánh mắt của tất cả mọi người đều đổ dồn vào tôi, mang theo vẻ hóng hớt.
Thẩm Niệm An dựa lưng vào ghế, những ngón tay thon dài gõ nhịp lên mặt bàn.
“Tôi cứ tưởng hôm nay Tổng giám đốc Trần lại muốn làm kiêu cơ đấy.
“Đã đến rồi thì bắt đầu đi.”
Tôi bước đến cuối bàn họp, kéo ghế ngồi xuống.
Lấy từ cặp tài liệu ra xấp dữ liệu đã được sắp xếp gọn gàng, đẩy vào giữa bàn.
“Tiến độ tất cả các dự án, nguồn khách hàng và báo cáo tài chính của khu vực Hoa Đông đều ở đây.
“Tôi đã ghi chú chi tiết, chỉ cần biết chữ là đọc hiểu được.”
Lục Tinh Dã bỏ chân xuống khỏi bàn, tùy tiện lật xem tài liệu vài cái.
“Anh Tùng D/ao, anh làm thế này thì quá qua loa rồi.
“Dày thế này thì ai mà đọc hết nổi? Anh không thể làm cho em một bản PPT tinh gọn à?
“Anh em mình làm việc là phải chú trọng hiệu suất, cái kiểu làm việc cổ hủ này của anh lỗi thời từ lâu rồi.”
Cậu ta bưng tách cà phê nóng bên cạnh, đứng dậy bước về phía tôi.
“Thôi bỏ đi, thấy anh cũng mệt mỏi rồi, uống tách cà phê cho tỉnh táo đi.”
Cậu ta đi đến trước mặt tôi, cổ tay cố tình nghiêng một cách cực kỳ lộ liễu.
Cả tách cà phê đen nóng hổi đổ ập xuống ngựk và cánh tay tôi.
Chiếc áo sơ mi trắng cao cấp lập tức bị nhuộm thành màu bẩn thỉu.
Cảm giác bỏng rát dữ dội xuyên qua lớp vải truyền thẳng vào da th!t.
Tôi gần như theo bản năng mà hít một hơi lạnh.
Chưa kịp để tôi có động thái gì, Lục Tinh Dã đột nhiên xuýt xoa.
“Xì! Nóng quá!”
Cậu ta nhíu mày vẩy vẩy tay, tách cà phê rơi xuống đất vỡ tan tành.
Thẩm Niệm An lập tức đứng bật dậy, sải bước lao đến nắm lấy tay Lục Tinh Dã.
“Chuyện gì thế này? Bỏng ở đâu?”
Lục Tinh Dã mắt đỏ hoe, cố tỏ ra kiên cường chỉ vào một vệt cà phê b/ắn trên mu bàn tay mình.
“Niệm An, anh có lòng tốt bưng cà phê cho anh Tùng D/ao, thế mà anh ta lại đẩy anh.
“Anh biết anh ta không muốn bàn giao dự án cho anh, nhưng anh ta cũng đâu thể lấy cà phê nóng hắt vào người được.
“Anh em mình da dày th!t b/éo thì không sao, lỡ làm hỏng tài liệu thì biết làm thế nào?”
Ánh mắt Thẩm Niệm An đột ngột trở nên lạnh lẽo.
Cô ấy quay đầu lại, ánh mắt sắc lẹm như d/ao cứa vào mặt tôi.
“Trần Tùng D/ao, anh còn muốn mặt mũi nữa không?
“Không có bản lĩnh giữ vị trí thì dùng th/ủ đo/ạn đê hèn này để nhắm vào Lục Tinh Dã sao?”
Tôi cúi đầu nhìn chiếc áo sơ mi vẫn đang nhỏ nước của mình.
Da vùng ngựk đã bị bỏng đỏ, đ/au rát bỏng ch/áy.
Cơn đ/au quặn ở gan lúc này càng trở nên rõ rệt hơn.
Tôi không biện giải, vì tôi biết biện giải cũng chẳng có ý nghĩa gì.