Anh ấy giành nói trước, đặt túi đồ lên tủ giày trước cửa nhà tôi.

"Anh cũng không phải đến để c/ầu x/in sự tha thứ."

"Vậy anh đến để làm gì?"

Quý Dã suy nghĩ một chút, nhìn tôi đầy nghiêm túc.

"Để theo đuổi lại em."

Tôi tưởng mình nghe nhầm.

"Anh nói là, anh muốn theo đuổi lại em."

"Không phải đại thiếu gia nhà họ Quý theo đuổi em, cũng không phải Quý Dã đã lừa dối em suốt chín năm theo đuổi em."

Anh lấy từ trong túi ra một tấm thẻ nhân viên, đưa cho tôi xem.

"Anh đang theo đuổi em với tư cách là Quý Dã, một nhân viên bình thường của một công ty khởi nghiệp vô danh ở Hàng Châu."

Tôi cúi đầu nhìn tấm thẻ nhân viên đó.

Tên công ty là một công ty nhỏ mà tôi chưa từng nghe qua.

Chức vụ ghi là "Quản lý dự án".

Cột lương tháng chỉ điền một con số.

Thấp hơn cả mức lương hiện tại của tôi.

"Anh đi/ên rồi à? Chẳng phải anh là tổng giám đốc Quý Thị sao?"

"Quý Thị anh giao lại cho giám đốc điều hành chuyên nghiệp rồi."

Quý Dã nói rất thản nhiên.

"Điều kiện để anh hòa giải với Quý Hoài Thạch chính là quyền kiểm soát Quý Thị, sau khi lấy được nó, anh đã tái cơ cấu hội đồng quản trị rồi tự rút lui. Đó không phải là thứ anh muốn."

"Vậy anh muốn gì?"

Quý Dã nhìn tôi.

Trong mắt mang theo chút ý cười.

Một chút dè dặt.

Và cả thứ ánh sáng thuần khiết mà tôi từng thấy khi lần đầu gặp anh chín năm trước.

"Em."

Tôi im lặng rất lâu.

Khi mở lời lần nữa, giọng tôi rất khẽ.

"Quý Dã, tôi không tin anh."

"Anh biết."

Biểu cảm của anh không thay đổi, vẫn mỉm cười.

"Cho nên em không cần phải tin anh ngay bây giờ, cứ đối xử với anh như một người hàng xóm là được."

"Vậy nếu cả đời này tôi không tha thứ cho anh thì sao?"

Quý Dã cúi đầu, im lặng vài giây rồi ngẩng lên nhìn tôi.

"Vậy thì anh sẽ theo đuổi em cả đời."

Tôi đóng cửa lại.

Từ từ trượt xuống ngồi bệt trên sàn, vùi mặt vào đầu gối.

Tim đ/ập rất nhanh.

Tôi không biết phải làm sao.

Hôm sau xuống lầu đi làm.

Trước cửa đặt một cốc sữa đậu nành vẫn còn ấm và một tờ giấy ghi chú.

Trên giấy chỉ viết một dòng chữ: "Trời lạnh rồi, mặc dày vào nhé."

Nét chữ thanh tú, nhìn qua là biết của ai viết.

Ngày thứ ba.

Đối diện gửi sang một chiếc cặp lồng giữ nhiệt, bên trong là món súp ngô sườn non tôi thích nhất.

Ngày thứ tư.

Một bó hoa cúc họa mi, gói ghém đơn sơ, trông như vừa tiện tay m/ua ở tiệm hoa ven đường.

Ngày thứ năm.

Trời mưa, tôi không mang ô.

Khi ra khỏi cổng công ty, tôi thấy anh cầm một chiếc ô đen đứng trong mưa, từ xa vẫy tay gọi tôi.

Nửa tháng sau.

Cống thoát nước nhà bếp của tôi bị tắc.

Tôi hỏi trong nhóm cư dân xem chỗ nào có thợ sửa ống nước.

Đối diện là người đầu tiên trả lời: "Để anh xem giúp em."

Quý Dã ngồi xổm dưới bếp nhà tôi hì hục sửa suốt nửa tiếng.

Tôi tựa vào cửa bếp nhìn anh.

Anh quay lưng về phía tôi, trên tóc dính những hạt nước, áo sau lưng ướt đẫm mồ hôi.

Tôi chợt nhớ đến những năm tháng sống chung.

Ống nước dưới tầng hầm cũng hay hỏng, lần nào anh cũng ngồi xổm dưới đất sửa.

Còn tôi thì đứng sau lưng lau mồ hôi cho anh.

Lúc đó tôi tưởng mình là người hạnh phúc nhất thế gian.

"Xong rồi."

"Chỉ là bị tóc tắc thôi, anh đã dọn sạch giúp em rồi."

"Cảm ơn anh."

"Không có gì, hàng xóm mà."

Anh cười một cái, lau tay rồi rất tự giác đi về phía cửa.

Khi đến cửa thì dừng lại, quay lưng về phía tôi, giọng bỗng trở nên rất nhẹ.

"Tiểu Vãn."

"...Ừ?"

"Hôm nay anh thấy một bé gái dưới lầu, buộc hai bím tóc nhỏ, ngồi trên cổ bố cười rất tươi."

Giọng anh hơi run, nhưng đang cố gắng kiềm chế.

"Anh liền nghĩ, nếu như con của chúng ta..."

Anh không nói tiếp. Im lặng vài giây, anh mở cửa rồi đi mất.

Tôi đứng tại chỗ.

Trong vô thức.

Tôi đã khóc.

Đêm đó, vào lúc rạng sáng, tôi gửi cho anh một tin nhắn.

"Ngày mai anh có rảnh không?"

Đối phương trả lời ngay lập tức: "Có."

"Đưa tôi đi một nơi."

"Được."

Nơi chúng tôi đến là một ngôi chùa nhỏ ở ngoại ô Hàng Châu.

Quý Dã đi theo tôi vào trong, nhìn thấy những ngọn đèn trường minh dày đặc ở góc điện.

Ngọn đèn của tôi nằm ở trong cùng.

Dưới chân đế đèn đ/è một mảnh giấy nhỏ.

Trên giấy viết chữ "Bé con".

Tôi nhìn Quý Dã nước mắt cứ thế rơi xuống không ngừng.

"Mỗi lần đến đây, em đều nói xin lỗi với con."

Tôi nói.

"Em nói rằng mẹ quá nhát gan, mẹ không dám đưa con đến thế giới này. Mẹ sợ con sinh ra đã không có bố, mẹ sợ con giống như mẹ, lớn lên ở một nơi không được yêu thương."

Quý Dã quỳ xuống đất, hai tay ôm mặt, kẽ tay đầy nước mắt.

"Anh không phải là một người bố tốt."

Tôi ngồi xổm xuống, quỳ song song bên cạnh anh trước ngọn đèn đó.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tráo con tái sinh: Lệnh Nghi cuối cùng trở thành Thái tử phi

Chương 7
Bùi Kế Minh tưởng rằng việc mang đứa con gái do ngoại thất sinh ra về nhà họ Ôn, danh chính ngôn thuận nuôi dưới danh nghĩa vợ cả là có thể che mắt thiên hạ. Hắn đâu biết Ôn Vân Cẩm là người trọng sinh trở về, kiếp trước bị gã chồng tồi, ngoại thất cùng con nuôi liên thủ hãm hại, phóng hỏa thiêu rụi cả nhà. Kiếp này, nàng từng bước mưu tính, đánh tráo cốt nhục của em gái là Ôn Lệnh Nghi thành con gái mình, vứt đứa con của ngoại thất về nhà họ Dung đặt tên là Lan Nhược, lại dùng thuốc độc mãn tính giết chết kẻ phụ bạc, trơ mắt nhìn từng kẻ thù rơi xuống vực sâu. Cuối cùng, Lệnh Nghi được sắc phong làm Thái tử phi, nàng là người cười đến sau cùng. Nàng từng bước tính toán, xoay chuyển càn khôn.
141
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới
9 Ăn tạp Chương 12
10 Mèo của anh Chương 15
11 Chuộc tội Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm