Vô số lần đầu tiên, vô số lần nhẫn nhịn, gom góp lại, chẳng biết từ bao giờ đã thành ra thế này.

Khi tôi rời khỏi nhóm chat, Sầm Chỉ Tây gửi cho tôi một dấu chấm hỏi.

Rồi sau đó không còn gì nữa.

Trong mắt cô ấy, đây chỉ là một sự phản kháng vì tôi gi/ận dỗi trẻ con.

Không cần bao lâu nữa, tôi sẽ ngoan ngoãn quay về nhận sai và cúi đầu.

Nhưng lần này, tôi thật sự mệt mỏi rồi.

Dưới ánh mắt ngạc nhiên đầy kín đáo của nhân viên lễ tân, tôi quay trở lại phòng.

Tôi vò rối mái tóc đã được tạo kiểu, cởi bỏ bộ vest cưới.

Nằm vật ra giường, nhìn lên trần nhà trắng xóa của khách sạn, lòng tôi vẫn còn chút mơ hồ.

Sao mọi chuyện lại đột nhiên thành ra thế này?

Rõ ràng tối qua, cũng trên chiếc giường này, tôi còn hào hứng phấn khích đến mức không ngủ được.

Khi mở điện thoại, Giang Lâm vừa đăng một bài viết trên mạng xã hội.

【Sợ một số người lại nh.ạy cả.m, tôi đăng video báo cáo với mọi người một chút, thực sự chỉ là trải nghiệm kết hôn thuần túy, tôi và Chỉ Tây tuyệt đối không có vượt quá giới hạn.】

Video đi kèm là hình ảnh nghi thức nhập tiệc của hôn lễ.

Tôi như tự ng/ược đ/ãi bản thân mà nhấn vào xem.

Nhìn Sầm Chỉ Tây mặc váy cưới, trong tiếng vỗ tay của người thân bạn bè, chậm rãi bước về phía Giang Lâm.

Trước mặt chủ hôn, họ thề nguyện sẽ không bao giờ chia lìa, cho đến khi cái ch*t chia c/ắt họ.

Cuối cùng là trao nhẫn, mười ngón tay đan ch/ặt vào nhau.

Nhìn mãi, tôi cười khổ thành tiếng.

Rõ ràng ngoài màn hôn nhau ra, cái gì họ cũng đã làm cả rồi.

Vậy mà bây giờ lại nói với tôi rằng họ không hề vượt quá giới hạn.

Bài viết của Giang Lâm cập nhật rất nhanh.

Đón khách, mời rư/ợu, tiếp đãi khách khứa, cha mẹ phát biểu......

Chẳng biết từ bao giờ, mọi thứ đã vượt xa những gì Sầm Chỉ Tây đã hứa với tôi, rằng chỉ để anh ta trải nghiệm nghi thức nhập tiệc.

Đợi đến kh//âu cuối cùng là tung hoa cưới, tin nhắn của Sầm Chỉ Tây mới chậm chạp gửi đến.

【Anh đến khách sạn chưa? Ở phòng chờ đợi thêm lát nữa nhé. A Lâm đang chơi rất vui, tiện thể trải nghiệm luôn các phần còn lại.】

【Anh cũng đừng bực, coi như là bù đắp cho việc anh vừa làm cậu ấy khóc đi.】

Phòng chờ chỉ cách sảnh tiệc hai căn phòng.

Dù vậy, cô ấy cũng chẳng muốn ghé qua nhìn lấy một cái.

Tôi không đáp lại lời Sầm Chỉ Tây.

Chỉ chụp lại một tấm ảnh từ góc video của Giang Lâm, nơi chiếc bánh cưới đã không còn nguyên vẹn, rồi gửi cho cô ấy.

【Tại sao lại để anh ta đụng vào bánh cưới của tôi.】

【Chỉ là một cái bánh thôi, có gì to t/át đâu, lát nữa em bảo khách sạn m/ua cái khác là được.】

Tôi cắn ch/ặt lấy lớp th!t bên trong miệng.

【Lời hứa với tôi, cô quên hết rồi sao?】

Tại sao đã thất vọng đến tận cùng rồi, tim vẫn còn đ/au đến thế này?

Bộ vest tôi phải chạy qua hơn chục cửa hàng mới chọn được, lúc bị Giang Lâm lén thử thì đã làm rá/ch, Sầm Chỉ Tây bảo có gì to t/át đâu, đổi bộ khác là được.

Nhà thờ nhỏ trong vườn mà tôi ưng ý, bị Giang Lâm lén đổi thành sảnh tiệc phong cách mộng mơ, Sầm Chỉ Tây bảo cứ nghe theo anh ta, thẩm mỹ của anh ta tốt hơn.

Đến cuối quá trình chuẩn bị cưới, yêu cầu duy nhất của tôi là được tự tay làm bánh cưới.

Đây là tâm nguyện lớn nhất của tôi với tư cách là một thợ làm bánh mà tôi từng nói với Sầm Chỉ Tây.

Khi đó Giang Lâm vẫn chưa về nước.

Sầm Chỉ Tây đứng trước tiệm bánh sắp khai trương, cười tươi lao vào lòng tôi.

“Bảo bối của em thật dễ thỏa mãn quá đi.”

“Được, đến lúc đó em sẽ canh chừng từng người đến dự đám cưới, ai cũng phải ăn hết, còn phải viết cho đại sư bánh ngọt nhà em 800 chữ đá/nh giá khen ngợi.”

Tôi dịu dàng búng nhẹ vào mũi cô ấy.

“Đồ dẻo miệng!”

Tôi kéo thanh tiến trình xem đi xem lại đoạn video ngắn đó.

Chiếc bánh được làm từ trước ở khách sạn đã bị c/ắt nát bươm.

Còn chưa kịp ăn miếng nào, đã bị Giang Lâm trét thẳng vào mặt một người chị em của Sầm Chỉ Tây.

Cả đám người cười đùa, quệt kem lên mặt nhau.

Tâm nguyện của tôi bị giẫm dưới chân, bôi lên tường, rồi bị hốt vào thùng rác.

Tin nhắn đối phương gửi đến khựng lại vài giây.

Giây tiếp theo, lại đ/âm mạnh vào tim tôi.

【Chu Tuần, làm người đừng nên vo/ng ân bội nghĩa quá.

Chỉ là một cái bánh thôi mà cũng so đo, người nhà anh chẳng có ai đến cả, đám cưới này là do nhà chúng tôi tổ chức, ngay cả phù rể cũng là A Lâm gọi người đến để giữ thể diện cho anh đấy.】

Vết s/ẹo lại bị đào lên.

Tôi nhấn màn hình đến mức phát ra tiếng lạch cạch.

【Tại sao bố mẹ tôi không chịu đến, chẳng phải cô là người rõ nhất sao?】

Đầu dây bên kia im lặng.

Nỗi đ/au bị giấu kín, theo hồi ức lại đ/è nặng lên người tôi.

Ngày đó, tôi đang đi trên phố thì bị một tấm biển quảng cáo bất ngờ rơi trúng.

M/áu tươi đỏ thẫm khắp mặt đất, nỗi đ/au x/é lòng.

Tôi theo bản năng gọi vào số điện thoại tin tưởng nhất.

Ngay khoảnh khắc điện thoại được kết nối, một giọng nam có phần bất lịch sự đã hét lên:

“Alo alo, đồ bận rộn, đã nói hôm nay dành cả ngày chơi với anh em rồi cơ mà, tắt máy đi, không được nghe điện thoại!”

Kèm theo đó là tiếng nhạc đám cưới ồn ào và tiếng “tút tút” khi cuộc gọi bị ngắt.

Tôi hoàn toàn mất ý thức.

Khi tỉnh lại, tôi đang nằm trong b/ệnh viện.

Người đầu tiên tôi nhìn thấy không phải là Sầm Chỉ Tây, mà là một người lạ mặt.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tráo con tái sinh: Lệnh Nghi cuối cùng trở thành Thái tử phi

Chương 7
Bùi Kế Minh tưởng rằng việc mang đứa con gái do ngoại thất sinh ra về nhà họ Ôn, danh chính ngôn thuận nuôi dưới danh nghĩa vợ cả là có thể che mắt thiên hạ. Hắn đâu biết Ôn Vân Cẩm là người trọng sinh trở về, kiếp trước bị gã chồng tồi, ngoại thất cùng con nuôi liên thủ hãm hại, phóng hỏa thiêu rụi cả nhà. Kiếp này, nàng từng bước mưu tính, đánh tráo cốt nhục của em gái là Ôn Lệnh Nghi thành con gái mình, vứt đứa con của ngoại thất về nhà họ Dung đặt tên là Lan Nhược, lại dùng thuốc độc mãn tính giết chết kẻ phụ bạc, trơ mắt nhìn từng kẻ thù rơi xuống vực sâu. Cuối cùng, Lệnh Nghi được sắc phong làm Thái tử phi, nàng là người cười đến sau cùng. Nàng từng bước tính toán, xoay chuyển càn khôn.
141
7 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới
9 Ăn tạp Chương 12
10 Mèo của anh Chương 15
11 Chuộc tội Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tình yêu đã cho đi, không thể đòi lại

Chương 11
Trong ngày hội phụ huynh ở trường mẫu giáo của con gái, tôi ngồi một mình ở hàng ghế cuối cùng. Cô giáo điểm danh mời phụ huynh lên sân khấu tương tác, đến tên con gái tôi, cô cố ý liếc nhìn tôi một cái: “Mẹ của bé Lâm Tư Bắc đâu rồi ạ? Lần hội thao phụ huynh trước cũng không thấy đến.” Tôi vừa định đứng dậy giải thích thì con gái đã cúi đầu, lí nhí nói: “Mẹ đi cùng anh trai rồi ạ. Anh ấy không có mẹ, nên mẹ cho anh ấy mượn tạm.” Cả khán phòng im lặng mất ba giây, sau đó vang lên những tiếng xì xào bàn tán. Tôi nắm chặt điện thoại, móng tay cắm sâu vào lòng bàn tay. Lâm Chỉ Lam quả thực lại đi rồi, cô ấy đi dự buổi biểu diễn trống của con trai người bạn thân của tôi. Đứa trẻ đó mất mẹ từ năm ba tuổi, Lâm Chỉ Lam nói cô ấy chỉ giúp đỡ một chút thôi. Vậy mà cái sự “giúp đỡ” ấy đã kéo dài suốt bốn năm. Bốn năm qua, cô ấy với tư cách là dì đã tham dự mọi buổi họp phụ huynh, mọi hoạt động ngoại khóa, mọi dịp sinh nhật của đứa trẻ đó. Còn trong cuốn sổ lưu niệm trưởng thành của con gái tôi, mục “Mẹ” vẫn còn để trống. Trước đây tôi luôn vì tình xưa nghĩa cũ mà nhượng bộ, cứ ngỡ cô ấy vẫn phân biệt được đâu mới là máu mủ ruột rà của mình. Giờ đây, tôi quyết định sẽ đổi cho con một người mẹ khác.
4