Gối Đầu Lên Lúa Xanh

Chương 3

06/08/2026 06:56

Bùi Nguyên Chiêu có chút bất ngờ: "Sao không nói sớm với ta một tiếng? Tẩu tẩu có ở trong phủ không, dẫn ra đây cho ta diện kiến chút nào."

"Vãn Khanh mới đến kinh thành, chẳng quen biết tiểu thư khuê các nào, buồn chán lắm. Nếu hai người họ có thể chơi thân với nhau như ta và huynh, chẳng phải là chuyện tốt sao?"

Y thực sự rất mực cưng chiều Hứa Vãn Khanh.

Đến cả chuyện này y cũng cân nhắc thay nàng ta.

Bốn bề tĩnh lặng.

Tôi đợi hồi lâu, Thẩm Hoài mới chậm rãi đáp:

"Để hôm khác đi."

"Còn phải hỏi qua ý nàng ấy đã."

Nghe đến đây, tôi không nghe tiếp nữa.

Nếu họ đột nhiên bước ra, thấy tôi đang đứng nghe lén thì thật x/ấu hổ quá.

Đến chập tối, sau khi dùng bữa cùng Thẩm Hoài, y bị Hoàng đế triệu vào cung.

Tôi ăn hơi nhiều nên đi dạo trong vườn.

Nhưng chẳng được bao lâu.

Bên ngoài chợt truyền đến tiếng ồn ào.

Là giọng của Bùi Nguyên Chiêu.

"Ta tìm suốt cả ngày rồi, cái khăn đó chắc chắn ở đây! Để ta vào tìm xem là được chứ gì."

"Không tìm thấy nữa, Vãn Khanh sẽ buồn đấy."

Lúc này tôi mới biết, y làm mất chiếc khăn tay do Hứa Vãn Khanh thêu.

Nha hoàn trong phủ khuyên y:

"Phu nhân nhà chúng tôi hiện đang ở bên trong, ngài là nam tử ngoại tộc, e là không tiện gặp mặt."

Bùi Nguyên Chiêu tặc lưỡi, tỏ vẻ không quan trọng:

"Có gì đâu? Ta coi tẩu tẩu như chị ruột, người một nhà cả, có gì mà không tiện."

Bên ngoài im lặng một lát.

Nha hoàn nọ ngập ngừng hỏi:

"Ngài không biết thân phận của phu nhân nhà chúng tôi sao?"

Cả phủ đều biết, trước khi gả cho Thẩm Hoài, tôi từng là vợ của Bùi Nguyên Chiêu.

Nhưng gia phong phủ Thẩm vô cùng nghiêm cẩn, chưa từng có ai dám lấy chuyện này ra làm đề tài bàn tán.

Lúc này, trăng đã treo giữa trời.

Nghe vậy, Bùi Nguyên Chiêu không hề suy nghĩ nhiều, y nói:

"Vợ của Thẩm huynh, chắc chắn xuất thân từ danh môn, là một thục nữ đoan chính. Là tiểu thư nhà nào, đối với ta mà nói thì có gì khác biệt? Chẳng lẽ lại là nha hoàn của phủ nào đó sao?"

Khi nói đến hai chữ cuối, giọng Bùi Nguyên Chiêu trầm xuống.

Như thể vừa nhắc đến một chuyện đ/au lòng nào đó.

Y lầm bầm: "Thôi được rồi, không được ngăn cản nữa, ta chỉ đứng từ xa nói với nàng hai câu thôi, không được sao?"

Nói đoạn, y cất tiếng gọi: "Tẩu tẩu."

"Trong vườn có chiếc khăn màu xanh da trời, trên đó thêu hoa sen song sinh không?"

Tôi nhìn quanh một vòng: "Có."

Y cười: "Nàng đứng cách hòn non bộ, đưa cho ta được không?"

Tôi cầm chiếc khăn đó, nhìn về phía hòn non bộ trước mặt.

Chỉ muốn sớm tống khứ y đi.

"Được."

Nói rồi, tôi vươn tay, định đưa khăn ra.

Thì nghe thấy giọng của Thẩm Hoài.

"Sao ngươi lại đến nữa?"

Bùi Nguyên Chiêu: "Huynh nói gì vậy, Thẩm huynh. Nơi này của huynh, ta vốn muốn đến là đến, sao giờ huynh cưới vợ rồi lại trở nên xa cách với ta thế."

Thẩm Hoài bước qua hòn non bộ, tiến vào trong vườn.

Y nhận lấy chiếc khăn từ tay tôi.

Y hỏi tôi: "Nàng đã chán gh/ét hắn, vậy để ta đuổi hắn đi nhé?"

Tôi ngẩn người.

Hình như tôi chưa từng nói là gh/ét Bùi Nguyên Chiêu mà.

Nhưng tôi vẫn gật đầu.

"Ừm."

Thẩm Hoài bước ra ngoài.

"Sau này đến chơi, vẫn nên gửi thiếp mời thì hơn. Ta đã cưới vợ, tránh hiềm nghi vẫn là tốt nhất."

Bùi Nguyên Chiêu tặc lưỡi, cũng không để tâm.

"Nhưng hồi ở Mạc Bắc, chẳng phải huynh cũng thường đến Hầu phủ giúp chăm sóc cha mẹ ta và Sở Thanh Hòa... Thôi, không nhắc đến nàng ta nữa."

Thẩm Hoài nhướn mày: "Ồ?"

"Vãn Khanh biết sẽ gi/ận dỗi với ta đấy. Trước khi về kinh, ta còn đặc biệt gửi thư về phủ, dặn mọi người không ai được nhắc đến Sở Thanh Hòa."

Thảo nào.

Y vẫn chưa biết tôi đã gả cho kết nghĩa huynh đệ của y.

Đêm xuống, Thẩm Hoài nằm cạnh tôi, lần đầu tiên chủ động nói chuyện.

"Những lời hắn nói hôm nay, nàng đừng để trong lòng."

Tôi nghĩ ngợi hồi lâu mới nhớ ra đó là câu nào.

"Ý huynh là, hắn không cho phép bất kỳ ai nhắc đến tôi?"

Thẩm Hoài khẽ "ừ" một tiếng.

Tôi đáp: "Tôi không để trong lòng."

Tôi buồn ngủ díp mắt, lại nghe Thẩm Hoài hỏi: "Vậy nàng có thấy ta thừa cơ lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn không? Nàng chọn ta, là vì chỉ có thể chọn ta, hay là cũng có chút..."

Tôi nghe không rõ.

"Cái gì?"

Y không nói nữa: "Ngủ đi."

Hôm sau, trên phố có hội đèn lồng.

Hồng Ngọc nài nỉ tôi đưa nàng đi.

Trên phố rất nhiều người đeo mặt nạ.

Tôi cũng m/ua một chiếc.

Hồng Ngọc chê vướng víu nên không lấy.

Chúng tôi giải đố đèn một lúc, chuẩn bị về phủ thì giàn đèn phía trên bất ngờ đổ sập.

Bên dưới chỉ có tôi và một cô gái đeo mặt nạ hồ ly.

Khi không kịp né tránh.

Có người bay đến, ôm lấy cô gái kia.

Ban đầu y cũng định kéo tôi một cái.

Nhưng ngay khoảnh khắc đó, y nhìn thấy Hồng Ngọc đang hoảng lo/ạn bên cạnh.

Nhận ra thân phận của tôi.

Liền thu tay lại, đổi thành dùng chuôi ki/ếm đẩy mạnh vào lưng tôi.

Tôi tránh được giàn đèn.

Nhưng lại ngã nhào xuống đất.

Lưng đ/au dữ dội.

Tôi ngẩng đầu, nhìn thấy Bùi Nguyên Chiêu.

Sắc mặt y bình thản: "Sở cô nương? Xin lỗi, mối qu/an h/ệ giữa ta và nàng, vẫn nên tránh hiềm nghi thì hơn."

Tôi và y đã ly hôn.

Để tránh cho Hứa Vãn Khanh gh/en t/uông, y dùng chuôi ki/ếm đẩy tôi một cái đã là tận tình tận nghĩa rồi.

Cô gái đeo mặt nạ hồ ly kia cũng lộ ra khuôn mặt thật.

Chính là Hứa Vãn Khanh đã gặp trước đó.

Nàng ta mặc bộ váy màu vàng nhạt, mày mắt xinh xắn, giọng điệu có chút khó chịu: "Sao lại là cô nữa?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tráo con tái sinh: Lệnh Nghi cuối cùng trở thành Thái tử phi

Chương 7
Bùi Kế Minh tưởng rằng việc mang đứa con gái do ngoại thất sinh ra về nhà họ Ôn, danh chính ngôn thuận nuôi dưới danh nghĩa vợ cả là có thể che mắt thiên hạ. Hắn đâu biết Ôn Vân Cẩm là người trọng sinh trở về, kiếp trước bị gã chồng tồi, ngoại thất cùng con nuôi liên thủ hãm hại, phóng hỏa thiêu rụi cả nhà. Kiếp này, nàng từng bước mưu tính, đánh tráo cốt nhục của em gái là Ôn Lệnh Nghi thành con gái mình, vứt đứa con của ngoại thất về nhà họ Dung đặt tên là Lan Nhược, lại dùng thuốc độc mãn tính giết chết kẻ phụ bạc, trơ mắt nhìn từng kẻ thù rơi xuống vực sâu. Cuối cùng, Lệnh Nghi được sắc phong làm Thái tử phi, nàng là người cười đến sau cùng. Nàng từng bước tính toán, xoay chuyển càn khôn.
141
4 Mèo của anh Chương 15
8 Ăn tạp Chương 12
9 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới

Mới cập nhật

Xem thêm