【Mọi người vào phân xử đi! Đồ vo/ng ơn bội nghĩa này không chỉ c/ắt nước, điện, ga của gia đình mà còn không đưa tiền sinh hoạt, muốn bỏ đói chúng ta đến ch*t!】
【Chúng ta nuôi nó lớn nhường này, nó lại báo đáp chúng ta như vậy đấy! Biết thế lúc trước cứ để nó ch*t ở dưới quê, không đón về cho xong.】
Dì hai là người lên tiếng đầu tiên:
【Lâm Nam, con đi/ên rồi à? Chị con sắp gả vào hào môn rồi, làm vậy thì con được lợi lộc gì?】
Cậu ba gửi một icon thở dài:
【Tiểu Nam, đừng làm mọi chuyện tuyệt tình quá, sau này còn nhiều chỗ phải nhờ vả chị con lắm. Mau chuyển tiền sinh hoạt cho mẹ con đi, đóng mấy khoản n/ợ phí đi, trông thật không ra làm sao.】
Những người họ hàng khác trong nhóm bàn tán xôn xao, tất cả đều là lời buộc tội.
Từ trước đến nay, bố mẹ muốn gì tôi cho nấy.
Giờ tôi chỉ thu hồi lại thôi, vậy mà lại thành kẻ tội đồ.
Ngón tay lướt nhanh, tôi trực tiếp rời khỏi nhóm.
Trong khi đó, Lâm Tuyết đang cùng cô bạn thân đứng trước chiếc túi xách ngọc trai chỉ có 5 chiếc trên toàn thế giới.
“Lấy cái này đi, Dữ Sâm bảo mấy hôm nữa sẽ đưa mình đi dự tiệc từ thiện, chiếc túi này phối với lễ phục của mình chắc là hợp lắm.”
“Đâu chỉ hợp, nói về gu thẩm mỹ thì vẫn là cậu nhất, chiếc túi này rất tôn dáng cậu.”
Cô bạn thân vội vàng phụ họa, hai mắt sáng rực nhìn chiếc túi đó.
Nhân viên b/án hàng lập tức nở nụ cười, đưa chiếc túi qua.
Lâm Tuyết nhận lấy túi, đắc ý xoay hai vòng trước gương.
“Quẹt thẻ đi.”
Chị ta ném chiếc thẻ phụ của tôi lên quầy thu ngân.
Nhân viên b/án hàng cầm lấy quẹt thẻ dứt khoát, máy kêu lên một tiếng “tít”.
Quẹt lại lần nữa, vẫn là tiếng “tít” đó.
“Xin lỗi quý khách, thẻ này không thanh toán được ạ.”
Nụ cười trên mặt Lâm Tuyết cứng đờ.
“Sao có thể chứ? Cô quẹt lại lần nữa đi!”
Nhân viên b/án hàng quẹt ngay lần thứ ba, kết quả vẫn như cũ.
“Thật sự không thanh toán được, thẻ đã bị đóng băng rồi ạ. Quý khách có thể đổi thẻ khác không ạ?”
Mấy vị khách trong cửa hàng nghe thấy vậy đều quay đầu nhìn lại.
Cô bạn thân vẻ mặt lúng túng, kéo tay áo Lâm Tuyết:
“Cậu cầm nhầm thẻ à? Hay là chúng ta về trước đi, lần sau quay lại m/ua?”
Lâm Tuyết mạnh mẽ hất tay cô ta ra.
“Không thể nào nhầm được! Cái thẻ phụ này tao quẹt mấy năm nay rồi!”
Lâm Tuyết lập tức gọi điện cho tôi.
Nhưng chị ta đã bị tôi chặn số.
Nghe tiếng thông báo máy móc lặp đi lặp lại, Lâm Tuyết tức gi/ận đ/ập mạnh một cái lên quầy.
“Lâm Nam, con khốn này!”
Sắc mặt nhân viên b/án hàng lạnh xuống, thu chiếc túi lại.
“Thưa quý khách, nếu quý khách không thanh toán được thì làm ơn tránh ra, đừng ảnh hưởng đến việc kinh doanh của chúng tôi.”
Người phụ nữ quý phái bên cạnh cười khẩy.
“Ôi chao, đâu ra cái loại nghèo kiết x/ác thế không biết. Cầm thẻ phụ của người khác đi làm màu, còn tưởng mình là thiên kim tiểu thư, không biết x/ấu hổ.”
Mặt Lâm Tuyết đỏ bừng lên, tức gi/ận định xông vào đá/nh người thì bị cô bạn thân giữ ch/ặt lại.
“Đừng làm lo/ạn nữa, đi mau thôi, chúng ta không đắc tội nổi đâu!”
Hai người xô đẩy nhau bước ra ngoài, sau lưng vang lên một tràng cười nhạo.
Ra khỏi cửa, Lâm Tuyết vẫn chưa hết gi/ận, nhắn cho tôi một tin nhắn WeChat.
【Lâm Nam, có phải mày đóng băng thẻ của tao không? Mày cố ý đúng không!】
【Tao sẽ bảo Dữ Sâm phong sát mày trong toàn ngành, khiến mày như một con chó bị đuổi khỏi Bắc Kinh!】
Tôi bình tĩnh trả lời:
【Được, tôi đợi xem sao.】
Trong quán cà phê ở tầng một của tập đoàn đầu tư mạo hiểm Khoa Duệ, Lâm Tuyết dẫn cả gia đình ngồi ngay ngắn.
Chị ta ngồi thanh lịch ở giữa, trông giống hệt như một nàng công chúa được mọi người cung phụng.
“Lát nữa Dữ Sâm đến, mọi người bớt nói chuyện lại, đừng làm mất mặt tôi.”
Chị ta lườm mẹ tôi một cái.
“Nhất là mẹ, đừng có lúc nào cũng lôi mấy chuyện vặt vãnh trong nhà ra nói.”
Mẹ tôi gật đầu lia lịa:
“Được, mẹ nghe con hết. Lát nữa gặp Dữ Sâm, mẹ sẽ nói con từ nhỏ đã không phải đụng tay vào việc gì, cầm kỳ thi họa đều tinh thông.”
Cậu ba ho khan một tiếng, tiến lại gần hơn.
“Tiểu Tuyết, nhớ nhắc Dữ Sâm chuyện của anh họ con nhé. Nó cũng làm tài chính, người nhà dùng vẫn tin tưởng hơn.”
Dì hai vội chen vào.
“Còn em họ con nữa, sang năm tốt nghiệp rồi, sắp xếp cho nó một vị trí thực tập trước, lương bao nhiêu cũng được.”
Lâm Tuyết thiếu kiên nhẫn vung tay.
“Biết rồi, đợi con gả qua đó, chỉ là chuyện một câu nói thôi.”
Đám người đang vây quanh nịnh nọt Lâm Tuyết, không ai nhận ra tôi đang bước tới.
Lâm Tuyết là người nhìn thấy tôi đầu tiên, chị ta đứng bật dậy, chiếc ghế phát ra tiếng động chói tai.
“Ai cho mày đến đây!”
Mọi người nghe tiếng ngẩng đầu lên, đều sững sờ.
Mẹ tôi bước nhanh đến trước mặt tôi, giơ tay định đẩy tôi.
“Đồ vo/ng ơn bội nghĩa! Mày còn mặt mũi xuất hiện à? Cút ngay!”
Cậu ba cũng đứng dậy, m/ắng nhiếc:
“Hôm nay là ngày quan trọng của Tiểu Tuyết, nếu mày dám làm hỏng chuyện, tao không tha cho mày đâu!”
Dì hai đứng dậy chắn giữa tôi và Lâm Tuyết, đóng vai người hòa giải:
“Tiểu Nam, con đi nhầm chỗ rồi à? Đi mau đi, đừng làm lo/ạn ở đây.”
Tôi nghiêng người tránh tay mẹ, ngồi xuống đối diện Lâm Tuyết.
“Tại sao tôi không được đến đây?”