“Tôi không biết.”
Luật sư Chu cho rằng khả năng cao Mục Giang sẽ không kháng cáo. Biểu hiện của anh ta vào ngày xét xử đã nói lên vấn đề, ngay cả tên con mình là gì anh ta cũng nói sai, thẩm phán trong lòng đã hiểu rõ.
Nhưng tôi hiểu con người Mục Giang.
Anh ta không nhất thiết kháng cáo vì đứa trẻ.
Mà vì anh ta không nuốt trôi cục tức này.
Từ nhỏ đến lớn anh ta chưa từng thua.
Quả nhiên, ngày thứ ba, Mục Giang gửi một tin nhắn.
Không dài, chỉ có một câu.
[Tôi sẽ không kháng cáo.]
Tôi có chút ngạc nhiên.
Bên dưới là tin nhắn thứ hai.
[Chuyện của Hi Cẩm, là lỗi của tôi. Không phải lỗi của cô ấy. Là chính tôi không phân biệt được nặng nhẹ.]
Tin nhắn thứ ba.
[Cái tên Niệm Vãn rất hay. Ở tòa tôi nói sai rồi, xin lỗi em.]
Tôi nhìn ba tin nhắn này, ngón tay dừng lại trên màn hình.
Đây là lần đầu tiên sau bốn năm, anh ta không dùng lời của Hi Cẩm làm lá chắn.
Cũng là lần đầu tiên không bắt tôi phải nhượng bộ.
Nhưng tôi không trả lời.
Bởi vì xin lỗi và thay đổi là hai chuyện khác nhau.
Nói xin lỗi rất dễ, nhưng không tái phạm mới khó.
Ngày thứ bảy, Mục Giang lại gửi một tin nhắn.
[Hi Cẩm tuần trước có nhắc đến Niệm Vãn trong livestream của cô ấy. Cô ấy nói tinh bàn của "Tiểu Tinh Thần" đặc biệt tốt, sau này sẽ là một đứa trẻ xuất sắc. Cô ấy không nói tên em, nhưng trong phần bình luận có người đã đoán ra. Tôi đã bắt cô ấy xóa rồi.]
Sau khi gửi xong, anh ta còn bồi thêm một câu.
[Lúc đó cô ấy dùng nick mới đăng nhập, tôi không biết cô ấy vẫn đang làm những việc này. Là tôi quản lý không tốt.]
Tôi chụp lại màn hình.
Sau đó mở tài khoản mạng xã hội của Hi Cẩm.
Đoạn livestream đó quả nhiên đã bị xóa, nhưng đã có người copy lại các đoạn c/ắt.
Trong video, Hi Cẩm ngồi trước chiếc bàn đầy bản đồ sao, giọng dịu dàng nói: "Gần đây có giúp một em bé lập tinh bàn, cung mọc bẩm sinh giống hệt mình, đặc biệt có duyên. Mẹ của bé có lẽ tạm thời không ở bên cạnh, nhưng không sao, những vì sao sẽ thay cô ấy bảo vệ bé."
Phần bình luận toàn là đoán xem đó là đứa trẻ nào.
Có người tìm ra bài đăng về chiếc chăn màu xanh mà Hi Cẩm từng đăng trước đó, xâu chuỗi mọi chuyện lại với nhau.
Chuyện nhà họ Mục cứ thế bị phơi bày một góc.
Tôi gửi đường link video cho luật sư Chu.
"Đây có tính là xâm phạm quyền riêng tư không?"
"Cô ấy không chỉ đích danh, nhưng kết hợp với ngữ cảnh thì có thể suy ra người trong cuộc. Có thể gửi thư luật sư để cảnh cáo."
"Gửi đi."
Ba ngày sau, Hi Cẩm nhận được thư luật sư.
Tối hôm đó, cô ta đăng một đoạn trạng thái lên trang cá nhân.
Không kèm ảnh, chỉ có chữ đen trên nền trắng.
[Có những người đã đi rồi thì nên đi cho tử tế. Cần gì phải quay đầu lại làm tổn thương một người thực lòng giúp đỡ mình chứ. Tinh bàn của bạn dù có x/ấu đến đâu, cũng là tôi đã dành bao nhiêu đêm thức trắng để vẽ ra từng nét một. Đã không trân trọng thì tôi không miễn cưỡng nữa. Chúc bạn và bé mọi sự thuận lợi. Hy vọng sau này bạn đừng hối h/ận.]
Bình luận bên dưới hoàn toàn nghiêng về một phía.
"Rốt cuộc là ai b/ắt n/ạt bạn vậy?"
"Thật là lạnh lòng quá đi."
"Làm nhiều việc như vậy mà còn bị qua cầu rút ván."
Không một ai biết sự thật.
Trong mắt họ, Hi Cẩm là người lương thiện bị phụ bạc.
Còn tôi là kẻ vo/ng ân bội nghĩa.
Tôi xem một lúc rồi thoát ra.
Mẹ dỗ Niệm Vãn ngủ xong, đi tới ngồi cạnh tôi.
"Lại đăng cái gì nữa rồi?"
"B/án thảm."
"Có để ý đến cô ta không?"
"Không."
Mẹ nhìn tôi rồi gật đầu.
"Lời của một số người không cần phải giải thích. Cuộc sống là do con tự sống, không phải sống cho người khác xem."
Tôi tựa vào ghế sofa, nghe tiếng thở đều đều của Niệm Vãn ở phòng bên cạnh.
Màn hình điện thoại tối dần.
Trang cá nhân của Hi Cẩm, tin nhắn của Mục Giang, cuộc gọi của dì Triệu, những thứ này trong bốn năm qua như dây leo quấn lấy tôi.
Bây giờ, từng sợi từng sợi đều đã c/ắt đ/ứt.
Hơi đ/au một chút.
Nhưng nhẹ nhõm.
Mẹ lấy hai quả quýt từ bếp ra, bóc một quả đưa cho tôi.
"Ăn chút trái cây đi."
Tôi đón lấy.
"Mẹ, đợi Niệm Vãn lớn thêm chút nữa, con muốn tìm một công việc."
"Vội gì, cứ dưỡng cho tốt sức khỏe đã."
"Không vội. Chỉ là bắt đầu nghĩ đến thôi."
Mẹ bóc quả quýt của mình, không ngẩng đầu.
"Nghĩ được là tốt rồi."
Ngoài cửa sổ có gió, thổi những bộ quần áo nhỏ trên ban công đung đưa nhẹ.
Quần áo của Niệm Vãn đã lớn hơn tháng trước một size.
Thằng bé đang lớn.
Tôi cũng vậy.
"Đường Cẩn Thư, tôi đã xóa sạch mọi phương thức liên lạc với Hi Cẩm rồi."
Khi tin nhắn của Mục Giang gửi đến, bản án đã có hiệu lực được hai mươi ngày.
Tôi đang sắp xếp quần áo theo mùa của Niệm Vãn trên ban công nhà mẹ, nhìn thấy tin nhắn này, tay đang cầm một bộ áo liền quần.
Tôi không trả lời.
Hai phút sau anh ta lại gửi thêm một tin.
[Tôi không phải xóa để em quay về. Là tôi đã thông suốt rồi.]