“Bùi lang, dù chàng làm gì, thiếp cũng đều ủng hộ.”
Bùi Lâm Lang lập tức được đà lấn tới:
“Đại ca, Nguyệt nương đối đãi với huynh bằng tấm chân tình, huynh nỡ lòng nào để nàng ấy cả đời cứ đi theo huynh mà không danh không phận sao?”
“Đại ca, tiểu muội làm thế cũng không phải vì bản thân mình, huynh nghĩ xem, đợi đến khi thanh danh của Thẩm Tố Dung bị h/ủy ho/ại, chẳng phải huynh sẽ có lý do chính đáng để đón Nguyệt nương vào phủ sao? Dẫu sao cũng là nàng ta thất đức trước, làm tổn hại đến thanh danh cửa ngõ nhà họ Bùi.”
Nghe Bùi Lâm Lang nói vậy, lại nhìn đôi mắt đa tình của Nguyệt nương, Bùi Độ cuối cùng cũng cúi đầu, vung bút viết xuống ba lá thư cảm động sâu sắc này.
Trên xe ngựa, con gái vẫn chưa hết tức gi/ận:
“Mẹ! Chồn chúc tết gà thì chẳng có ý tốt gì đâu! Phủ Bùi chắc chắn không có chuyện gì hay ho đợi mẹ đâu! Mẹ việc gì phải nhận được mấy lá thư này là vội vã quay về! Không thể để họ sốt ruột thêm chút nữa sao?”
“Không thể trì hoãn, tối nay sẽ có mưa bão, thôn Hoàng Sơn nằm ở vùng trũng, thổ nhưỡng tơi xốp, mà chúng ta về kinh chắc chắn sẽ đi qua nơi này, đến lúc đó thế nào cũng bị mưa lớn chặn đường.”
“Nhưng như vậy, liệu có gặp nguy hiểm không ạ?”
“Không sao, Lão Vương phi của An Định Vương hôm nay dẫn tiểu quận chúa đi chùa Bạch Mã thắp hương, lúc về thành vừa hay đi ngang qua đây. Trời mưa lạnh, Thanh Ngư, con phân phó người nấu canh gừng đi, Thúy Trúc, con mang th/uốc trừ hàn này đi phân phát cho vị quý nhân đang đi đường kia.”
Ngày mưa lòng người bồn chồn, nghe chút chuyện phiếm, uống chút canh gừng là tốt nhất.
Thúy Trúc quanh năm viết thoại bản, lời lẽ kể lại cảnh ngộ của chúng ta ở phủ Bùi thì không thành vấn đề.
Chẳng mấy chốc, Lão Vương phi An Định Vương liền sai người gửi bánh trái đến.
Qua lại vài lần, hai nhà chúng tôi liền trở nên thân thiết.
Trưởng nữ của Lão Vương phi An Định Vương vốn gả đi xa tận Thương Châu, chịu đủ mọi khổ sở bên nhà chồng. Đến khi nha hoàn truyền tin báo lại sự tình, người kia đã sớm lìa đời, chỉ để lại một tiểu quận chúa côi cút không nơi nương tựa.
Bởi vậy, khi nghe đến tôi có cảnh ngộ tương tự với trưởng nữ của bà, Lão Vương phi không kìm được mà gọi tôi vào trong xe ngựa.
“Đứa trẻ đáng thương, con thực sự đã chịu khổ rồi!”
Tôi giả vờ không biết, ôm con gái vào lòng:
“Vương phi người nói đùa rồi, thiếp thân có con gái nhỏ trong tay, lại có phu quân chung thủy, sao có thể nói là chịu khổ chứ?”
Nói đoạn, tôi sợ Lão Vương phi “trách tội” Bùi Độ, vội vàng biện giải cho chàng:
“Vương phi, người đừng nghe tiểu tỳ của con nói bậy. Con đến trang trại chỉ là để bồi bổ cơ thể, không phải mẹ chồng gây khó dễ mà cố tình đuổi con đến đây đâu. Hơn nữa, phu quân cũng liên tục viết thư thúc giục con về phủ đấy!”
Tôi cúi đầu, để lộ vẻ thẹn thùng vừa vặn.
Thế tử cũng sẽ tham dự bữa tiệc Tang Tử lần này.
Lão Vương phi chỉ cần suy nghĩ một chút là thông suốt mọi chuyện:
“Hừ! Thúc giục con về phủ! Đứa ngốc này, con thực sự tưởng đàn ông là thâm tình ý thiết, đang bày tỏ lòng mình với con sao? Nếu chàng ta thật lòng đối đãi với con, sao suốt ba tháng nay chỉ có đúng ba lá thư này?”
“Phu quân chàng ấy vốn bận rộn công vụ.” Tôi cúi đầu, “Viết được ba lá thư, thiếp đã mãn nguyện lắm rồi.”
Con gái lên tiếng đúng lúc:
“Mẹ đừng buồn, bố không có ở đây không sao, mẹ đã có Uyển nhi rồi.”
Lão Vương phi thở dài, xoa đầu tiểu quận chúa, rồi lại nhìn Uyển nhi đầy an ủi:
“Thôi bỏ đi, có con gái như vậy, người chồng kia của con, không nhắc đến cũng chẳng sao!”
Vì đ/á núi chặn đường, chúng tôi bị trì hoãn hai ngày.
Hai ngày nay, Uyển nhi và tiểu quận chúa đã kết thành chị em.
Lão Vương phi lại h/ận không thể cho tôi vài gậy.
Chẳng vì gì khác, chỉ vì hai ngày nay tôi cứ lải nhải bên tai bà về những tâm ý “khó nói” mà Bùi Độ dành cho tôi. Càng nghe, Lão Vương phi càng thấy ngứa răng, ánh mắt nhìn tôi càng thêm phần h/ận sắt không thành thép, lại càng yêu thương Uyển nhi.
Cho đến ngày tôi và Lão Vương phi đường ai nấy đi, Uyển nhi đã trở thành cháu gái nuôi của Lão Vương phi.
Trên đường đi, Uyển nhi khó hiểu hỏi tôi:
“Mẹ, tại sao mẹ lại nói như vậy trước mặt Vương phi? Chẳng lẽ mẹ thực sự bị mấy lá thư đó của bố lừa rồi sao?!”
“Uyển nhi, đến con mà còn tin như vậy, xem ra diễn xuất của mẹ không tồi.”
Uyển nhi lúc này mới bừng tỉnh đại ngộ, một lát sau lại lắc đầu ngây ngô:
“Tại sao phải làm thế ạ?”
“Như vậy, dù mẹ có ra tay với bố con, cũng khó có ai nghi ngờ.”
“Là ý mà con đang nghĩ sao ạ?”
“Thanh Ngư đã tìm được người phù hợp, kẻ đó giả dạng bố con đã giống đến tám chín phần.”
Uyển nhi nuốt nước bọt:
“Như vậy, sẽ không bị phát hiện sao ạ?”
“Không sao, kẻ đó là con thứ nhà họ Bùi, có mối th/ù không đội trời chung với bà nội con.”
“Nếu Uyển nhi không thích, mẹ sẽ tìm cách khác. Chỉ là lo con không có cha chống lưng, sau này sợ bị người ta ứ/c hi*p.”
“Nếu kẻ đó phản trắc thì sao ạ?”
“Không sao, trên đời này t/ai n/ạn nhiều lắm, người cũng nhiều lắm.”
Khi về đến Hầu phủ, đã là ngày hôm sau khi bữa tiệc Tang Tử kết thúc.
Bùi Lâm Lang đã làm hỏng bữa tiệc rồi.