Bạn thân của tôi có vẻ ngoài thanh tao như cúc, chỉ yêu mỗi sự tự do.
Sau khi mang th/ai con của vị tổng tài bá đạo, cô ấy kiên quyết muốn “vác bụng chạy trốn”.
Tôi khuyên cô ấy ở lại, cô ấy lạnh lùng đáp:
“Tôi không muốn làm món đồ chơi trong lòng bàn tay đàn ông, không có tự do, thà ch*t còn hơn.”
Nhưng cô ấy không hiểu nỗi khổ của một bà mẹ đơn thân, càng không biết rằng tổng tài bá đạo ngoài đời thực sẽ chẳng bao giờ có chuyện “truy thê hỏa táng tràng” (theo đuổi vợ đến mức hối h/ận tột cùng).
Kiếp trước, tôi không đành lòng nhìn cô ấy chịu khổ, nên đã khuyên nhủ hết lời bảo cô ấy ở lại.
Tổng tài cũng không chút do dự mà cho cô ấy một danh phận.
Thế nhưng, dù đã trở thành phu nhân hào môn, cô ấy vẫn cảm thấy mình là con chim hoàng yến mất tự do, ngày ngày bày đủ trò đòi t/ự s*t.
Cuối cùng, cô ấy phóng hỏa đ/ốt biệt thự.
Trong biển lửa ngút trời, cô ấy được c/ứu thoát an toàn.
Còn tôi lại trở thành cá trong chậu chịu vạ lây.
Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về đúng cái ngày cô bạn thân muốn “vác bụng chạy trốn”.
“D/ao D/ao, cậu đừng khuyên nữa, mình nhất định phải đi.”
“Mình không muốn làm chim hoàng yến của Hoắc Diễn, chẳng có chút tự do nào cả.”
“Mình muốn ra nước ngoài, một mình sinh con.”
Ngoài cửa b/ệnh viện, Lâm Vi đứng đối diện với tôi.
Cô ấy cúi đầu khẽ vuốt ve chiếc bụng chưa lộ rõ, ánh mắt lạnh lùng, thanh tao như cúc.
Ngay lúc nãy, bác sĩ vừa chẩn đoán cô ấy mang th/ai được ba tháng.
Đứa bé là con của sếp tôi.
Cô ấy hoàn toàn có thể dựa vào đứa trẻ này để gả vào hào môn, vậy mà ý nghĩ đầu tiên của cô ấy lại là vác bụng chạy trốn.
Dù là kiếp trước hay kiếp này, tôi vẫn không thể hiểu nổi tư duy của cô ấy.
Sống trong nhung lụa bên cạnh tổng tài bá đạo chẳng phải rất sướng sao?
Tại sao cứ nhất định phải chạy ra nước ngoài chịu khổ?
Cô ấy tính cách yếu đuối, lại không tranh không giành, một mình sống ở nước ngoài rất khó khăn.
Quan trọng hơn là cô ấy không có hộ chiếu, không có visa, lại chẳng biết ngoại ngữ, ngay cả việc sinh tồn cơ bản cũng là vấn đề.
Kiếp trước, tôi phân tích hết những vấn đề này cho cô ấy nghe, kết quả lại càng kích động tính bướng bỉnh của cô ấy.
“Sẽ có cách thôi, mình đã liên hệ với người ta, họ có đường dây đưa mình ra nước ngoài.”
“Đến nước ngoài, mình cũng có thể tự đi làm thuê nuôi sống bản thân.”
“Những kẻ ham hư vinh như cậu sẽ chẳng bao giờ hiểu được, dù có ch*t ở nước ngoài, mình cũng không làm thú cưng trong lồng của anh ta. Không có tự do, thà ch*t còn hơn!”
Kiếp trước, nhìn bộ dạng thoát tục như tiên của cô ấy, tôi đ/au đầu không chịu nổi.
Phải khuyên đến mòn cả lưỡi, cô ấy mới chịu ở lại bên cạnh Hoắc Diễn.
Hoắc Diễn không muốn cô ấy chịu thiệt thòi, chẳng nói chẳng rằng liền cưới cô ấy vào hào môn.
Sau khi cô ấy sinh con,
Hoắc Diễn thậm chí gác lại việc tập đoàn, một thời gian dài chỉ xoay quanh cô ấy và con.
Trong mắt người ngoài, cuộc sống của cô ấy chẳng khác nào chuyện cổ tích.
Ai ngờ cô ấy căn bản không biết đủ.
Ngày nào cũng than thân trách phận, đi khắp nơi nói rằng mình không có tự do.
Rảnh rỗi không có việc gì làm, lại bắt đầu bày trò t/ự s*t.
C/ắt cổ tay, uống th/uốc ngủ, nhảy lầu…
Nhưng lần nào cũng được c/ứu sống.
Cho đến một buổi chiều tối, cô ấy đột nhiên nài nỉ tôi làm đồ ăn ngon cho cô ấy.
Trong lúc tôi đang chuẩn bị bữa ăn dinh dưỡng trong biệt thự, cô ấy đã phóng hỏa đ/ốt nhà.
Sau khi đội c/ứu hộ đến, họ ưu tiên c/ứu cô ấy ra ngoài trước.
Tôi bị mắc kẹt trong phòng dinh dưỡng ở tầng ba.
Một mảng trần nhà đang ch/áy rơi trúng đầu tôi, khiến tôi bất tỉnh.
Sau đó, linh h/ồn tôi lơ lửng giữa không trung, nhìn thấy Lâm Vi với dáng vẻ chán đời ngồi ở nơi an toàn.
Khi lính c/ứu hỏa hỏi cô ấy trong nhà còn ai không, cô ấy im lặng không nói một lời, như thể chẳng còn chút luyến tiếc gì với thế giới này.
Cô ấy rõ ràng biết tôi đang ở trong nhà.
Chỉ cần cô ấy nói với lính c/ứu hỏa một tiếng, họ chắc chắn sẽ c/ứu tôi ngay lập tức.
Nhưng cô ấy đã không làm thế.
Cô ấy trơ mắt nhìn lính c/ứu hỏa dập lửa từng tầng một.
Đến khi phát hiện ra tôi, tôi đã sớm hóa thành tro bụi.
Mở mắt ra lần nữa, tôi đã trở về đúng thời khắc này.
“D/ao D/ao, sao cậu không nói gì?”
Lâm Vi khua tay trước mặt tôi, ngóng chờ câu trả lời của tôi.
Làn khói đặc quánh gây ngạt thở trong ký ức dường như vẫn đang len lỏi vào cổ họng.
Tôi hít một hơi thật sâu, cố gắng ổn định cảm xúc.
Nếu cô ấy đã yêu tự do đến thế, được thôi, lần này tôi sẽ không quản cô ấy nữa.
Tôi nhìn cô ấy, từng chữ một nói:
“Cuộc đời của cậu thì cậu tự quyết định, mình không thể thay cậu đưa ra lựa chọn.”
“Mình biết ngay là cậu sẽ không hiểu mà… cái gì?”
Lâm Vi khựng lại, đôi mắt lạnh lùng thoáng qua một tia kinh ngạc.
Lời buộc tội nghẹn lại nơi cổ họng, không lên cũng chẳng xuống.
“Cậu… không khuyên mình sao?”
Tôi không nhịn được mà cười khẩy: “Tại sao tôi phải làm việc thừa thãi đó. Chân mọc trên người cậu, cậu muốn đi, tôi cản được sao?”
Đi đi, Lâm Vi.
Tôi cũng muốn xem, một người ngay cả cấp ba còn chưa học xong như cô thì làm sao tạo dựng được cơ nghiệp ở nước ngoài.
“À đúng rồi, cậu định đi ngày nào?”
Hoắc Diễn còn ba ngày nữa là đi công tác về.
Nếu cô ấy không chạy ngay, sẽ không kịp nữa.
Cô ấy hất cằm, ánh mắt lạnh lùng: “Không vội,
để mình chuẩn bị một chút đã.”
Cái gọi là “chuẩn bị một chút” của Lâm Vi, chính là dọn sạch tất cả đồ đạc của cô ấy trong biệt thự.
Nhưng chỉ duy nhất để lại vài món đồ Iót của mình.
Những món đồ này được cô ấy cố tình để rải rác khắp nơi trong biệt thự.
Ví dụ như góc phòng làm việc, cửa phòng thay đồ, phòng gym, những nơi Hoắc Diễn dễ dàng chạm tới.
Cách sắp đặt tinh vi như vậy, trông cứ như muốn khiến Hoắc Diễn mỗi ngày đều nhìn cảnh nhớ người.
“Xong hết rồi. Có thể sẽ sót lại vài thứ, Hoắc Diễn nhìn thấy chắc sẽ vứt đi ngay thôi.”
Ánh mắt Lâm Vi bình thản, dáng vẻ không chút bận tâm.