Một gương mặt mộc dịu dàng, trong trẻo, thanh tú và thuần khiết bất ngờ đ/ập vào mắt tất cả mọi người.

Cô gái mặc chiếc áo dệt kim màu sáng đơn giản dành cho mặc ở nhà, mái tóc dài tùy ý búi lên, đôi lông mày và đôi mắt dịu dàng bình lặng, khí chất trong trẻo và thư thái.

Không trang điểm, không bộ lọc, nhưng lại toát lên vẻ tri thức thanh cao, dịu dàng, khiến người xem vừa nhìn đã nảy sinh thiện cảm.

Ôn Dư Tri nhìn vào ống kính, khẽ cong mắt, giọng nói dịu dàng, ngọt ngào:

“Chào mọi người, tôi là chị gái của Ôn Tự Bạch, Ôn Dư Tri.”

Toàn mạng lập tức lặng đi trong giây lát.

Giây tiếp theo.

Bình luận lại một lần nữa bùng n/ổ!

【Á đù!! Chị gái cũng quá xinh đẹp, quá dịu dàng rồi đấy chứ?!】

【Khí chất này tuyệt thật! Đúng chuẩn chị gái tri thức thanh cao!】

【Hoàn toàn không nhìn ra dáng vẻ mạnh mẽ đ/ộc á/c nào cả!!】

【Sao có thể dịu dàng đến thế này?! Sự tương phản lớn quá rồi!】

Ôn Tự Bạch nhìn người chị ruột dịu dàng, bình thản trong ống kính, trong lòng càng thêm tự tin.

Đến rồi.

Hôm nay cậu nhất định phải trước mặt toàn mạng.

Phải bóc phốt bà chị nhà mình một trận cho ra trò!

Phải nói rõ ràng tất cả những nỗi uất ức từ bé đến lớn một lần cho xong!

Cậu hắng giọng, lại bật chế độ uất ức, chuẩn bị tiếp tục công kích.

Nhưng cậu không bao giờ ngờ tới.

Vở kịch uất ức được dàn dựng công phu, khiến cả mạng xót xa này.

Kể từ khoảnh khắc người chị xuất hiện.

Sắp sửa chào đón——

Hiện trường “đổ xe” (bị lật tẩy) công khai, triệt để và hài hước nhất trong cuộc đời cậu.

Khoảnh khắc cuộc gọi video được kết nối, độ nóng của phòng livestream trực tiếp vượt qua đỉnh điểm khi vừa bắt đầu.

Số người xem trực tuyến tăng vọt lên mười ba triệu và vẫn đang đi/ên cuồ/ng leo thang.

Một bên là cậu em trai lưu lượng đỉnh cao, đuôi mắt đỏ hoe, trông như chịu đủ mọi uất ức.

Một bên là người chị ruột dịu dàng tĩnh lặng, khí chất tuyệt vời, trong trẻo thuần khiết.

Sự tương phản quá mạnh mẽ khiến bình luận trong chốc lát trở nên hỗn lo/ạn.

Ôn Tự Bạch nhìn Ôn Dư Tri trong ống kính, trong lòng đầy tự tin.

Chị gái ngày thường ít nói, không thích tranh cãi, đã quen bao dung cho cậu.

Hôm nay có bao nhiêu khán giả đang xem, chị ấy chắc chắn sẽ không nỡ vạch trần mình.

Đúng lúc, nhân cơ hội này, trút hết mọi “nỗi uất ức” tích tụ từ bé đến lớn ra.

Để toàn mạng biết rằng, bên dưới vẻ ngoài hào nhoáng, lộng lẫy của ngôi sao lưu lượng Ôn Tự Bạch, là một tuổi thơ nghèo nàn bị áp bức nghiêm trọng.

Người dẫn chương trình thuận thế tiếp lời, cười dẫn dắt:

“Chào chị, chào mừng chị đến với phòng livestream của chúng tôi. Vừa rồi Tự Bạch có nhắc đến việc hồi nhỏ bị chị quản rất nghiêm, thậm chí thường xuyên bị chị ph/ạt, khóa cửa ngoài, tịch thu đồ ăn vặt, nhiều khán giả nghe xong đều vô cùng xót xa cho Tự Bạch. Về phía chị, chị có muốn giải thích gì không ạ?”

Ống kính tập trung vào Ôn Dư Tri ở phía bên phải.

Tất cả mọi người đều chờ xem cô ấy lúng túng, x/ấu hổ hay là mạnh mẽ tranh cãi.

Nhưng Ôn Dư Tri chỉ khẽ chớp mắt, khóe môi vương chút ý cười nhạt nhòa dịu dàng, giọng điệu không nhanh không chậm, rất kiên nhẫn:

“Tôi xin x/ác nhận lại một chút, mấy việc cậu ấy vừa nói, tôi đại khái đều nhớ.”

Giọng cô nhẹ nhàng, mạch lạc, tự mang theo sức mạnh khiến người ta phải im lặng lắng nghe.

“Việc đầu tiên, cậu ấy nói tôi hồi nhỏ thường xuyên khóa cậu ấy ngoài cửa, không cho cậu ấy vào nhà.”

Ôn Tự Bạch lập tức gật đầu, nỗi uất ức trong đáy mắt càng đậm, thuận thế bồi thêm một nhát:

“Đúng! Mấy lần luôn! Em nhớ rất rõ, hồi tiểu học, mấy lần vào buổi tối, chị trực tiếp khóa trái cửa, mặc cho em gõ thế nào, gọi thế nào chị cũng không mở, em đứng ở hành lang lạnh run cả buổi!”

Cậu nói đầy chân tình, đôi mắt chua xót, khiến người ta gần như hoàn toàn tin tưởng.

Bình luận lập tức bắt đầu chạy liên tục vì xót xa:

【Trời, thực sự có chuyện này sao!】

【Trẻ con buổi tối bị khóa ngoài cửa cũng quá đ/áng s/ợ rồi!】

【Chị gái có nghiêm khắc cũng không thể đối xử với trẻ con như vậy chứ?】

【Em trai thật sự quá khổ!】

Ôn Tự Bạch lén ngước mắt lên, tự cho rằng mình đã nắm chắc phần thắng.

Giây tiếp theo.

Ôn Dư Tri dịu dàng lên tiếng, một câu nói nhẹ bẫng trực tiếp lật đổ nhận thức của cả hiện trường.

“Cậu nhớ nhầm rồi, không phải tôi vô cớ khóa cậu.”

“Là cậu hồi lớp hai tiểu học, liên tiếp một tuần, ngày nào đi học về cũng trốn học, theo đám con trai ở khu chung cư bên cạnh ra bờ sông nghịch nước.”

“Bố mẹ đi làm không có nhà, hôm đó tôi tăng ca về, phát hiện trời tối rồi mà cậu vẫn chưa về.”

“Tôi gọi cho cậu mười mấy cuộc điện thoại, cậu không nghe.”

“Tôi tìm cậu ở cổng khu chung cư suốt bốn mươi phút.”

“Cuối cùng là chú bảo vệ đưa cậu về.”

Ôn Dư Tri đôi mắt dịu dàng nhưng từng chữ đều chính x/ác:

“Lần tôi khóa cửa đó, không phải là ph/ạt cậu vì nghịch ngợm nhất thời.”

“Là vì cậu biết rõ bờ sông nguy hiểm, dạy mãi không sửa, lấy an toàn của bản thân ra làm trò đùa.”

“Tôi tức gi/ận khóa trái cửa là để cậu đứng ở hành lang tĩnh tâm mười phút, ghi nhớ kỹ rằng không được lấy mạng sống ra đùa nghịch.”

Toàn trường lặng ngắt.

Bình luận trong phòng livestream—

Lập tức đứng hình.

Biểu cảm uất ức trên mặt Ôn Tự Bạch cứng đờ ngay tại chỗ.

Đồng tử co rút mạnh!

Cậu, cậu hình như… đúng là có chuyện như thế thật?

Nhưng!

Trong ký ức của cậu đã tự động lọc bỏ tiền đề cậu trốn học nghịch nước, dạy mãi không sửa, cực kỳ nguy hiểm!

Cậu chỉ nhớ kỹ——

Chị gái thật dữ, khóa cậu ngoài cửa, cậu thật lạnh, cậu thật uất ức!

Ôn Tự Bạch há miệng, nhất thời không thể tiếp lời.

Đại n/ão liên tục gi/ật lag, hỗn lo/ạn, treo máy.

Ôn Dư Tri vẫn chưa nói hết,

Tiếp tục dịu dàng “bồi thêm nhát nữa”, logic đạt điểm mười:

“Hơn nữa, tôi chưa bao giờ thực sự để cậu lạnh cóng ở bên ngoài.”

“Hành lang có cửa chắn gió, tôi đã quan sát cậu qua mắt thần suốt cả quá trình.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Tráo con tái sinh: Lệnh Nghi cuối cùng trở thành Thái tử phi

Chương 7
Bùi Kế Minh tưởng rằng việc mang đứa con gái do ngoại thất sinh ra về nhà họ Ôn, danh chính ngôn thuận nuôi dưới danh nghĩa vợ cả là có thể che mắt thiên hạ. Hắn đâu biết Ôn Vân Cẩm là người trọng sinh trở về, kiếp trước bị gã chồng tồi, ngoại thất cùng con nuôi liên thủ hãm hại, phóng hỏa thiêu rụi cả nhà. Kiếp này, nàng từng bước mưu tính, đánh tráo cốt nhục của em gái là Ôn Lệnh Nghi thành con gái mình, vứt đứa con của ngoại thất về nhà họ Dung đặt tên là Lan Nhược, lại dùng thuốc độc mãn tính giết chết kẻ phụ bạc, trơ mắt nhìn từng kẻ thù rơi xuống vực sâu. Cuối cùng, Lệnh Nghi được sắc phong làm Thái tử phi, nàng là người cười đến sau cùng. Nàng từng bước tính toán, xoay chuyển càn khôn.
141
5 Mèo của anh Chương 15
9 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới
10 Ăn tạp Chương 12
11 Chuộc tội Chương 12

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tôi hẹn hò với bạn gái hơn mình 6 tuổi

Chương 14
“Chúng ta chia tay đi, tôi thật sự không chịu đựng nổi nữa rồi.” Tôi nhìn chằm chằm vào Lâm Vãn đang khóc đến run rẩy cả người, giọng điệu lạnh lùng không chút chừa đường lui. Lâm Vãn nắm chặt lấy cánh tay tôi không chịu buông, nước mắt rơi trên mu bàn tay tôi nóng hổi. “Chúng ta ở bên nhau tròn bốn năm, mới dọn về sống chung được hai đêm, dựa vào đâu mà anh đột ngột đòi chia tay?” Cô ấy lớn hơn tôi sáu tuổi, trước đây là người bạn gái chín chắn đáng tin cậy mà ai cũng ngưỡng mộ. Tôi tránh ánh mắt cầu khẩn của cô ấy, xoay người đi về phía đầu giường trong phòng ngủ. “Muốn biết tại sao chúng ta chia tay, cô hãy xem cái này trước đi.”
Tình cảm
5