"Chị nói đúng, Hầu phủ giàu có, em gái quả thực không còn lo chuyện cơm áo gạo tiền nữa."
Ngắm nhìn trang sức trên người hai mẹ con, tôi nhíu mày, không khỏi lo lắng hỏi.
"Chỉ là chị và kế mẫu, chỗ trâm cài vòng vèo trên người đều là của hồi môn của mẹ em, chẳng lẽ tài chính trong nhà xảy ra chuyện gì sao?"
Tương Ngưng thẹn quá hóa gi/ận.
"Cô... Tương Tùy, đừng tưởng gả vào Hầu phủ là có thể đắc ý vênh váo."
Tần thị kéo đứa con gái đang kích động lại, ra hiệu cho nó im miệng.
Bà ta hất cằm chỉ về phía bóng hình xinh đẹp mặc y phục màu vàng minh trên cầu phía xa.
"Thấy chưa, đó mới là người trong lòng của Bùi thế tử."
"Ai mà chẳng biết tam tiểu thư phủ Thượng thư thích mặc y phục vàng minh."
"Tương Tùy, cô chẳng qua chỉ là một kẻ thế thân đáng thương mà thôi."
"Thật nên đi lại gần nghe cho kỹ xem người Thịnh Kinh chê cười cô như thế nào!"
14.
"Ai dám chê cười con dâu của Vĩnh Ninh Hầu phủ ta!"
Hầu phu nhân bước ra từ sau hòn non bộ.
Đối mặt với Tần thị đang kinh hãi, giọng điệu Hầu phu nhân nghiêm nghị.
"Một ngoại thất không biết lễ nghĩa, vào được cửa phủ Thị lang mà lại đi ứ/c hi*p con gái nhỏ."
"Nay lại dám công khai bàn tán chuyện riêng của bậc huân tước ngay tại yến tiệc."
"Để thể diện của phủ Bá tước và Hầu phủ ta vào đâu!"
Bá tước phu nhân nghe tiếng liền tiến lên, an ủi Hầu phu nhân.
Ra hiệu cho quản gia kéo hai mẹ con gây rối trật tự đi.
Đồng thời ra lệnh cấm vĩnh viễn không được bước chân vào phủ.
"Con bé này sao lại không có chút cá tính nào thế?"
"Người ta b/ắt n/ạt tận cửa rồi mà cũng không biết phản kháng!"
Trên xe ngựa về phủ, sau khi m/ắng nhiếc mẹ con Tần thị một trận tơi bời, Hầu phu nhân đ/au lòng nắm ch/ặt tay tôi.
"Bấy nhiêu năm qua, ở phủ Tương đều sống như vậy sao."
"Đứa trẻ đáng thương..."
Hốc mắt tôi hơi ướt, Hầu phu nhân liền bảo đảm với tôi.
"Con đã gọi ta một tiếng mẹ, thì dù thế nào, ta cũng tuyệt đối không để thằng nhóc Bùi Nghiễn Châu kia b/ắt n/ạt con."
Đêm đó, dù đã qua giờ Hợi, Hầu phủ vẫn đèn đuốc sáng trưng.
Bùi Nghiễn Châu day day ấn đường bước vào trong phủ.
Bị Hầu phu nhân ném một chén trà sứ nóng hổi vào sát chân.
Bùi Nghiễn Châu chưa kịp hoàn h/ồn, ngơ ngác không hiểu chuyện gì.
"Mẹ, mẹ đây là?"
"Bùi Nghiễn Châu, mẹ thật sự cho con cái gan hùm rồi phải không!"
Lão Hầu gia ở bên cạnh vuốt ngựk cho Hầu phu nhân.
"Phu nhân à, chuyện này là sao?"
"Có chuyện gì cứ nói từ từ, đừng vì thằng nhóc thối này mà tức gi/ận hại thân."
Liếc Hầu gia một cái, Hầu phu nhân lạnh lùng hừ giọng.
"Con trai tốt của ông đấy, học theo gã lãng tử trong thoại bản, coi đường đường là thế tử phi thành người thế thân cho tiểu thư nhà Thượng thư Lục kia rồi."
"Cái gì!!"
Lão Hầu gia gi/ận dữ lôi đình, nhấc thước kẻ đuổi theo đá/nh Bùi Nghiễn Châu.
"Nghịch tử!"
"Cha đã nói với con bao nhiêu lần rồi, Lục tam nương và Tần thiếu tướng là thanh mai trúc mã, trời sinh một đôi, con cứ nhất quyết xen vào làm gì?"
"Lấy vợ mới mà không biết trân trọng, đồ làm nh/ục gia phong."
Bùi Nghiễn Châu bị đuổi đá/nh, vội ôm lấy thước kẻ của cha, cảm thấy khó hiểu.
"Con khi nào coi A Tùy là thế thân chứ?"
Hầu phu nhân trừng mắt nhìn nó, thấy nó thực sự không biết chuyện gì.
Bèn bực dọc kể lại chuyện ở phủ Bá tước một lượt.
15.
Giải thích vội vàng một hồi, Bùi Nghiễn Châu nhìn tôi đầy tha thiết.
"Trước khi thành thân, ta quả thực từng có cảm tình với Lục cô nương."
"Nhưng A Tùy, sau khi kết hôn, ta chưa bao giờ coi nàng là người khác, nàng phải tin ta."
Tôi ngẩng đầu nhìn chàng một cái, rồi lại nhanh chóng rời mắt đi.
Khẽ mím môi, hốc mắt hơi đỏ.
"Vậy sao tặng y phục cho em, lại là màu Lục cô nương thích nhất?"
Bùi Nghiễn Châu có chút hoảng lo/ạn, "Liên quan gì đến cô ta chứ."
"Chọn bộ y phục đó là vì... trong trí nhớ, nàng mặc màu vàng minh đặc biệt linh động."
"Nhưng em rõ ràng chưa bao giờ mặc trước mặt chàng..."
Chàng vội vàng c/ắt ngang, tốc độ nói rất nhanh.
"Có mà, A Tùy, mười một năm trước, ở tiệm nặn tượng."
Tai Bùi Nghiễn Châu lúc này đã đỏ ửng, chàng nhìn thẳng vào mắt tôi.
"Chữ khắc trên tường không phải là nguyên bảo."
"Là 'Chu', là ta."
"--Chủ nhân của con chó nhỏ trắng đó là ta."
Bùi Nghiễn Châu nói, ngày mùng tám tháng chín năm ấy, chàng nhìn thấy bóng lưng vội vã rời đi của tôi.
Nhưng ngày đó mải chơi đùa cùng bạn bè nên bị ngã rá/ch trán.
Chàng liền nghĩ lần sau sẽ chọn thời điểm thích hợp hơn để làm quen.
Ai ngờ, sau đó tôi không bao giờ đến tiệm nặn tượng nữa.
Chàng mang con chó nhỏ trắng đó về Hầu phủ, nuôi nấng đến tận tám tuổi.
"Sau này ta vô số lần hối h/ận vì sự do dự ngày đó."
"Ngày đó nàng an ủi Thanh Vân, ta mới biết nàng chính là cô bé khắc chữ trên tường năm nào."
"A Tùy, nàng chưa bao giờ là thế thân của bất kỳ ai."
16.
Sau khi sang xuân, tôi chính thức đoạn tuyệt qu/an h/ệ với phủ Tương.
Không lâu sau, Thị lang bộ Lại là Tương Nguy bị đàn hặc.
Vì tư lợi nhận hối lộ, dùng người bất tài, làm chậm trễ quân chính.
Long nhan đại nộ, phế chức đày về quê cũ.
Nguyên tội chưa đến mức tịch thu gia sản, ai ngờ lúc kiểm kê tài sản.
Lại phát hiện nhà cửa, sổ địa chính đều do người vợ là Tần thị đứng tên, tất cả đều đem đi đá/nh bạc mà thua sạch.
Nghe tin này, Tương Nguy tức gi/ận công tâm, ngất xỉu tại chỗ.
Nhưng mệnh vua khó trái, đành phải nằm cáng chuyển về quê cũ ở Đằng Châu.
Khi nghe tin này.
Tôi vừa kiểm kê xong của hồi môn của mẹ.
Bóng râm của cây đa lớn được ánh trăng vẽ xuống.
Không mấy quy tắc rơi trên con đường lát đ/á.
Tôi nhớ lại những đêm của nhiều năm về trước.