Chỉ có tôi trong lư hương là nghe đến ngớ người.

Tôi làm gì có cái tâm nguyện đó chứ?

Hoắc Châm vì đạt được mục đích mà ch/ém gió không biết ngượng.

Sau khi trở thành con rể nhà họ Tô, hắn tiếp quản sản nghiệp của cả hai nhà.

Nhưng sau đó vẫn bị đối thủ cạnh tranh thương mại gi*t ch*t.

Đối thủ đó là một nhân vật bí ẩn, xuất thân thấp kém nhưng vận làm ăn cực thịnh.

Vừa ra tay là có những nước đi lớn.

Dưới sự thao túng của người này, nhà họ Hoắc và nhà họ Tô nhanh chóng trở thành chuyện của quá khứ ở Bắc Kinh.

Chiếc lư hương chứa linh h/ồn tôi sau nhiều lần lưu lạc đã được đưa vào văn phòng chủ tịch của Tập đoàn Triệu thị.

Phân tích lại một hồi, cuối cùng tôi cũng nhớ ra.

Vị chủ tịch bí ẩn của Triệu thị đó chính là Tiểu Ám Ba - Triệu Tư Niên.

Chính hắn đã làm sụp đổ nhà họ Hoắc và nhà họ Tô!

Vậy nên...

Kiếp thứ hai này, tôi sẽ bị cái tên nam phụ đ/ộc á/c Triệu Tư Niên này gi*t sao?

Hắn gi*t tôi để làm gì?

Nghĩ tới nghĩ lui, chỉ có một khả năng:

Là con gái thật vừa được nhà họ Tô nhận về, tôi chỉ là một quân cờ.

Người nhà họ Tô luôn thể hiện ra là rất cưng chiều tôi, đặc biệt là trước mặt người ngoài.

Thực ra, tất cả chỉ là diễn kịch.

Đóng cửa lại, từ ông bà chủ cho đến cậu ấm cô chiêu nhà họ Tô đều đối xử với tôi rất tệ.

Mà Triệu Tư Niên lại không biết điều này.

Hắn cho rằng, có thể gi*t được tôi - con gái thật, cũng coi như là một cách trả th/ù.

Tính ra thì tôi chẳng được hưởng chút ánh hào quang nào từ nhà họ Tô, mà lại phải gánh chịu mối h/ận th/ù của hắn đối với họ.

N/ão tôi vận hành hết tốc lực, biểu cảm khẽ thay đổi.

【Tô Bội đang ủ mưu gì thế?】

【Nó tuy là giống nòi nhà họ Tô, nhưng lớn lên ở bên ngoài, khó tránh khỏi nhiễm phải mấy thói hư tật x/ấu.】

【Đúng thế! Tử Tử rất thuần khiết, không bao giờ có ánh mắt tâm cơ như nó.】

Bình chú bắt đầu đưa ra đủ loại suy đoán.

Đúng lúc này, phục vụ bưng món ăn vào.

Tô Tử Tử đích thân tiếp lấy đĩa thức ăn, bưng đến trước mặt Tô Nguyễn, cười tươi rói nhìn hắn:

「Anh, anh nếm thử món mới xem.」

Tô Nguyễn dán mắt vào mặt Tô Tử Tử, rồi lại nhìn xuống ngựk cô ta:

「Chắc chắn là ngon lắm!」

Hai kẻ này liếc mắt đưa tình, tôi đứng bên cạnh nhìn mà muốn ói.

Thế là tôi tìm cớ muốn đi vệ sinh, đứng dậy đi ra khỏi phòng riêng.

Từ nhà vệ sinh đi ra, nhìn xa xa, tôi thấy mấy gã đầu trọc nửa trần thân sơn màu vàng đang lảng vảng trong tiệm.

Kiếp trước chính tôi đã bị bọn chúng đá/nh ch*t.

Tôi sợ đến run b/ắn người, xoay người bỏ chạy.

Nhưng lại đ/âm sầm vào lòng một người.

Ngẩng đầu lên, ánh mắt tôi chạm phải đôi mắt u uất của Tiểu Ám Ba.

「Triệu... Triệu Tư Niên. Chào anh.」

Tôi lắp bắp.

Ánh mắt Triệu Tư Niên lóe lên:

「Cô biết tôi?」

Câu này hay thật. Tôi không biết ai chứ, tôi nào dám không biết anh!

Bình chú lại bắt đầu hưng phấn:

【Tiểu Ám Ba là Diêm Vương sống, nhìn xem Tô Bội sợ đến mức nào kìa!】

【Ha ha ha ha, có phải Tô Bội biết ngày ch*t của mình không xa rồi không?】

Tôi càng thêm căng thẳng, trán đổ đầy mồ hôi:

「Cái đó... anh ăn cơm chưa?」

Triệu Tư Niên im lặng.

「Tôi mời anh đi ăn nhé.」 Tôi lại nói.

「Chúng tôi có suất ăn cho nhân viên.」

「Không không, tôi biết đồ ăn ở đây dở lắm, đi, tôi dẫn anh ra ngoài ăn.」

Nói rồi, tôi nắm lấy tay Triệu Tư Niên, đi về phía cửa hông của nhà hàng.

Khi đi ngang qua bếp sau, tôi thấy hai đầu bếp đang ch/ặt chân giò heo.

Tôi: ???

Đây chẳng phải là nhà hàng chay sao?

Triệu Tư Niên trầm giọng nói:

「Tiệm có thực đơn ẩn. Chân giò từ bi, th!t kho phổ độ.」

...Đúng là phong cách của Tô Tử Tử thật.

Nói một đằng làm một nẻo.

Khóe miệng tôi gi/ật gi/ật, kéo hắn chạy đi.

Tôi mời Triệu Tư Niên đi ăn lẩu.

Nhìn tôi ăn ngấu nghiến, hắn rất im lặng.

Tôi nhét đầy thức ăn trong miệng, dùng đũa chỉ vào nồi:

「Anh cũng ăn đi chứ!」

Triệu Tư Niên lặng lẽ cầm đũa, gắp một miếng th!t cừu thả vào nồi lẩu nấm đang sôi sùng sục.

Tôi cười: 「Đúng rồi! Cứ ăn mạnh vào, tôi bao.」

「Cô có tiền không?」 Triệu Tư Niên đột nhiên hỏi.

Tôi sững người. Trông tôi... giống người không mời nổi bữa lẩu sao?

Bộ quần áo tôi mặc hôm nay đều là hàng hiệu do mẹ ruột - bà Tô - m/ua riêng cho tôi.

Áo khoác 51 ngàn, váy 15 ngàn.

Trên đó đều có logo thương hiệu xa xỉ to đùng.

Nhưng thực ra trong túi tôi chẳng có lấy mấy đồng lẻ.

Nhà họ Tô trông có vẻ hào phóng, thực tế lại rất keo kiệt với tôi.

Một tháng chỉ cho tôi 800 tệ tiền tiêu vặt.

Bình chú nhận ra điểm mấu chốt:

【Sao Tiểu Ám Ba lại biết Tô Bội không có tiền?】

【Đúng thế! Hắn không nên biết chứ! Kiếp trước, lúc Tô Bội ch*t, rõ ràng hắn cũng rất hả hê mà!】

【Hắn cho rằng Tô Bội là con gái thật, là viên ngọc quý trên tay, cái ch*t của cô ta sẽ khiến người nhà họ Tô đ/au khổ...】

【Cho nên kiếp này mới muốn gi*t Tô Bội!】

Trong đầu tôi lóe lên một tia sáng.

Nếu Triệu Tư Niên biết tôi ở nhà họ Tô chẳng là cái đinh gì, không hề quan trọng.

Liệu hắn có không muốn gi*t tôi nữa không?

Nhưng mà...

Làm sao hắn biết nhà họ Tô đối xử không tốt với tôi nhỉ?

Tôi nhíu mày nhìn Triệu Tư Niên.

Người đàn ông né tránh ánh mắt: 「Sao vậy?」

「Ồ, không có gì.」 Tôi lặng lẽ ăn lẩu, đột nhiên lại hỏi:

「Tại sao anh lại đến nhà hàng chay làm thuê?」

「...Vì không tìm được việc nào khác.」

「Nhà ở đâu?」

「Ở nông thôn. Bố mẹ đang đi làm thuê ở miền Nam.」

Bình chú bùng n/ổ:

【Bịa, bịa tiếp đi!】

【Thằng nhóc mày là người Bắc Kinh gốc, có dám lấy số căn cước ra xem không? Đầu số 110 cũng là nông thôn à?】

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sau Khi Bị Tổng Tài Nhận Nhầm Là Người Yêu Qua Mạng

Chương 17
Ngày đầu tiên tôi đến công ty mới làm việc. Vị sếp lần đầu gặp mặt đã gọi tôi vào văn phòng, rồi bất ngờ ôm chầm lấy tôi. Anh ấy vui mừng gọi tôi là vợ. Đúng lúc tôi còn đang chết lặng, định kiện anh ta tội quấy rối tình dục nơi công sở... Thì trước mắt bỗng hiện ra từng hàng bình luận: 【Ha ha ha, vẻ mặt của nam phụ đúng là ngơ ngác luôn. Thật ra em trai kế của cậu ấy mới là người yêu qua mạng của công, nhưng lại dùng ảnh của cậu ấy, nên công mới nhận nhầm nam phụ là bé thụ.】 【Công là người rắn. Lúc yêu qua mạng, anh ấy từng nói với bé thụ rằng mình bị khuyết tật cơ thể, dọa bé thụ sợ đến mức lấy luôn ảnh của ông anh kế mà mình ghét để làm ảnh đại diện.】 【Cười chết mất! Bảo người ta là người khuyết tật tận hai lần, bảo sao bé thụ không bị dọa.】 【Không sao đâu. Về sau gặp công ngoài đời, bé thụ lập tức "chân hương", quay sang theo đuổi chồng tương lai, ăn đường no căng luôn.】 Tôi sững người. Nhìn người đàn ông đẹp như cực phẩm trước mặt, tôi giơ tay ôm lấy anh. "Anh yêu, anh chính là người yêu qua mạng của em sao?"
57
2 Mèo của anh Chương 15
3 Ngáy ngủ Chương 12
5 Đào Hoa Sát Chương 14
8 Ăn tạp Chương 12
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Hệ thống ép tôi làm nữ chính ngược luyến cổ trang, tôi đành hoán đổi linh hồn với nam chính

Chương 13
Một chuyên gia xuyên sách kỳ cựu được hệ thống cầu xin đóng vai nữ chính trong một cuốn tiểu thuyết ngược luyến cổ phong. Vì khoản thù lao năm trăm triệu, cô đề nghị hoán đổi linh hồn với nam chính. Linh hồn nam chính bị giam cầm trong thân xác nữ chính, phải chịu đủ mọi nhục nhã trong quân doanh; trong khi đó, nữ chính chiếm lấy thân xác nam chính, tận hưởng quyền thế, chỉnh đốn nữ phụ, thậm chí còn tuyên bố với bên ngoài rằng mình có sở thích đoạn tụ, sống những ngày tháng vô cùng tiêu sái, khoái hoạt. Cuối cùng, nữ chính kết thúc cuộc đời bằng cái chết thảm khốc trong hang vạn rắn, nhưng toàn bộ nỗi đau đều được chuyển sang cho nam chính, khiến hắn phải chịu đựng sự dày vò vĩnh viễn. Một câu chuyện ngược luyến đầy sảng khoái, phá bỏ mọi lối mòn cũ kỹ và tràn ngập tiếng cười.
Xuyên Không
Hệ Thống
4