Hoàng thượng, phải tăng lương

Chương 3

06/08/2026 12:05

"Tô Miên Miên, nàng có phải cảm thấy mạng của trẫm quá dài rồi không?"

Tôi xót xa nhặt một tờ ngân phiếu lên, thổi thổi lớp bụi bám trên đó.

"Hoàng thượng, đây là tiền mồ hôi nước mắt của thần thiếp, ngài giẫm nhẹ thôi ạ."

Chu Huyền Cảnh cúi người, những ngón tay thon dài kẹp lấy tờ ngân phiếu một ngàn lượng.

"Tiền mồ hôi nước mắt? Trẫm thấy là tiền đen thì có."

Ngài ấy cười lạnh một tiếng, nhét ngân phiếu vào trong ngựk.

"Lý Quý nhân làm hỏng hồ cá của trẫm, lũ cá chép đó là vật phẩm tiến cống từ Tây Vực đấy."

"Một con một trăm lượng, tổng cộng mười con, vừa vặn một ngàn lượng."

Tôi trợn tròn mắt, nhào tới định cư/ớp lại.

"Đó là do Lý Quý nhân làm hỏng, liên quan gì đến thần thiếp!"

Chu Huyền Cảnh dùng một tay ấn lên trán tôi, khiến tôi không thể tiến thêm một bước.

"Cô ta là nghe theo sự xúi giục của nàng, nàng là kẻ chủ mưu."

"Một ngàn lượng này, trẫm tịch thu, xem như phí tổn thất tinh thần."

Nói xong, ngài ấy xoay người định bỏ đi.

Tôi cuống lên, ôm lấy đùi ngài ấy bắt đầu gào khóc.

"Không được! Đó là tiền của thần thiếp! Ngài đây là cư/ớp của!"

"Ngài là Hoàng đế, sao có thể cư/ớp tiền của phụ nữ!"

Chu Huyền Cảnh cúi đầu nhìn tôi.

"Trẫm không chỉ cư/ớp tiền, trẫm còn trị tội nàng nữa."

"Trừ khi..."

Tôi lập tức nín khóc, ngẩng đầu nhìn ngài: "Trừ khi cái gì?"

"Trừ khi nàng giúp trẫm xử lý đống rác rưởi này."

Ngài ấy chỉ vào tên tiểu thái giám đi theo phía sau.

Tiểu thái giám kia đang cõng một cái bọc khổng lồ.

"Đây đều là thứ các phi tần gửi tặng, trẫm nhìn là thấy phiền."

"Nếu nàng có thể đổi thành bạc sung vào quốc khố, trẫm sẽ trả lại một ngàn lượng này cho nàng."

Tôi buông đùi ngài ấy ra, đôi mắt đảo một vòng.

"Thật chứ? Quân tử nhất ngôn?"

"Tứ mã nan truy."

Tôi lập tức đứng dậy từ dưới đất, phủi phủi vạt váy.

"Chốt đơn!"

Chỉ cần có thể ki/ếm tiền, đừng nói là xử lý đống rác này.

Kể cả bắt tôi b/án cả Ngự thư phòng, tôi cũng dám thử.

Những món đồ Chu Huyền Cảnh mang đến quả nhiên là đồ bỏ đi.

Những chiếc túi thơm thêu vẹo vọ, những bài thơ viết như bùa chú.

Còn có cả mấy hòn đ/á, cành cây kỳ quái.

Đều là thứ các phi tần trong hậu cung tặng để bày tỏ tình cảm.

Tôi nhìn đống đồ này, nhíu mày.

"Hoàng thượng, gu thẩm mỹ của ngài quả thực cần phải nâng cao thêm đấy."

Chu Huyền Cảnh ngồi đối diện tôi uống trà, lườm tôi một cái.

"Bớt nói nhảm đi, không b/án được thì đừng hòng lấy lại một ngàn lượng đó."

Tôi nghiến răng, vì tiền, liều thôi.

Chiều hôm đó, tôi dựng một cái quầy ở cửa Hàm Phúc cung.

Treo băng rôn: 【Buổi đấu giá vật phẩm nhàn rỗi của Hoàng gia, thánh vật từng được Hoàng thượng chạm tay vào!】

Tin tức vừa tung ra, cả hậu cung sôi sục.

Những phi tần cấp thấp ngày thường không gặp được Hoàng thượng, ùn ùn kéo đến.

"Đây là bút lông Hoàng thượng từng dùng, tuy đầu bút đã mòn nhưng đây là long khí đấy!"

"Mười lượng! Ta ra mười lượng!"

"Đây là bùn đất Hoàng thượng từng giẫm qua, mang về đặt trên bàn thờ, cầu mong sinh được quý tử!"

"Năm mươi lượng! Ai cũng đừng tranh với ta!"

Tôi đứng trên bàn, tay cầm cái búa gỗ nhỏ, hét đến khàn cả giọng.

"Hòn đ/á này, Hoàng thượng từng thâm tình nhìn ngắm suốt ba giây!"

"Giá khởi điểm một trăm lượng!"

Bên dưới lập tức có người hét giá: "Một trăm năm mươi lượng!"

Thúy Quả bên cạnh thu tiền đến mỏi cả tay, nụ cười trên mặt chưa bao giờ tắt.

Cái túi thơm rá/ch nát kia của Chu Huyền Cảnh, vậy mà b/án được giá cao năm trăm lượng.

Người m/ua là cô Đáp ứng họ Trương bị giáng xuống cọ thùng phân.

Cô ta chắc là muốn nhờ thế mà lật ngược tình thế, được sủng ái trở lại.

Tôi nhìn những hòm bạc, trong lòng vui như mở hội.

Đợt này không những ki/ếm lại được một ngàn lượng, mà còn lãi gấp mấy lần.

Đúng lúc tôi đang b/án hàng hăng say, Chu Huyền Cảnh đến.

Ngài thay một bộ thường phục, phe phẩy chiếc quạt xếp, đứng bên ngoài đám đông.

Nhìn thấy tôi b/án cả đống giấy vụn của ngài với giá một trăm lượng, khóe miệng ngài gi/ật gi/ật hai cái.

Đợi đám đông tan đi, tôi đang nằm bò trên bàn đếm tiền.

Chu Huyền Cảnh bước tới, cầm cuốn sổ sách lên lật xem.

"Tô Miên Miên, nàng đúng là thiên tài kinh doanh."

Tôi nhét ngân phiếu vào trong ngựk, cảnh giác nhìn ngài.

"Hoàng thượng, đã nói là trả lại một ngàn lượng cho thần thiếp, còn đây là phí công sức của thần thiếp."

Chu Huyền Cảnh khép sổ sách lại, nhìn tôi với ánh mắt nửa cười nửa không.

"Trẫm nói lời giữ lấy lời, một ngàn lượng đó trẫm không lấy nữa."

Tôi thở phào nhẹ nhõm, vừa định cất tiền đi.

Ngài đột nhiên nghiêng người về phía trước, ánh mắt rơi vào cổ áo tôi.

"Nhưng mà, sao trẫm không thấy y phục sát thân của trẫm đâu nhỉ?"

Đầu óc tôi n/ổ 'oành' một tiếng, mặt đỏ bừng đến tận mang tai.

Hôm qua lúc thu dọn đống rác đó, quả thực có một chiếc y phục màu vàng sáng.

Đó là món đồ ngài không biết đã thay ra từ bao giờ, vẫn còn vương mùi long diên hương nhàn nhạt.

Lúc đó tôi bị m/a xui q/uỷ khiến thế nào, không nỡ mang ra b/án.

Lén giấu dưới gối.

"Cái... cái đó cũ quá rồi, không ai lấy cả."

Tôi lảng tránh ánh mắt, lắp bắp nói dối.

Chu Huyền Cảnh nhướng mày.

"Vậy sao? Trẫm nhớ y phục đó là đồ mới mà?"

"Chẳng lẽ là Quý phi tư tàng?"

Ngài vươn tay, nâng cằm tôi lên.

"Tô Miên Miên, tư tàng long bào là tội lớn đấy."

"Nàng muốn giao ra món đồ đó, hay là muốn... lấy thân đền tội?"

Tôi bị ngài ép đến mức không còn đường lui, lưng dựa sát vào bức tường lạnh lẽo.

Nhịp tim đ/ập nhanh như muốn nhảy ra khỏi cổ họng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm