Nữ phụ bị người ta nhặt về

Chương 5

06/08/2026 12:07

Tôi nhận lấy túi đồ, bên trong là vài chiếc váy liền thân hàng hiệu, còn có cả đồ Iót.

Da mặt tôi bỗng chốc nóng bừng lên.

"Vậy mà anh đi lâu thế..." tôi lẩm bẩm, "Em còn tưởng anh chạy mất rồi."

"Chạy mất?" Cố Kiêu Vũ nhướng mày, "Yên tâm, anh sẽ chịu trách nhiệm với em."

"Em cũng đâu có bảo anh phải chịu trách nhiệm." Tôi cụp mắt xuống.

Trên mặt Cố Kiêu Vũ bỗng thoáng qua một tia khó chịu.

Im lặng một lát, anh chuyển chủ đề:

"Anh vừa tiện đường đi giải quyết chút việc."

Anh nheo mắt cười:

"Đi cảm ơn đối thủ cạnh tranh của anh một tiếng, cảm ơn hắn đã gửi tặng anh một người vợ."

Ai đồng ý làm vợ anh chứ!

Đội quân bình luận lại ùa đến:

【Cố Kiêu Vũ, đồ nói dối! Rõ ràng là anh đi điều tra Thẩm Diệc Nhiêu và Phó Húc Đình mà!】

【Nam phụ hôm qua mất trí, hôm nay nhớ lại, chắc là thấy qu/an h/ệ giữa nữ phụ và sếp của cô ấy không bình thường, nửa đêm nửa hôm ở khách sạn, lại còn cái ánh mắt d/âm tà đó của Phó Húc Đình nữa.】

【Còn cần nam phụ đích thân đi điều tra sao? Gửi tin nhắn cho cấp dưới là được rồi mà.】

【X/ấu chàng hổ ai, nên anh ấy mới đích thân đi kiểm tra, ha ha ha.】

【Đúng đúng đúng! Nếu mà thực sự tra ra nữ phụ và tra nam có mối qu/an h/ệ bất chính gì đó, anh ấy chắc chắn không muốn để người thứ ba biết đâu!】

Điều tra tôi?

Tôi toát mồ hôi lạnh.

Không đúng, tôi chột dạ cái gì chứ, tôi và Phó Húc Đình còn chưa bắt đầu đã kết thúc rồi.

Nhưng anh tra tôi làm gì?

Sợ tôi có b/ệnh à?

Cố Kiêu Vũ đẩy tôi đến một nhà hàng khác trong khách sạn.

Có lẽ thấy tôi vừa rồi đói đến phát khóc, anh gọi cả một bàn đầy thức ăn.

Ăn no nê, anh đưa tôi về phòng thay đồ.

Tôi chọn một chiếc váy liền thân trong số những bộ anh m/ua. Đồ Iót anh chỉ m/ua một bộ, chậc, là loại ren.

"Cần anh giúp không?" Cố Kiêu Vũ tựa vào cửa, nhìn tôi với nụ cười nửa miệng.

"Không cần!"

Tôi lườm anh một cái rồi đóng cửa lại.

Ngoài cửa truyền đến tiếng cười trầm thấp đầy vui vẻ của anh.

Tôi thay bộ váy mới, ném bộ quần áo bị đ/ứt cúc hôm qua vào thùng rác.

Sửa soạn xong xuôi, Cố Kiêu Vũ đẩy tôi ra khỏi phòng.

Đi được vài bước, anh đột nhiên dừng lại.

"Sao thế?" Tôi ngoái đầu nhìn anh.

"Anh để quên đồ bên trong, quay lại lấy chút."

Cố Kiêu Vũ dừng xe lăn bên hành lang, "Em đợi anh ở đây một lát."

Nói xong, anh sải đôi chân dài quay trở lại.

Để quên đồ?

Tôi chợt nhớ ra, chiếc Patek Philippe vẫn đang nằm trong túi áo tôi.

Tôi vừa định gọi anh lại, trước mắt lại là một loạt bình luận:

【Cố Kiêu Vũ quay lại nhặt quần áo của vợ rồi kìa!】

【Nhặt về để làm gì nhỉ? Khó đoán quá.】

【Tổng giám đốc Cố hồ đồ rồi! Nhặt quần áo rá/ch làm gì, nhặt thẳng vợ về nhà đi!】

Mặt tôi đỏ bừng ngay lập tức.

Cố Kiêu Vũ quay lại rất nhanh, sắc mặt như thường.

"Sao thế?" Anh hỏi tôi.

Còn sao thế nữa?

Tôi... tôi không nói nên lời.

Tôi nhớ đến chiếc Patek Philippe nặng trịch trong túi.

Tôi lấy đồng hồ ra: "Đồng hồ của anh ở chỗ em."

Cố Kiêu Vũ cúi đầu nhìn một cái.

"Cho em rồi à?" Tôi thăm dò hỏi.

Dù sao đêm qua cũng vất vả thế mà.

Cố Kiêu Vũ lại lắc đầu, giọng thản nhiên: "Không được."

Tôi bĩu môi, lẩm bẩm: "Keo kiệt."

Dù biết chiếc đồng hồ này quý giá, nhưng bị anh từ chối thẳng thừng thế này vẫn làm tôi hơi hụt hẫng.

Tôi cố tình nắm ch/ặt đồng hồ trong lòng bàn tay, trêu anh:

"Em nhặt được rồi thì là của em!"

Cố Kiêu Vũ đẩy tôi vào thang máy.

Đuôi mắt anh chứa ý cười: "Được thôi, là của em rồi."

Mắt tôi sáng lên.

"Nhưng mà, anh muốn m/ua lại từ tay em, anh trả gấp đôi giá."

Anh nói tiếp: "Chiếc đồng hồ này có ý nghĩa kỷ niệm với anh."

Hơi thở tôi nghẹn lại.

Tôi giàu to rồi!

Tôi phấn khích đến mức chẳng thèm để ý đến đám bình luận nữa:

【Kỷ niệm cái gì cơ? Kỷ niệm đêm đi/ên cuồ/ng hôm qua à?】

Tôi còn chưa kịp hoàn h/ồn, Cố Kiêu Vũ nhìn vẻ mặt đờ đẫn của tôi, tâm trạng dường như rất tốt.

"Vừa nãy em nói, nhặt được rồi thì là của em."

Anh cúi người lại gần tôi, những ngón tay thon dài nhẹ nhàng khều một lọn tóc của tôi:

"Vậy hôm qua anh nhặt được em, em có phải... cũng là của anh rồi không?"

Tim tôi đ/ập hụt một nhịp.

Thế này là sao?

Tôi há miệng, má nóng ran, nhưng không biết nên trả lời thế nào.

Đám bình luận thì lại lên tiếng:

【A a a a! Phải phải phải! Tôi nói là phải!】

【Ai nhặt tôi đi đi a a a!!】

【Thẩm Diệc Nhiêu mau đồng ý với anh ấy đi!】

【Tôi không phải đến để xem truy thê sao? Sao lại thành ngọt sủng thế này?】

Thấy tôi không nói gì, Cố Kiêu Vũ chỉ nhìn sâu vào mắt tôi, đứng thẳng dậy, khẽ cười.

"Thêm phương thức liên lạc đi." Anh đưa điện thoại ra, "Gửi tài khoản cho anh, anh chuyển tiền cho em."

Tôi ngoan ngoãn làm theo.

"Gửi cả số điện thoại, email, địa chỉ nhà, ngày sinh cho anh luôn." Anh nói một cách tự nhiên.

Hả? Tôi ngạc nhiên nhìn anh.

"Ting" một tiếng, tài khoản nhận được hai mươi triệu.

Tôi trợn tròn mắt.

Anh cười: "Anh làm tròn số ấy mà."

Tôi cong mắt lên cười.

Tôi gửi, tôi gửi! Anh muốn gì tôi cũng gửi hết!

"Đi thôi."

Anh lại đẩy xe lăn, sải bước đi ra ngoài.

"Đi đâu?" Tôi hỏi.

"B/ệnh viện." Giọng Cố Kiêu Vũ vang lên trên đỉnh đầu, "Chân không cần nữa à?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sau Khi Bị Tổng Tài Nhận Nhầm Là Người Yêu Qua Mạng

Chương 17
Ngày đầu tiên tôi đến công ty mới làm việc. Vị sếp lần đầu gặp mặt đã gọi tôi vào văn phòng, rồi bất ngờ ôm chầm lấy tôi. Anh ấy vui mừng gọi tôi là vợ. Đúng lúc tôi còn đang chết lặng, định kiện anh ta tội quấy rối tình dục nơi công sở... Thì trước mắt bỗng hiện ra từng hàng bình luận: 【Ha ha ha, vẻ mặt của nam phụ đúng là ngơ ngác luôn. Thật ra em trai kế của cậu ấy mới là người yêu qua mạng của công, nhưng lại dùng ảnh của cậu ấy, nên công mới nhận nhầm nam phụ là bé thụ.】 【Công là người rắn. Lúc yêu qua mạng, anh ấy từng nói với bé thụ rằng mình bị khuyết tật cơ thể, dọa bé thụ sợ đến mức lấy luôn ảnh của ông anh kế mà mình ghét để làm ảnh đại diện.】 【Cười chết mất! Bảo người ta là người khuyết tật tận hai lần, bảo sao bé thụ không bị dọa.】 【Không sao đâu. Về sau gặp công ngoài đời, bé thụ lập tức "chân hương", quay sang theo đuổi chồng tương lai, ăn đường no căng luôn.】 Tôi sững người. Nhìn người đàn ông đẹp như cực phẩm trước mặt, tôi giơ tay ôm lấy anh. "Anh yêu, anh chính là người yêu qua mạng của em sao?"
57
2 Mèo của anh Chương 15
5 Đào Hoa Sát Chương 14
6 Ngáy ngủ Chương 12
8 Ăn tạp Chương 12
10 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới

Mới cập nhật

Xem thêm

Tôi mở một quán ăn trên núi, nhưng khách đến đều không phải người

Chương 10
Tôi nghỉ việc ở công ty, từ bỏ cái cuộc sống lúc nào cũng phải túc trực 24/24, trở về vùng núi để tiếp quản quán ăn nhỏ mà bà ngoại để lại. Ngày đầu khai trương, một người đàn ông đeo tai sói gọi ba phần thịt kho tàu, rồi móc hẳn một thỏi vàng ra trả tiền. Một vị khách là mèo đen ăn thử cá viên, chê không đủ dai, tức đến mức đập cái đuôi thành... chổi lông gà. Đến tối, một con hồ ly ngậm cô vợ đang mang thai chạy vào quán, nghiêm túc hỏi tôi: "Ở đây có nhận nấu cơm ở cữ không?" Tôi còn tưởng khách du lịch trên núi bây giờ chơi cosplay nhập vai tập thể. Cho đến khi một con hổ chặn ngay trước cửa, định ăn quỵt, nhe nanh giơ vuốt về phía tôi. Người đàn ông vẫn luôn đứng tựa bên cửa bước lên trước một bước, chắn ngay trước mặt tôi. Giọng anh lạnh như gió núi. "Đã bước vào quán của cô ấy thì thanh toán tiền trước."
Ngôn Tình
0
Cẩm Lý Xung Hỷ Chương 22: Tổ tiên Hoắc gia