Tôi không giỏi an ủi người khác, nói qua nói lại cũng chỉ có mấy câu đó thôi.
Nhưng dưới sự an ủi của tôi, tâm trạng cô ấy dần dần bình ổn trở lại.
Cô ấy nhìn tôi rất lâu, đột nhiên hỏi: “Chị ơi, trước đây chị cũng từng hẹn hò với anh ấy sao?”
Câu hỏi này khiến tôi trong khoảnh khắc không biết nên đáp lại thế nào.
Suy nghĩ rất lâu, tôi chỉ đành nói: “Con người anh ấy là vậy đó, lúc nóng lúc lạnh, khi tốt với em thì rất nhiệt tình, nhưng một khi anh ấy không tốt với em nữa rồi thì rất đ/áng s/ợ. Lúc này, phải biết rút lui kịp thời, nếu không sẽ bị tổn thương rất nhiều.”
Trong khoảng thời gian ở bên cạnh Tống Ngạn Đình, lúc anh ấy không vui, cũng có thể khiến tôi phải lập tức biến đi ngay.
Lúc vui vẻ thì lại muốn trói tôi bên cạnh đến mức không muốn rời.
Có một thời gian qu/an h/ệ chúng tôi rất tốt, tốt hơn tất cả những cô bạn gái trước của anh ấy, tốt đến mức khiến tôi lầm tưởng rằng, trong lòng anh ấy, tôi là người đặc biệt.
Vì vậy năm đó khi tôi về quê ăn Tết, bà nội giục tôi tìm bạn trai, tôi rất ngọt ngào lại đầy bí ẩn nói: “Bà ơi, cháu có bạn trai rồi.”
Bà không tin, nhất định đòi tôi chứng minh.
Tôi gọi cho Tống Ngạn Đình một cuộc gọi video.
Lúc đầu Tống Ngạn Đình rất vui vẻ.
Cũng rất lịch sự chào hỏi bà nội.
Cho đến khi tôi nói với bà: “Bà xem này, đây chính là bạn trai của cháu, đẹp trai lắm phải không? Đẹp trai hơn tất cả đàn ông trong thị trấn của mình luôn!”
Bà nội mãn nguyện cười, còn đòi kể chuyện này cho hàng xóm nghe.
Lúc đó Tống Ngạn Đình không nói gì, vẫn duy trì nụ cười lịch sự.
Nhưng sau khi cuộc gọi video kết thúc,
Anh ấy lập tức gọi điện thoại lại.
Giọng nói rất lạnh, còn lạnh hơn cả gió lạnh ngoài sân.
“Julia, tôi đã bao giờ nói chúng ta đang hẹn hò đâu?”
Gió mùa đông thổi khiến tai tôi đỏ ửng, đỏ đến mức đ/au buốt.
Tôi nở nụ cười lấy lòng giải thích: “Bà giục cưới, cháu buột miệng nói thế thôi, xin lỗi nhé Asher.”
Anh ấy từng chữ từng câu, giọng điệu lạnh lẽo:
“Sau này, đừng nói đùa kiểu này nữa.”
“Vâng.”
Tôi cười đến nỗi cứng cả mặt.
Ngoài sự ngượng ngùng, còn có vài phần đ/au lòng, nhưng nhiều hơn hết là một nỗi sợ hãi về sau.
Quả nhiên, khi tôi quay lại Hồng Kông sau Tết, Tống Ngạn Đình không liên lạc với tôi nữa.
Tôi biết được qua một số bạn chung rằng, bên cạnh anh ấy đã có bạn gái mới, bạn chơi mới.
Anh ấy vẫn ăn chơi phung phí, sống một cuộc đời xa hoa trụy lạc.
Còn tôi không còn lời mời của anh ấy, cũng lập tức bị tách ra khỏi giới đó.
Tôi tưởng rằng mình đã chọc gi/ận Tống Ngạn Đình, anh ấy sẽ không tìm tôi nữa.
Nhưng có lần giữa đêm khuya anh ấy s/ay rư/ợu, đột nhiên liên tục gọi điện cho tôi, giọng nói trầm thấp cứ từng câu gọi “Julia, bé heo, nhớ em quá...”
Tống Ngạn Đình sống trên đỉnh núi.
Đêm đó tài xế của anh ấy vội vàng đón tôi đến,
Tôi đến nơi mới phát hiện bạn gái mới của anh ấy cũng ở đó.
Bạn gái mới Vivian nhìn thấy tôi liền thở phào: “Cuối cùng chị cũng tới rồi, em không xử lý được anh ấy, chị tới xử lý đi!”
Cô ấy nhanh gọn rời khỏi nhà Tống Ngạn Đình.
Tôi đỡ Tống Ngạn Đình lên giường, anh ấy vùi mặt vào hõm vai tôi, đột nhiên cười rất mãn nguyện.
Giọng nói lại mang vài phần vẻ ấm ức: “Julia, em cũng không tới tìm anh.”
Tôi có tư cách gì để tìm anh ấy chứ?
Hay nói cách khác, tôi có quyền gì để tìm anh ấy chứ?
Đêm đó tốn biết bao công sức mới tắm rửa cho anh ấy xong, với sự giúp đỡ của người hầu giúp anh ấy tỉnh rư/ợu, anh ấy lại ôm tôi rất lâu.
Đợi anh ấy ngủ say, đã rất khuya rồi.
Đối với Tống Ngạn Đình, từ đỉnh núi xuống dưới núi rất dễ dàng.
Trong gara của anh ấy đỗ không biết bao nhiêu chiếc xe sang, anh ấy tùy ý lấy chiếc nào cũng được.
Nếu không muốn lái sẽ có tài xế đưa anh ấy xuống núi.
Nhưng tôi hiểu rất rõ, tôi không có quyền yêu cầu tài xế của Tống Ngạn Đình đưa tôi xuống núi.
Tôi đành phải đi bộ một đoạn đường rất dài xuống dưới, sau đó đứng chờ xe công nghệ bên đường.
May mắn thì tôi có thể bắt được taxi, nhưng thường thì tôi không may mắn cho lắm.
Tầm nhìn ở đây thật đẹp, chỉ cần hơi ngước mắt lên một chút, là có thể thấy cảng Victoria ở xa xa,
Neon rực rỡ, phồn hoa chưa bao giờ tắt.
Tôi từng bước đi về phía chân núi, chậm rãi ngắm toàn cảnh đêm của Hồng Kông, bỗng nhận ra rằng, trước đây tôi từng mơ ước được sống trong một căn biệt thự nào đó trên đỉnh núi, mà vừa nãy, tôi vừa bước ra từ căn biệt thự đó.
Tôi nhìn căn nhà chiếm đất không nhỏ của Tống Ngạn Đình phía sau, nhìn rất lâu rất lâu.
Rất lâu sau, tôi mỉm cười một cái.
Từng nghĩ rằng mặc dù ước mơ xa vời, nhưng ở bên cạnh Tống Ngạn Đình, có lẽ cũng có thể thực hiện được.
Nhưng chính vào lúc này, đột nhiên tôi dường như là lần đầu tiên ngộ ra rằng, có thứ gì đó, cách tôi thực sự rất xa rất xa, là thứ tưởng chừng có thể chạm tới nhưng thực ra lại xa vời không với tới được.
Tôi là một người qua đường của căn nhà này.
Cũng là người qua đường trong cuộc đời của Tống Ngạn Đình.
Tống Ngạn Đình đã cho tôi rất nhiều thứ-- Tôi từng nghĩ anh ấy đã cho tôi rất nhiều thứ, siêu xe, căn hộ ở Trung Hoàn, Hermes...
Những thứ tưởng chừng là phần thưởng tôi có được nhờ nịnh nọt Tống Ngạn Đình, thực ra tôi chỉ có quyền sử dụng chúng mà thôi.
Tống Ngạn Đình có thể thu hồi bất cứ lúc nào.
Cuối cùng cũng đi bộ đến con đường có thể gọi xe, hai chân tôi đã nhức mỏi, vừa lấy điện thoại ra thì phía trước đột nhiên một chiếc xe chạy tới.
Vivian dừng xe bên cạnh tôi,
Sảng khoái lại thoải mái nói: “Julia, lên xe đi nhanh!”
Cô ấy cười rạng rỡ, lại bấm còi, nói: “Tôi quên mất, bây giờ trễ thế này e rằng khó bắt được taxi lắm. Vừa hay tối nay tôi rảnh, đừng trách tôi đến quá muộn nhé.”}