Ngày tôi xuất ngũ, đồng đội giao phó ba đứa nhỏ cho tôi.
Tôi tưởng khó nhất là pha sữa và thay tã.
Kết quả là--
Đi làm giấy tờ, tụi bên phòng dân chính báo cảnh sát đến ba lần.
Chuyển nhà, hàng xóm rủ nhau gọi 110.
Đưa đi nhà trẻ, cô giáo nhìn tôi một cái rồi khóa cửa luôn.
Tôi đứng trước gương nhìn khuôn mặt cao một mét chín hai, đầy vết d/ao của mình.
Rồi nhìn ba đứa nhóc đang khóc sụt sịt trong lòng.
"Cảnh sát ơi, xin lỗi, lại là tôi đây. Lần này tôi chỉ m/ua sữa thôi."
---
【Chương 1】
Phòng Dân chính Minh Thành, chín giờ sáng.
Khi tôi bế ba đứa nhỏ ra khỏi chiếc xe van, đứa nhỏ nhất lại... tè.
Tã không ch/ặt nổi, nước chảy xuống ống quần, nhỏ xuống đôi giày chiến đấu đen của tôi.
"Tuần Tuần, mày là vòi nước thành tinh hả?"
Hà Tuần Tuần hai tuổi nở nụ cười, lộ ra bốn chiếc răng, vươn tay nắm lấy vết s/ẹo trên mặt tôi, từ xươ/ng lông mày kéo dài xuống cằm.
"đ/au." Nó nói bằng giọng trẻ thơ.
"Không đ/au, ba da dày lắm."
Hà Thiên Thiên sáu tuổi kéo tay Hà Náo Náo bốn tuổi, đứng cạnh xe, ngước nhìn tôi.
"Ba, ba ngồi xổm xuống đi."
"Làm gì?"
"Ba đứng thế này trông dữ quá, người ta sẽ báo cảnh sát đấy."
Tôi cúi nhìn mình-- một mét chín hai, vai rộng lưng dày, trên cánh tay trái có một vết s/ẹo kh//âu như con rết bò từ khuỷu tay xuống tới cổ tay. Vết s/ẹo trên mặt là "quà lưu niệm" tôi nhận được bảy năm trước ở biên giới Tây Nam, nó x/ẻ đôi nét mặt vốn chẳng hiền lành của tôi.
Rồi nhìn trên người-- áo thun đen, quần ống túi màu xanh quân đội, giày chiến đấu.
Được rồi, quả thực trông không giống đi nhận con nuôi cho lắm.
Trông giống đi... b/ắt c/óc con người ta hơn.
"Không sao, ba cười một cái là ổn thấy."
Tôi tập cười trước gương phản chiếu của chiếc xe van.
Thiên Thiên liếc một cái, lập tức kéo em trai lùi lại hai bước: "Ba đừng cười nữa, dữ hơn đấy."
"......"
Tôi bế Tuần Tuần, dắt Náo Náo, Thiên Thiên đi đầu làm "đội tiên phong".
Vừa bước vào cửa phòng Dân chính, trong sảnh chờ có chừng mười người đang lấy số.
Nhân viên lễ tân là một cô gái trẻ đeo kính, đang cúi đầu sắp xếp giấy tờ.
"Chào em, tôi đến làm--"
Cô ấy ngẩng lên.
Tôi cười, cố gắng tỏ ra thân thiện.
Đồng tử cô gái giãn ra thấy rõ bằng mắt thường.
"A."
Tiếng "a" này không lớn không nhỏ, nhưng đủ khiến cả sảnh im phăng phắc. Tất cả mọi người đồng loạt quay đầu nhìn tôi.
Không khí đông cứng khoảng ba giây.
Một bà mẹ dắt con đến làm thủ tục lặng lẽ túm con mình lùi ra phía sau.
Một ông lão ở góc phòng lấy kính lão ra, đeo vào, nhìn tôi thật kỹ, rồi lại nhìn Tuần Tuần trong lòng tôi, môi mím ch/ặt run run.
"Chào em." Tôi lại nói lần nữa, "Tôi đến làm thủ tục nhận con nuôi."
Ngón tay cô gái lễ tân mò mò bên dưới mặt bàn.
Tôi liếc thấy cô ấy bấm một cái nút.
Thiên Thiên kéo ống quần tôi, nhỏ giọng nói: "Ba ơi, cô ấy bấm nút báo cảnh sát kìa."
"...... Sao con biết cái nút đó?"
"Cô giáo ở trường dạy, gặp người x/ấu thì bấm cái đó."
"Ba không phải người x/ấu."
"Con biết mà, nhưng cô ấy không biết."
Lần báo cảnh sát thứ nhất.
Năm phút sau, hai cảnh sát tuần tra bước vào.
Thằng đi đầu nhìn thấy tôi, bước chân dừng lại một nhịp rõ ràng, tay vô thức sờ về phía thắt lưng.
"Chuyện gì vậy?"
Cô gái lễ tân dùng khẩu hình miệng nói ba chữ: Người đó.
Cảnh sát đi tới: "Anh, xin hỏi anh đến làm gì?"
"Nhận con nuôi."
"Nhận con nuôi?" Anh ta nhìn tôi từ trên xuống dưới, "Nhận nuôi ai?"
Tôi đẩy Tuần Tuần ra phía trước: "Đứa này." Rồi cúi xuống chỉ Thiên Thiên và Náo Náo, "Còn hai đứa kia."
"Ba đứa nhỏ này là của anh?"
"Sắp là của rồi. Thủ tục chưa làm xong."
Cảnh sát nhìn tôi, rồi nhìn ba đứa nhỏ.
Tuần Tuần đang chảy dãi gặm cổ áo tôi. Náo Náo đang kéo tóc đuôi sam của Thiên Thiên. Thiên Thiên mặt không biểu cảm, tay phản xạ vặn tai Náo Náo.
Một bức tranh nhốn nháo.
"Anh, có thể cho xem giấy tờ tùy thân và hồ sơ liên quan không?"
"Được."
Tôi một tay bế Tuần Tuần, tay kia mở ba lô. Khóa kéo ba lô bị kẹt, tôi dùng sức một cái--
"Xoạt!"
Ba lô rá/ch toác.
Bên trong, giấy tờ, bình sữa, tã, bánh quy, khăn ướt, giấy xuất ngũ, rơi tung toé xuống đất.
Tuần Tuần bị tiếng động dọa, "oa" một tiếng khóc ngay.
Náo Náo thấy anh khóc, cũng gào theo.
Thiên Thiên vỗ đầu Náo Náo: "Im đi. Đừng làm phiền ba."
Náo Náo khóc to hơn.
Cả sảnh đều nhìn về phía này. Bà mẹ kia đã ôm con chạy mất dép.
Cảnh sát ngồi xổm xuống nhặt giấy tờ, lật thấy giấy xuất ngũ, mở ra nhìn một cái.
"Cảnh sát đặc nhiệm Vũ Cảnh?"
"Tôi đã xuất ngũ."
Anh ta lại nhìn đơn xin nhận con nuôi, trên đó ghi thông tin ba đứa nhỏ và tên một người lính tử trận.
Cảnh sát đứng dậy, biểu cảm thay đổi, đưa giấy tờ cho tôi, hạ giọng: "Làm đi. Có gì cần gọi tôi."
Thế là tạm yên.
Quá trình làm thủ tục cũng chẳng yên lành gì.