"Anh cần tôi thì gọi đến, thấy tôi vướng mắt thì xua đi, anh đã bao giờ cho tôi một chút tôn trọng nào đáng có chưa?"
Mỗi câu tôi nói ra, sắc mặt Lương Thừa lại xám xịt đi một phần. Cậu ta há miệng, dường như muốn phản bác nhưng không thể thốt ra bất cứ âm thanh nào.
"Sao tôi có thể thích anh được chứ?" Tôi nói câu cuối cùng, giọng chỉ còn lại sự mệt mỏi và nhẹ nhõm. "Từ đầu đến cuối, người tôi thích, người tôi quan tâm, người tôi muốn c/ứu bằng cả mạng sống, chỉ có mỗi Trì Triều."
Lương Thừa như bị rút cạn sức lực, đổ gục xuống bức tường lạnh lẽo. Cậu ta ôm mặt, giọng khàn đặc: "Khương Tự, không phải như vậy. Những gì tôi dành cho cậu là thật, chỉ là tôi nhận ra quá muộn."
"Tôi cứ tưởng cậu cũng giống như những người phụ nữ khác, chỉ vì tiền, vì tiền mới đối tốt với tôi. Nhưng, nhưng tôi... khi tôi từ phòng phẫu thuật bước ra, nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của cậu, khoảnh khắc đó, lần đầu tiên tôi nảy sinh ý định muốn dừng cuộc chơi."
"Khi cậu nói với tôi rằng cậu sẽ uống nước quên tình, quên đi người mình yêu, tôi cứ nghĩ người cậu quên sẽ là tôi. Ban đầu tôi không tin trên đời có hệ thống, tôi tưởng nhiệm vụ thất bại chỉ là chiêu trò cậu ép tôi phải ở bên cậu."
"Nhưng sau đó, tôi phát hiện có gì đó không ổn, cậu không còn chạy theo tôi nữa, ánh mắt nhìn tôi chẳng khác nào nhìn một người qua đường không quan trọng. Khoảnh khắc đó, tôi biết những lời cậu nói là thật. Nhưng tôi không muốn tin, tôi cứ mãi lừa mình dối người..."
Cậu ta nói năng lộn xộn: "Không, không đúng. Tôi chưa từng đồng ý ở bên cậu, nhiệm vụ công lược của cậu thất bại rồi. Vậy tại sao Trì Triều vẫn bình an vô sự, tại sao cậu không công lược tôi nữa? Làm lại lần nữa có được không, dù là giả cũng được, dù là vì nhiệm vụ công lược cũng được. Lần này tôi nhất định sẽ đồng ý với cậu, chúng ta ở bên nhau thật tốt..."
Tôi không còn tâm trạng để nghe tiếp, xoay người rời đi.
Hệ thống lầm bầm trong đầu tôi: "Hệ thống chúng tôi cũng có quy định cả đấy, cậu ta tưởng chúng tôi là chủ nô thời xưa chắc? Bắt bò cày mà không cho cỏ ăn, nhiệm vụ chưa xong thì không trả th/ù lao."
"Lúc trước không biết trân trọng, giờ lại khóc lóc, ồn ch*t đi được. Tôi đi kiện cậu ta lên tổng bộ ngay, đổi người đóng vai nam chính khác."
"Nhưng mà ký chủ, dù sao cô cũng đã nhớ lại rồi, tôi hỏi nhỏ một câu nhé, cô thực sự không chọn làm lại từ đầu sao? Giờ nhìn tỉ lệ thành công cao lắm đấy, tiền thưởng mười triệu tệ, cô nỡ bỏ thật à?"
Tôi nắm lấy tay Trì Triều, khẽ nói: "Tôi không muốn bỏ lỡ thêm giây phút nào được ở bên anh ấy nữa."
Việc đầu tiên tôi làm sau khi xuất viện là lôi Trì Triều đi kiểm tra sức khỏe toàn diện.
"Tiểu tổ tông, anh thật sự ổn rồi mà."
Trì Triều nhìn xấp phiếu khám b/ệnh dày cộp trên tay tôi, bất lực xoa xoa ấn đường, nhưng ý cười và sự nuông chiều trong mắt anh ấy thì giấu thế nào cũng không hết.
"Không được." Tôi kiên quyết. "Em không yên tâm."
Phòng chẩn đoán. Bác sĩ mặc áo blouse trắng đẩy bản báo cáo đã in ra về phía chúng tôi, mỉm cười hiền hậu: "Anh Trì, cô Khương, tất cả kết quả đều ở đây rồi."
Tôi lập tức ghé sát vào, tim đ/ập nhanh không kiểm soát. Chỉ số m/áu, kết quả hình ảnh, chức năng n/ội tạ/ng... những con số và thuật ngữ chuyên môn dày đặc.
"Nhìn chung, tình trạng sức khỏe của anh Trì rất tốt." Bác sĩ chỉ vào vài chỉ số quan trọng, "Những chỉ số bất thường từng gây trở ngại trước đây đều đã hồi phục bình thường, thậm chí còn xuất sắc hơn mức trung bình của người cùng độ tuổi..."
Những lời bác sĩ nói sau đó tôi nghe không rõ lắm, chỉ nhìn chằm chằm vào những kết luận "bình thường" hoặc "chưa thấy bất thường", hốc mắt nóng bừng.
Trì Triều cảm ơn bác sĩ, cầm lấy áo khoác nhẹ nhàng khoác lên vai tôi, rồi nắm lấy tay tôi. Lòng bàn tay anh ấy khô ráo, ấm áp, bao bọc lấy tôi thật vững chãi.
Về đến nhà, ánh hoàng hôn vừa vặn xuyên qua cửa kính sát đất, tràn ngập phòng khách. Tôi dựa vào cửa, nhìn anh ấy quay lưng lại thay giày ở lối vào. Đường nét vai lưng dưới lớp sơ mi trắng rộng rãi, mượt mà, khi cúi người xuống thấp thoáng thấy vòng eo săn chắc.
Một Trì Triều khỏe mạnh, sống động và tràn đầy sức sống. Sự bất an trong lòng cuối cùng cũng được vỗ về bởi hơi ấm chân thực, chạm được vào ngay trước mắt này.
"Nhìn ngẩn người ra à?"
Anh ấy thay dép xong đi tới, ngón tay khẽ quơ trước mắt tôi. Tôi không nói gì, chỉ vươn tay nhẹ nhàng ôm lấy eo anh ấy, áp mặt vào ngựk anh.
Qua lớp sơ mi, có thể cảm nhận được cơ bắp săn chắc và nhịp tim mạnh mẽ, ổn định.
Thình thịch, thình thịch, thình thịch.
Đây là âm thanh khiến người ta an tâm nhất trên đời.
"Giờ đã tin chưa?"
Giọng nói dịu dàng của anh ấy vang lên trên đỉnh đầu, hai tay ôm ngược lại tôi, lòng bàn tay chậm rãi vuốt ve sau lưng tôi.
"Anh thật sự ổn rồi, khỏe lắm."
Tôi ngước mặt lên, ngập ngừng nói: "Để chắc chắn hơn, hay là chúng ta đổi thêm vài b/ệnh viện nữa kiểm tra lại đi."
Anh ấy nhướng mày, bật cười.
"Nếu ai kiểm tra anh cũng không tin..."
"Vậy hay là em tự mình kiểm chứng đi?"
Tôi đỏ mặt, đẩy anh ấy ra: "Không cần."
"Ngộ nhỡ mệt quá thì sao..."
Chưa nói dứt lời, tôi đã bị Trì Triều bế bổng lên.
"Tự Tự, sao anh cứ cảm thấy em đang khiêu khích anh nhỉ?"
Những chuyện tiếp theo diễn ra một cách tự nhiên. Anh ấy hôn tôi, từ trán đến ấn đường, đến chóp mũi, cuối cùng mới trân trọng đặt lên cánh môi.