Lục Yến nhìn cái cặp lồng giữ nhiệt màu hồng phấn, yết hầu chuyển động lên xuống.
Anh mở nắp ra.
Một mùi khét lẹt lập tức lan tỏa khắp phòng họp.
Toàn bộ các cấp quản lý đều hít một hơi lạnh, trong ánh mắt viết đầy dòng chữ "Phu nhân đây là muốn mưu sát chồng mình".
Lục Yến nhìn chằm chằm vào miếng trứng rán ch/áy đen đó rất lâu.
Lâu đến mức tôi tưởng anh sắp lật bàn đến nơi.
Đột nhiên, anh cầm đũa lên, gắp vật thể không x/ác định đó, mặt không cảm xúc nhét vào miệng.
Thậm chí không thèm nhai, anh nuốt chửng ngay lập tức.
Sau đó, anh ngẩng đầu lên, hốc mắt hơi đỏ, trong giọng nói mang theo một sự quyết liệt như thể sẵn sàng đón nhận cái ch*t.
"Khương Lê."
"Nếu đây là cách em muốn anh ch*t."
"Anh thành toàn cho em."
Tôi sợ đến h/ồn bay phách lạc, vội vàng cư/ớp lấy đôi đũa của anh.
"Phì phì phì! Ch*t chóc gì chứ!"
"Khó ăn thì nhổ ra đi! Ai bảo anh nuốt xuống hả!"
Tôi cuống cuồ/ng định móc họng anh.
Lục Yến lại nhân cơ hội nắm lấy tay tôi, đặt lên môi hôn một cái.
Ánh mắt đó, vừa đi/ên cuồ/ng vừa si mê.
"Thứ em cho, dù là th/uốc đ/ộc anh cũng ăn."
Tôi nổi hết da gà.
Đây đâu phải người giàu nhất nhì giới, đây rõ ràng là b/ệnh nhân giai đoạn cuối của hội chứng lụy tình.
Đúng lúc này, cửa văn phòng bị gõ vang.
Một người phụ nữ mặc đồ công sở, gương mặt thanh thuần bước vào.
Trên tay cô ta bưng một tách trà dưỡng sinh đang bốc khói, giọng nói ngọt đến mức như có thể vắt ra nước.
"Lục tổng, em thấy sắc mặt anh vừa nãy không tốt lắm, nên đặc biệt pha cho anh..."
Chưa nói hết câu, cô ta đã nhìn thấy tôi.
Ánh mắt lướt qua chiếc áo phông vài chục tệ trên người tôi, dưới đáy mắt lóe lên một tia kh/inh bỉ khó lòng nhận ra.
Ngay sau đó, cô ta lộ ra vẻ mặt kinh ngạc.
"Á, đây là cô Khương sao? Sao lại mặc... giản dị thế này?"
"Lục tổng bình thường làm việc vất vả như vậy, là vợ, không những không giúp được gì mà còn khiến anh ấy phải lo lắng về chi tiêu gia đình sao?"
Tôi nhướn mày.
Chà, đây chẳng phải là "chân mệnh thiên nữ" Lâm Uyển Uyển, người từng giẫm đạp tôi dưới chân trong mơ đó sao?
Hóa ra lúc này cô ta đã là thư ký của Lục Yến rồi?
Tôi còn chưa kịp lên tiếng, sắc mặt Lục Yến đã trầm xuống.
"Ai cho phép cô vào đây?"
Lâm Uyển Uyển sững người, tủi thân cắn môi: "Lục tổng, em chỉ là quan tâm đến sức khỏe của anh..."
"Cút ra ngoài."
Giọng Lục Yến lạnh như băng.
"Còn nữa, sau này không được phép xuất hiện ở tầng cao nhất."
Lâm Uyển Uyển mặt c/ắt không còn giọt m/áu, nước mắt đọng trong hốc mắt, đáng thương nhìn về phía tôi.
Có vẻ như cô ta đang trông chờ tôi nói giúp một câu.
Tôi thầm đắc ý.
Đáng đời!
Nhưng trên mặt tôi vẫn phải tỏ ra vẻ rộng lượng, dù sao tôi cũng đang xây dựng hình tượng "vợ hiền".
"Chồng ơi, đừng hung dữ thế, người ta cũng là có ý tốt thôi mà."
Tôi giả vờ khuyên nhủ.
Lục Yến quay đầu nhìn tôi, lông mày nhíu ch/ặt.
"Em nói giúp cô ta?"
"Khương Lê, chẳng phải trước đây em gh/ét nhất mấy người phụ nữ cứ thích lân la lại gần anh sao?"
"Có phải em vốn dĩ chẳng còn quan tâm bên cạnh anh có ai nữa rồi đúng không?"
Tôi: "?"
Sao lại vòng về chuyện đó rồi?
Tôi vội vàng ôm lấy cánh tay anh làm nũng: "Sao có thể chứ! Em làm vậy là để thể hiện phong thái chính thất của mình thôi mà!"
Lục Yến hừ lạnh một tiếng, quay sang nhìn Lâm Uyển Uyển, ánh mắt như nhìn một con kiến.
"Nghe thấy chưa? Phu nhân rộng lượng, không chấp nhặt với cô."
"Đi phòng tài chính nhận lương ba tháng rồi cút ngay."
Lâm Uyển Uyển khóc lóc chạy ra ngoài.
Tôi nhìn dáng vẻ quyết đoán của Lục Yến, nhưng trong lòng chẳng thấy nhẹ nhõm chút nào.
Vì trong mơ, Lục Yến cũng như vậy.
Giai đoạn đầu thì răm rắp nghe lời, giai đoạn sau một khi bùng n/ổ thì đó là đò/n giáng hủy diệt.
Tôi phải đẩy nhanh kế hoạch "cải tạo".
Vì tiết kiệm tiền không xong, nấu ăn cũng không được.
Vậy thì... tôi sẽ ki/ếm tiền!
Tôi muốn chứng minh mình có khả năng sống đ/ộc lập, không phải là loài tầm gửi chỉ biết bám lấy anh!
Để chứng minh giá trị thương mại của bản thân, tôi quyết định b/án hết đống Hermes nhàn rỗi trong phòng thay đồ.
Đây gọi là thu hồi vốn, khởi nghiệp lần hai.
Tôi liên hệ với một cửa hàng đồ hiệu cũ, bảo họ đến tận nơi thu m/ua.
Nhìn từng chiếc túi phiên bản giới hạn bị cho vào thùng, lòng tôi đang rỉ m/áu.
Nhưng để không phải ngủ gầm cầu, đành nhịn vậy!
Đúng lúc tôi đang vừa khóc vừa đếm tiền, Lục Yến về.
Anh nhìn phòng thay đồ trống đi một nửa, lại nhìn tờ chi phiếu vẫn còn ấm nóng trên tay tôi.
Cả người anh như bị rút mất linh h/ồn.
Khoảnh khắc đó, tôi cảm thấy áp suất xung quanh thấp đến mức ngạt thở.
"Khương Lê."
Anh mở lời, giọng nhẹ như gió thoảng là bay.
"Em gấp gáp... muốn đổi thành tiền mặt đến vậy sao?"
"B/án luôn cả anh đi, chắc cũng đáng giá khối tiền đấy."
Tôi hoảng hốt: "Không phải, chồng ơi anh nghe em giải thích, em là đang 'tối giản hóa' cuộc sống! Em muốn dùng chính đôi tay mình để khởi nghiệp!"
"Khởi nghiệp?"
Lục Yến nhếch mép, nở một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.
"Là dùng số tiền b/án những món quà anh tặng em để nuôi gã đàn ông hoang đó sao?"
Lại nữa rồi!
Cái gã đàn ông hoang không tồn tại đó!
"Lục Yến, trong đầu anh ngoài gã đó ra thì không còn gì khác nữa à?"
Tôi tức gi/ận ném tờ chi phiếu vào mặt anh.
"Em chỉ muốn chứng minh, rời xa anh, Khương Lê này vẫn sống tốt!"
Câu nói này vừa thốt ra, không khí tĩnh mịch lạ thường.
Ánh sáng trong mắt Lục Yến hoàn toàn vụt tắt.
Anh cúi đầu, những sợi tóc lòa xòa trước trán che khuất lông mày và đôi mắt, tôi không nhìn thấy biểu cảm của anh.