“Vụ Vụ, những năm xa cách này, anh nhớ em rất nhiều...”
Đôi môi Lục Hoài Cảnh mấp máy, vẫn đang nói gì đó.
Nhưng ánh mắt tôi lại xuyên qua vai anh ta, rơi vào chiếc áo khoác Chu Trạch Diễn để quên.
Ngoài cửa sổ tuyết rơi lả tả, không biết anh ấy có vì lạnh mà khóc không.
Trong khoảnh khắc tim đ/ập thình thịch.
Tôi cầm áo khoác bước ra ngoài.
Trên bầu trời lất phất những bông tuyết nhỏ li ti.
Chu Trạch Diễn đứng dưới cột đèn đường ở góc rẽ, trên vai đã phủ một lớp trắng xóa.
Bỗng nhiên nhớ lại lần đầu tiên cãi nhau với Chu Trạch Diễn, cũng vào một ngày tuyết rơi như thế này.
Anh ấy đón gió tuyết đến đoàn phim tìm tôi, nhưng tôi đóng cửa không gặp.
Một lát sau, bên ngoài xe không còn động tĩnh gì nữa.
Tôi lén lút mở cửa, vừa ra ngoài đã bị người đang "ôm cây đợi thỏ" là anh ấy nhào vào lòng.
Cổ tôi cảm nhận được một luồng hơi ấm ướt át.
Chu Trạch Diễn xách theo gà rán giòn rụm và trà sữa trân châu ít đ/á, khóc nức nở.
“Em mau dỗ anh đi, dỗ anh thì anh sẽ đưa hết gà rán và trà sữa cho em.”
Tôi cố tình nói không cần, kết quả anh ấy lại khóc càng to hơn:
“Đồ x/ấu xa, em biết thừa là không dỗ anh thì anh cũng sẽ đưa cho em mà!”
Giọng anh ấy ấm áp, ngứa ngáy.
Dễ dàng đá/nh tan phòng tuyến mà tôi đã dày công xây dựng.
Rõ ràng trước khi gặp anh ấy, tôi đâu có ăn kiểu này.
Khóe môi tôi cong lên một đường nhạt.
Tôi thu hồi dòng suy nghĩ, bước về phía Chu Trạch Diễn.
Người đàn ông cao lớn đang tựa đầu vào cột đèn, bờ vai r/un r/ẩy.
Nhìn kỹ lại, anh ấy vậy mà đang...
Tự t/át vào miệng mình!
“Cái miệng ch*t ti/ệt này, mày đang nói nhảm cái gì thế hả?”
“Vợ yêu to đùng đã mất rồi, giờ mày vui chưa?”
“Còn chúc người ta sớm sinh quý tử, giờ đến chó còn chẳng ai sinh cho mày nữa là.”
“Nhưng mà bây giờ nếu mình quay lại tìm cô ấy, có phải mất mặt quá không?”
“Thôi bỏ đi, mặt mũi đáng giá mấy đồng cơ chứ, lần nào chẳng là mình chủ động tìm cô ấy, lần thứ 99 với lần thứ 100 thì có gì khác nhau?”
“Không đúng không đúng, đã thề là không bao giờ bám đuôi nữa rồi mà!! Chu Trạch Diễn, mày có thể có chút tự trọng không?”
Bro đang tự đấu tranh tư tưởng trái phải trong n/ão à?
Tôi thở dài, định bước tới thì một cô gái bỗng chạy đến, khoác chiếc áo rõ ràng là nhỏ hơn mấy cỡ lên người Chu Trạch Diễn.
Tôi nhận ra cô ta là nữ phụ thứ n trong bộ phim “tiểu đi/ên”, cả trong phim lẫn ngoài đời đều là fan cuồ/ng của Chu Trạch Diễn.
Xem ra đêm nay cả hai chúng tôi đều đào hoa nở rộ nhỉ.
Tôi khoanh tay đứng nhìn, không đi qua.
“Cô làm gì đấy?”
Chu Trạch Diễn bị quan tâm như thể gặp phải ôn dịch, bật người ra xa, chiếc áo cũng trượt khỏi vai anh ấy.
Cô gái rất tủi thân: “Em chỉ muốn đưa cho anh cái áo thôi.”
“Tôi có vợ rồi, cần cô đưa áo cho tôi à?”
“Nhưng anh đã chia tay với chị Khương Vụ rồi mà, có thể…”
Chưa nói xong, sắc mặt Chu Trạch Diễn đã tệ đến mức không thể tệ hơn.
“Chia tay cái gì? Ai nói chia tay?”
“Chúng tôi vẫn đang trong giai đoạn bình tĩnh, giai đoạn bình tĩnh hiểu không hả?”
“Bất cứ kẻ nào cố ý làm tiểu tam trong thời gian này đều là hạng tự hạ thấp mình!”
Tôi cảm thấy anh ấy đang m/ắng Lục Hoài Cảnh.
Nhưng cô gái kia rõ ràng cũng bị tấn công, buông một câu “đồ đi/ên” rồi quay đầu chạy mất.
Không có áo khoác, Chu Trạch Diễn lạnh đến mức run cầm cập.
Định quay lại lấy thì xoay người đã chạm ánh mắt với tôi.
“Không phải như em nghĩ đâu!”
“Cô ta tự nhiên xông tới, bị tôi m/ắng một trận rồi chạy mất rồi.”
Tôi nhìn anh ấy giải thích một cách luống cuống, bỗng thấy mượn cơ hội này để sửa cái thói nói một đằng làm một nẻo của anh ấy cũng tốt.
“Không cần giải thích, tôi chỉ đến đưa áo thôi.”
Chu Trạch Diễn chợt nhớ ra điều gì đó, mặt trắng bệch.
Tôi nhét áo vào tay anh ấy rồi bỏ đi.
Đi được hai bước, tiếng bước chân đã đuổi theo sát nút.
“Vậy em đưa áo cho anh, bạn trai cũ của em không gh/en à?”
Anh ấy bây giờ không phải là bạn trai chính thức, hỏi gì cũng chỉ có thể hỏi vòng vo.
Tôi thản nhiên: “Anh ấy rộng lượng hơn.”
Chu Trạch Diễn nghe xong liền cuống lên.
“Rộng lượng cái gì, hắn ta là không yêu em! Yêu là phải gh/en t/uông, chiếm hữu, thấp thỏm lo âu! Khương Vụ, mắt em sáng lên chút đi có được không?!”
Cái thói cứ đụng là n/ổ này bao giờ mới sửa được đây?
Tôi day day huyệt thái dương.
Cách đó không xa, chị Quyên nháy đèn xe hai cái, nhắc tôi đến lúc phải đi rồi.
Chu Trạch Diễn vẫn còn lải nhải không ngừng.
Tôi dừng lại, vỗ nhẹ lên mặt anh ấy:
“Vậy mấy hôm nữa quay show, anh nhớ đến xem giúp tôi, xem rốt cuộc anh ta có yêu tôi không.”
Có lẽ vì bị tổn thương, Chu Trạch Diễn không tìm tôi nữa.
Lại qua mấy ngày, “Thiếu gia á/c m/a tránh đường ra” chiếu được một nửa, chương trình tạp kỹ tập thể được đưa vào lịch trình.
Nhiệm vụ ngày đầu tiên là cùng khán giả xem phim.
Tất cả mọi người thay trang phục nhân vật trong phim đến phòng livestream, Chu Trạch Diễn cũng ở trong đó.
Anh ấy mặc bộ đồng phục học viện quý tộc màu xanh xám, tóc đen xoăn nhẹ, dù có chút “trung nhị” nhưng sự trẻ trung tràn ra khỏi màn hình đã đ/ập mạnh vào tim tôi.
Trước đây anh ấy sợ tôi chê anh ấy nhỏ tuổi nên luôn ăn mặc rất trưởng thành.
Vì vậy bất chợt nhìn thấy anh ấy như thế này, tôi không nhịn được mà nhìn thêm hai lần.
Cho đến khi anh ấy bước tới, giọng điệu á/c ý lên tiếng:
“Thích kiểu dưới 25 tuổi đúng không?”
Tôi hồi tưởng lại một chút, không phản bác.
Viền mắt Chu Trạch Diễn lại đỏ lên.
Nhân lúc tôi đang ngẩn người, anh ấy như phát đi/ên cư/ớp lấy điện thoại của tôi, thêm kết bạn WeChat.
Thật ra tôi không chặn anh ấy.
Là vì muốn thể hiện quyết tâm, chính anh ấy đã cầm điện thoại tôi tự thao tác đấy chứ.