"Niệm Niệm, vất vả cho con rồi. Du Bạch có làm gì khiến con khó chịu không? Nếu nó không nghe lời, con cứ bảo bác. Bác đá/nh nó cho."
Giang Du Bạch lập tức xù lông: "Mẹ!"
Bác Chu cười, vỗ vỗ đầu cậu: "Rồi rồi, con là ngoan nhất. Hai đứa tiếp tục học đi, bác không làm phiền nữa."
Sau khi bác Chu đi khỏi, Giang Du Bạch cầm một quả dâu tây lên, cắn một miếng đầy hung hăng, cứ như thể quả dâu đó có th/ù oán gì với cậu vậy. Tôi cũng cầm một quả lên, vừa cho vào miệng đã nghe thấy cậu lầm bầm: "Coi như cậu còn chút lương tâm, giảng bài cũng khá rõ ràng."
Tôi: ?
Tôi giả vờ như không nghe thấy, lại cầm thêm một quả nữa. Thấy tôi không phản ứng, cậu tức đến mức cắn thêm một miếng dâu nữa, hai má phồng lên như một chú chuột hamster nhỏ.
Đến hơn chín giờ, tôi thu dọn đồ đạc chuẩn bị về nhà. Giang Du Bạch cũng đứng dậy: "Tớ đưa cậu về."
Tôi nhướng mày: "Không cần đâu."
Tôi nhắc cậu: "Nhà chúng ta chỉ cách nhau một bức tường thôi mà."
Cậu lập tức lườm tôi: "Ai thèm đưa cậu! Là mẹ tớ bảo tớ đưa đấy! Bà ấy nói trời tối không an toàn, nhỡ cậu bị kẻ x/ấu b/ắt c/óc, không ai giảng bài cho tớ nữa thì sao."
Tôi gật đầu: "Ồ, vậy đi thôi."
Cậu đi phía trước tôi, hai tay đút túi, bước chân sải rất dài. Đi được hai bước lại quay đầu nhìn tôi một cái, cứ sợ tôi bị lạc mất vậy.
Đến trước cửa nhà, tôi lấy chìa khóa ra mở cửa. Cậu đứng sau lưng tôi, hồi lâu vẫn chưa đi. Tôi quay đầu nhìn cậu: "Còn chuyện gì à?"
Cậu ấp úng hồi lâu: "Cái đó, ngày mai... ngày mai cậu còn đến không?"
Nói xong, cậu lập tức bổ sung: "Mẹ tớ bảo tớ hỏi đấy! Không phải tớ muốn cậu đến đâu!"
Tôi nhịn cười, gật đầu: "Có."
Mắt cậu sáng rực lên, rồi lại lập tức nghiêm mặt: "Vậy cậu ngủ sớm đi, mai đừng đi muộn."
Nói xong, cậu quay người bỏ chạy, chạy còn nhanh hơn cả thỏ. Tôi nhìn bóng lưng cậu, lắc đầu. Đúng là một kẻ miệng chối mà lòng không chối.
Kể từ ngày đó, sự nghiệp dạy kèm của tôi chính thức bắt đầu. Mỗi ngày tan học, Giang Du Bạch đều đúng giờ đợi tôi ở cổng trường. Vẫn cái bản mặt khó chịu ấy, vẫn câu nói ấy: "Mẹ tớ bảo tớ đến đón cậu, tránh việc cậu bị lạc."
Tôi cũng lười vạch trần cậu, cứ ngoan ngoãn đi theo. Mỗi tối học ở nhà cậu đến hơn chín giờ, cậu lại đưa tôi về, rồi đứng trước cửa nhà, ngập ngừng hỏi tôi ngày mai còn đến không.
Sự tiến bộ của cậu nhanh đến kinh ngạc. Dù sao thì nền tảng của cậu vốn đã tốt, chỉ là nhiều kiến thức nhất thời không nhớ ra thôi. Chỉ mới một tuần, cậu đã bù đắp được hầu hết những phần bị hổng.
Giang Du Bạch ngồi cạnh tôi, làm xong câu cuối cùng, vứt bút xuống, lén lút huých cùi chỏ vào tôi: "Nhìn xem, tớ làm xong hết rồi này."
Tôi không buồn ngẩng đầu: "Giỏi."
Cậu tức đến mức véo tôi một cái: "Cậu không thể khen tớ một cách nghiêm túc được à? Tớ đã học suốt cả một tuần đấy!"
Cuối cùng tôi cũng ngẩng đầu, nhìn đôi mắt long lanh của cậu, không nhịn được mà bật cười: "Được rồi, được rồi. Bạn học Giang Du Bạch là thông minh nhất, học một hiểu mười."
Cậu hừ một tiếng, quay mặt đi chỗ khác, nhưng khóe miệng lại không kìm được mà nhếch lên, vành tai cũng đỏ ửng như sắp nhỏ m/áu.
Những ngày dạy kèm trôi qua rất nhanh. Giang Du Bạch tuy miệng lưỡi cứng nhắc và hay xù lông, nhưng thực ra lại rất ngoan. Khi tôi giảng bài, cậu đều ngồi nghe rất yên tĩnh. Dù miệng nói "dễ thế này tớ biết từ lâu rồi", nhưng vẫn chép những điểm quan trọng mà tôi nhấn mạnh vào vở một cách ngay ngắn.
Mỗi tối trước khi tôi về, cậu đều lén nhét vào tay tôi một hộp sữa dâu hoặc một túi kẹo dẻo vị dâu: "Mẹ tớ m/ua nhiều quá, không ai ăn thì phí."
Tôi cũng không vạch trần cậu, cứ ngoan ngoãn nhận lấy. Dù sao thì những thứ có vị dâu là ngon nhất.
Chớp mắt đã đến kỳ thi giữa kỳ. Trước khi vào phòng thi, Giang Du Bạch đứng cạnh tôi, ngón tay vô thức mân mê quai cặp. Tôi nhìn cậu một cái: "Căng thẳng à?"
Cậu lập tức nghểnh cổ: "Ai căng thẳng chứ! Mấy đề thi này đối với tớ chỉ là chuyện nhỏ."
Nói xong, cậu lại lầm bầm: "Nếu tớ thi không tốt, cậu không được phép không dạy tớ nữa đâu đấy."
Tôi không nhịn được cười: "Yên tâm, kể cả cậu có thi bét bảng, tớ vẫn dạy."
Mặt cậu lập tức đỏ bừng: "Ai mà thi bét bảng chứ! Tớ chắc chắn sẽ thi lọt vào top 10!"
Nói xong, cậu quay người chạy vào phòng thi.
Ngày công bố kết quả, tôi không ngoài dự đoán vẫn đứng nhất khối. Giang Du Bạch xếp thứ bảy toàn khối, tiến bộ hơn lần trước tận một trăm hai mươi bậc.
Cậu cầm bảng điểm, khóe miệng sắp ngoác đến tận mang tai, nhưng vẫn cố tỏ ra không quan tâm, ném bảng điểm xuống bàn: "Cũng bình thường thôi, làm đại ấy mà."
Tan học, tôi đi lấy nước. Vừa đến góc hành lang, đã nghe thấy mấy nữ sinh đang xì xào bàn tán:
"Giang Du Bạch lần này tiến bộ nhanh thật đấy."
"Chắc chắn là do Thẩm Niệm Tịch dạy kèm cho cậu ta rồi."
"Tớ thấy cậu ta cố tình đấy."
"Cố tình thi kém để Thẩm Niệm Tịch dạy kèm cho mình."
"Tâm cơ sâu thật đấy."
"Chẳng phải là vì thích người ta sao."
"Muốn yêu đương với Thẩm Niệm Tịch chứ gì."
Tôi vừa định bước tới thì thấy Giang Du Bạch từ bên cạnh đi ra. Mặt cậu đỏ bừng, nắm ch/ặt tay nhìn mấy nữ sinh kia.