Sau đó, tôi dành thêm hai năm nữa để thi đỗ vào đúng trường đại học mà Chu Phán Phán từng theo học, rồi thành công học lên cao học.

Khi cô học tỷ ở studio thiết kế tìm đến và ngỏ lời mời tôi gia nhập, tôi đã ôm lấy cô ấy mà khóc nức nở. Khiến cô ấy sợ đến mức suýt chút nữa là báo cảnh sát.

Chỉ có tôi biết, tại sao khoảnh khắc đó mình lại khóc lớn đến vậy.

Thực sự dốc toàn lực vì bản thân mình, không chút xao nhãng, cuối cùng dựa vào thực lực của chính mình để đạt được thành tích và nhận được sự công nhận. Cảm giác này là điều mà trước đây tôi chưa từng trải nghiệm, một cảm giác sảng khoái và thỏa mãn tột cùng.

Những ngày tháng đ/au khổ vì vướng bận tình cảm năm xưa dường như đã trở nên vô cùng xa xôi, xa đến mức tôi thậm chí không còn nhớ nổi cảm giác đó là như thế nào nữa.

Ngày đầu tiên đi làm, tôi gặp Lâm Hàn Đình ngay trước cửa studio, nhưng tôi không quá ngạc nhiên.

Kể từ khi tôi thành công thi vào trường đại học của Chu Phán Phán, thực ra tôi thường xuyên bắt gặp anh ta. Trên đường đến căng tin, trên đường đến thư viện, trên đường đến các câu lạc bộ.

Tôi không có thời gian, cũng chẳng có tâm trí để quan tâm anh ta làm gì trong trường, sau khi tái sinh tôi cũng không cố tình nghe ngóng tình hình của anh ta.

Nhưng khổ nỗi cô bạn cùng phòng lại là một "trùm" hóng hớt, mà bạn thân của cô ấy lại là em họ của Trương Vi, nên những tin tức về Lâm Hàn Đình và Trương Vi, tôi vẫn biết được.

Haizz, thế giới này thật nhỏ bé.

Cô em họ của Trương Vi không thích cô ta, theo lời cô ấy, cô ấy kh/inh thường lối sống của Trương Vi. Rõ ràng xinh đẹp, có năng lực, lại cứ nhất quyết đ/âm đầu vào một người đàn ông đã có vợ, không biết có phải bị chập mạch hay không.

Cũng từ cô ấy, tôi mới biết rằng vì cái ch*t của "tôi", Lâm Hàn Đình và Trương Vi đã hoàn toàn đoạn tuyệt. Nhưng vì Trương Vi thực sự mang th/ai, nên anh ta không ra tay với cô ta. Anh ta nói với Trương Vi rằng anh ta có thể tha cho cô ta, nhưng sẽ không chấp nhận đứa trẻ trong bụng cô ta.

Thế nhưng dù vậy, Trương Vi vẫn kiên quyết giữ lại đứa bé. Cô em họ của Trương Vi nói, giờ đây cả gia tộc họ đều biết Trương Vi làm người thứ ba, còn ép ch*t người vợ đường đường chính chính của người ta. Thế mà người đàn ông kia lại chẳng thèm lấy cô ta, cũng chẳng cần đứa con trong bụng cô ta.

Vậy mà Trương Vi vẫn luôn kiên trì muốn sinh con ra. Cô ta nghĩ rằng chỉ cần đứa trẻ chào đời, Lâm Hàn Đình sẽ chấp nhận mẹ con cô ta. Sự chấp niệm của Trương Vi đối với Lâm Hàn Đình sâu đậm đến mức khiến tôi phải ngạc nhiên.

Tôi thầm cảm thấy may mắn, may mà mình đã từ bỏ nhiệm vụ và rút lui kịp thời. Nếu không, ở giữa hai kẻ đi/ên là Trương Vi và Lâm Hàn Đình, sớm muộn gì tôi cũng bị tr/a t/ấn đến phát đi/ên.

Tuy nhiên, đứa con của Trương Vi rốt cuộc cũng không được chào đời. Khi cô ta đến tìm Lâm Hàn Đình, cô ta phát hiện anh ta đang qua lại với một cô gái trẻ trong công ty. Trương Vi không cam tâm, xông đến chất vấn, nhưng thứ cô ta nhận được lại là câu nói: cô gái đó có đôi mắt rất giống tôi. Lâm Hàn Đình muốn dùng sự tử tế dành cho cô ta để bù đắp nỗi ân h/ận đối với tôi.

Trương Vi suýt chút nữa tức đến phát đi/ên, ngay lập tức lao vào cấu x/é cô gái kia. Cô ta cũng đủ t/àn b/ạo, cào nát cả khuôn mặt cô gái kia. Lâm Hàn Đình trong cơn gi/ận dữ đã đẩy cô ta ngã xuống đất, và thế là đứa bé mất đi.

Cuối cùng, cô ta còn bị cô gái kia kiện ra tòa, luật sư do chính Lâm Hàn Đình thuê.

Sau lần đó, tinh thần của Trương Vi không còn bình thường nữa, bị cha mẹ đón về nhà nh/ốt lại.

Cô em họ của Trương Vi không hề có chút thương cảm nào: [Tôi thương cô ta làm gì, biết là kẻ thứ ba mà vẫn làm, phá hoại gia đình người khác, kết cục như bây giờ đều là tự làm tự chịu.]

Cô bạn cùng phòng của tôi cũng rất phấn khích: [Đúng, đây gọi là quả báo.]

[Nói mới nhớ, người đàn ông kia cũng đáng bị quả báo, có vợ hiền mà không biết trân trọng, cứ nhất quyết dây dưa với loại đàn bà trơ trẽn đó, cũng là thứ không biết liêm sỉ.]

[Sao lại không bị quả báo chứ.] Cô em họ của Trương Vi nói: [Người đàn ông đó tận mắt chứng kiến vợ mình t/ự s*t trước mặt mình, nghe nói đã bị đả kích không nhỏ. Công ty của anh ta vốn kinh doanh khá ổn, nhưng sau chuyện đó, anh ta quản lý kém đi, quyết định luôn sai lầm. Hai năm nay bị đối thủ chèn ép rất thê thảm, nghe nói đối thủ đó chính là anh trai của cô gái có đôi mắt giống vợ cũ của anh ta.]

[Cách đây không lâu tôi nghe nói, công ty của người đàn ông đó sắp phá sản rồi.]

Cô bạn cùng phòng vỗ tay tán thưởng: [Kết cục này sảng khoái quá, thông suốt cả người.]

Tôi lặng lẽ nghe ở bên cạnh, không nói lời nào.

Cách đây hai hôm, tôi gặp Lâm Hàn Đình ở hồ Vị Ương trong trường, thấy anh ta ngồi trên ghế gỗ bên hồ lẩm bẩm một mình, tôi mới nhận ra anh ta đến trường chắc là để hoài niệm về quá khứ của chúng tôi. Hình như hồi còn yêu nhau, chúng tôi luôn thích đến đây hẹn hò.

Ai mà ngờ được hai người từng được gọi là cặp đôi tiên đồng ngọc nữ, là hình mẫu tình yêu trong trường năm nào, sau nhiều năm lại đi đến bước đường này.

Khi đó, dù là Lâm Hàn Đình hay tôi, đều tin rằng dù nhiều năm trôi qua, chúng tôi vẫn sẽ yêu thương và gắn bó bên nhau. Khi tình yêu nồng ch/áy nhất, thậm chí còn cảm thấy một đời vẫn chưa đủ, muốn bên nhau mãi mãi qua bao kiếp luân hồi.

Thế nhưng hiện thực luôn tàn khốc, đừng nói là một đời, ngay cả "lời nguyền bảy năm" chúng tôi còn chẳng vượt qua nổi đã tan đàn x/ẻ nghé, kết cục lại còn thê thảm đến nhường này.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sau Khi Bị Tổng Tài Nhận Nhầm Là Người Yêu Qua Mạng

Chương 17
Ngày đầu tiên tôi đến công ty mới làm việc. Vị sếp lần đầu gặp mặt đã gọi tôi vào văn phòng, rồi bất ngờ ôm chầm lấy tôi. Anh ấy vui mừng gọi tôi là vợ. Đúng lúc tôi còn đang chết lặng, định kiện anh ta tội quấy rối tình dục nơi công sở... Thì trước mắt bỗng hiện ra từng hàng bình luận: 【Ha ha ha, vẻ mặt của nam phụ đúng là ngơ ngác luôn. Thật ra em trai kế của cậu ấy mới là người yêu qua mạng của công, nhưng lại dùng ảnh của cậu ấy, nên công mới nhận nhầm nam phụ là bé thụ.】 【Công là người rắn. Lúc yêu qua mạng, anh ấy từng nói với bé thụ rằng mình bị khuyết tật cơ thể, dọa bé thụ sợ đến mức lấy luôn ảnh của ông anh kế mà mình ghét để làm ảnh đại diện.】 【Cười chết mất! Bảo người ta là người khuyết tật tận hai lần, bảo sao bé thụ không bị dọa.】 【Không sao đâu. Về sau gặp công ngoài đời, bé thụ lập tức "chân hương", quay sang theo đuổi chồng tương lai, ăn đường no căng luôn.】 Tôi sững người. Nhìn người đàn ông đẹp như cực phẩm trước mặt, tôi giơ tay ôm lấy anh. "Anh yêu, anh chính là người yêu qua mạng của em sao?"
57
3 Mèo của anh Chương 15
7 Ăn tạp Chương 12
8 Đào Hoa Sát Chương 14
9 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tuyết trắng rơi trên cành

Chương 9
Xuân Đường cùng ta đều là nha hoàn hạng nhất bên cạnh lão thái thái. Xuân Đường dung mạo diễm lệ kiều mị, còn ta lại thanh tú dịu dàng. Năm mười lăm tuổi, lão thái thái muốn chọn một trong hai người làm thông phòng cho đại thiếu gia Bùi Ngật. Xuân Đường chủ động xin đi, chọn theo đại thiếu gia. Ta thì được gả cho quản sự họ Giang trong phủ. Vốn dĩ mọi sự bình yên, nào ngờ hôn sự cận kề, Xuân Đường lại bỏ trốn. Một ngày trước khi đào tẩu, nàng ta hướng về hư không tự lẩm bẩm những lời ta chẳng thể hiểu nổi: "Ta đi rồi, lão thái thái phần lớn sẽ chỉ định Hạ Chi cho Bùi Ngật. Con nha đầu đó mặt mày ủ dột, nhạt nhẽo vô vị, so sánh đôi bên, Bùi Ngật chắc chắn sẽ nhớ đến chỗ tốt của ta! Thứ không có được mới là thứ quý giá nhất. Ngày sau ta trở về, chàng ta chắc chắn sẽ hối hận khôn nguôi. Đợi đến khi chàng hứa cho ta vị trí chính thê, ta liền có thể hoàn thành nhiệm vụ!"
Cổ trang
4
Thanh Tuyết Chương 8