Ba người đồng loạt cứng đờ.

Tôi nhìn thẳng vào ống kính, từng chữ một.

“Chào mọi người, người đang ngồi đối diện tôi đây là Lục Chính Đình, Chủ tịch Tập đoàn Thịnh Viễn. Ông ta vừa mới thừa nhận, chính mình đích thân đến đây để x/ác nhận thật giả của cuốn sổ sách trong tay tôi, còn muốn dùng năm trăm triệu để m/ua bằng chứng về vụ t/ai n/ạn xe của bố tôi.”

Khung bình luận bùng n/ổ dữ dội.

Lục Chính Đình đứng phắt dậy.

“Cư/ớp điện thoại cho ta!”

Vệ sĩ chưa kịp động thủ, cửa đã bị tông văng.

Cảnh sát kinh tế và hình sự đồng loạt ập vào.

“Lục Chính Đình, ông bị bắt vì nghi ngờ tổ chức gi*t người có chủ đích, rửa tiền và đưa hối lộ, xin hãy phối hợp điều tra!”

Sắc mặt Lục Chính Đình xanh mét, quay phắt lại.

Đứng ở cửa là Lục Trầm.

Hắn vẫn mặc bộ đồ b/ệnh nhân, bụng quấn băng gạc, mặt trắng bệch như tờ giấy.

Lục Chính Đình nổi trận lôi đình ngay tại chỗ.

“Mày liên kết với người ngoài để hại chính bố mày à?”

Giọng Lục Trầm rất vững vàng.

“Trước hết ông không phải bố tôi, ông là nghi phạm.”

“Tao nuôi mày lớn chừng này!”

“Cho nên tôi mới không để ông ch*t ở ngoài, tôi để ông ch*t trên tòa.”

Khi Lục Chính Đình bị c/òng tay, ông ta vẫn trừng mắt nhìn Lục Trầm.

“Mày sẽ phải hối h/ận!”

Lục Trầm thậm chí không thèm liếc nhìn ông ta lấy một cái.

Cửa đóng lại, căn phòng bỗng chốc yên tĩnh.

Tôi nhìn Lục Trầm.

“Vết thương còn chưa lành, chạy tới đây làm anh hùng cái gì?”

Hắn chậm rãi bước tới, bước chân hơi xiêu vẹo.

“Sợ ông ta chó cùng rứt giậu, cũng sợ em phải gánh vác một mình.”

“Tôi gánh được.”

“Anh biết.”

Hắn dừng lại một chút.

“Nhưng anh muốn ở bên cạnh em.”

Tôi không nói gì.

Hắn lấy ra từ túi áo b/ệnh nhân một chiếc nhẫn cũ, đặt vào lòng bàn tay tôi.

Chiếc nhẫn đã mòn cũ.

“Tám năm trước, em đá/nh rơi ở phòng họp.”

Tôi ngước mắt.

“Anh giữ đến tận bây giờ?”

“Ừ.”

“Gh/ê t/ởm, kẻ bám đuôi.”

“Phải.”

“Anh không phản bác à?”

“Vì em m/ắng đúng.”

Hắn nhìn tôi, giọng nói rất thấp.

“Em muốn anh cút, anh sẽ cút ngay.”

“Em muốn anh trả n/ợ, anh sẽ trả dần.”

“Em muốn anh xin lỗi, anh quỳ cũng được.”

“Lâm Tri, anh chưa từng c/ầu x/in ai.”

“Lần này coi như anh xin em, đừng phán cho anh án t//ử h/ình ngay lập tức.”

Tôi nắm ch/ặt chiếc nhẫn đó, lồng ngựk bí bách vô cùng.

Đang định nói gì đó, sắc mặt hắn bỗng trắng bệch, cả người loạng choạng.

Tôi vô thức đưa tay đỡ lấy hắn.

Hắn dựa vào vai tôi, hơi thở nóng rực.

Tôi cau mày.

“Vết thương nứt ra rồi?”

“Có lẽ.”

“Anh đáng đời.”

“Ừ.”

“Anh còn ‘ừ’ à?”

Hắn cúi đầu, ghé sát tai tôi.

“Lâm Tri, còn một đồng phạm, chưa bắt được.”

Tim tôi đ/ập mạnh.

“Ai?”

Hắn ngước mắt nhìn tôi, thốt ra một cái tên.

“Lâm Mạn.”

Ba tuần sau, vụ án được đưa ra công tố.

Tôi thức trắng đêm.

Lâm Mạn là chị gái cùng mẹ khác cha của tôi.

Chị ta từ nhỏ đã không ưa tôi, nhưng tôi không ngờ chị ta lại h/ận đến mức độ này.

Thật lòng hồi tưởng lại, cũng không phải là hoàn toàn không có dấu vết.

Sau khi bố tôi qu/a đ/ời, những lần chị ta đến nhà, miệng nói là giúp đỡ, nhưng mắt lại cứ liếc về phía thư phòng và két sắt.

Lúc tôi nằm viện, chị ta còn gửi tin nhắn cho tôi.

“Nghe nói em bị thương nặng, đừng quá cố sức.”

“Chuyện công ty, có cần chị xem giúp không?”

Lúc đó tôi chỉ thấy giả tạo.

Giờ nhìn lại, mỗi một câu đều như đang dò đường.

Ngày ra tòa, chị ta mặc sơ mi trắng, đứng ở vành móng ngựa, trên mặt không chút biểu cảm.

Tôi nhìn chị ta.

“Tại sao?”

Chị ta nhìn chằm chằm tôi, bỗng nhiên cười.

“Vì số em quá tốt.”

“Bố chọn em, công ty cho em, ngay cả Lục Trầm cũng chỉ chọn em.”

“Còn chị thì sao?”

“Chị đứng cạnh em, mãi mãi chỉ như một kẻ làm nền.”

Giọng tôi lạnh đi.

“Cho nên chị b/án lịch trình của bố tôi cho Chu Khải?”

Viền mắt chị ta đỏ lên, giọng càng sắc lẹm.

“Chị chỉ nói cho hắn biết, bố mày sẽ đi đường nào, chị không muốn ai ch*t!”

Viện kiểm sát đưa ra lịch sử trò chuyện tại tòa.

[đ/âm mạnh vào, đừng để lại hậu họa.]

Cả khán phòng im phăng phắc.

Sắc m/áu trên mặt Lâm Mạn nhạt sạch.

Chị ta ngồi sụp xuống, miệng vẫn lẩm bẩm.

“Không phải chị gửi, không phải chị...”

Sau khi tuyên án kết thúc, khi bị cảnh sát dẫn đi, chị ta bất ngờ quay đầu nhìn tôi.

“Mày thắng rồi.”

Tôi không trả lời chị ta.

Chị ta chưa bao giờ thua tôi.

Chị ta thua chính cái sự đố kỵ thối nát của bản thân mình.

Bên ngoài tòa án đang mưa.

Tôi bước xuống bậc thềm, nhìn thấy Lục Trầm đang đứng cạnh xe đợi tôi.

Hắn hồi phục khá tốt, chỉ là sắc mặt vẫn chưa hoàn toàn hồng hào trở lại.

Hắn nhận lấy chiếc ô trong tay tôi.

“Kết thúc rồi.”

Tôi nhìn cơn mưa.

“Vụ án kết thúc, không có nghĩa là sổ sách đã thanh toán xong.”

Hắn gật đầu.

“Anh biết.”

“Vậy thì tính sổ.”

“Em nói đi.”

Tôi ngước mắt nhìn hắn.

“Thứ nhất, không được tự ý quyết định thay tôi nữa.”

“Được.”

“Thứ hai, không được dùng danh nghĩa bảo vệ tôi để lừa tôi nữa.”

“Được.”

Tôi nhìn chằm chằm hắn.

“Thứ ba, cũng là điều quan trọng nhất.”

Hắn nhìn tôi, yết hầu chuyển động.

“Nói đi.”

Tôi dừng lại hai giây.

Những hạt mưa rơi trên mặt ô, lấm tấm, như thể ngăn cách hết những thứ hỗn lo/ạn m/áu, lửa, những lời nói dối và sổ sách cũ trước kia ra ngoài.

Tôi bỗng nhiên nhớ lại rất nhiều chi tiết vụn vặt.

Nhớ lại lúc hắn đứng ở cửa phòng b/ệnh, khi nói “Có anh ở đây, đừng sợ”, giọng rõ ràng cũng đang thắt lại.

Nhớ lại ngăn thứ ba của tủ sách ở 3012, những tấm ảnh và cuống vé được xếp theo năm tháng.

Nhớ lại việc hắn đang chảy m/áu vẫn xông vào nhà kho.

Cũng nhớ lại lúc hắn cúi đầu nói rằng...

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sau Khi Bị Tổng Tài Nhận Nhầm Là Người Yêu Qua Mạng

Chương 17
Ngày đầu tiên tôi đến công ty mới làm việc. Vị sếp lần đầu gặp mặt đã gọi tôi vào văn phòng, rồi bất ngờ ôm chầm lấy tôi. Anh ấy vui mừng gọi tôi là vợ. Đúng lúc tôi còn đang chết lặng, định kiện anh ta tội quấy rối tình dục nơi công sở... Thì trước mắt bỗng hiện ra từng hàng bình luận: 【Ha ha ha, vẻ mặt của nam phụ đúng là ngơ ngác luôn. Thật ra em trai kế của cậu ấy mới là người yêu qua mạng của công, nhưng lại dùng ảnh của cậu ấy, nên công mới nhận nhầm nam phụ là bé thụ.】 【Công là người rắn. Lúc yêu qua mạng, anh ấy từng nói với bé thụ rằng mình bị khuyết tật cơ thể, dọa bé thụ sợ đến mức lấy luôn ảnh của ông anh kế mà mình ghét để làm ảnh đại diện.】 【Cười chết mất! Bảo người ta là người khuyết tật tận hai lần, bảo sao bé thụ không bị dọa.】 【Không sao đâu. Về sau gặp công ngoài đời, bé thụ lập tức "chân hương", quay sang theo đuổi chồng tương lai, ăn đường no căng luôn.】 Tôi sững người. Nhìn người đàn ông đẹp như cực phẩm trước mặt, tôi giơ tay ôm lấy anh. "Anh yêu, anh chính là người yêu qua mạng của em sao?"
57
3 Mèo của anh Chương 15
7 Ăn tạp Chương 12
8 Đào Hoa Sát Chương 14
9 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tuyết trắng rơi trên cành

Chương 9
Xuân Đường cùng ta đều là nha hoàn hạng nhất bên cạnh lão thái thái. Xuân Đường dung mạo diễm lệ kiều mị, còn ta lại thanh tú dịu dàng. Năm mười lăm tuổi, lão thái thái muốn chọn một trong hai người làm thông phòng cho đại thiếu gia Bùi Ngật. Xuân Đường chủ động xin đi, chọn theo đại thiếu gia. Ta thì được gả cho quản sự họ Giang trong phủ. Vốn dĩ mọi sự bình yên, nào ngờ hôn sự cận kề, Xuân Đường lại bỏ trốn. Một ngày trước khi đào tẩu, nàng ta hướng về hư không tự lẩm bẩm những lời ta chẳng thể hiểu nổi: "Ta đi rồi, lão thái thái phần lớn sẽ chỉ định Hạ Chi cho Bùi Ngật. Con nha đầu đó mặt mày ủ dột, nhạt nhẽo vô vị, so sánh đôi bên, Bùi Ngật chắc chắn sẽ nhớ đến chỗ tốt của ta! Thứ không có được mới là thứ quý giá nhất. Ngày sau ta trở về, chàng ta chắc chắn sẽ hối hận khôn nguôi. Đợi đến khi chàng hứa cho ta vị trí chính thê, ta liền có thể hoàn thành nhiệm vụ!"
Cổ trang
4
Thanh Tuyết Chương 8