Đầu dây bên kia không trả lời. Khoảng năm phút sau, một tin nhắn nữa hiện lên: “Ý chị là, chị sẽ không để em đợi chị sao?”
Tôi dựa vào đầu giường, ánh nắng ban mai ngoài cửa sổ lại sáng thêm một chút, đẩy lùi bóng tối trong phòng thêm một tấc. Tôi gõ một dòng chữ gửi đi: “Ý tôi là, em không cần đứng đó đợi. Em cứ đi thẳng đến bên cạnh tôi là được.”
Đầu dây bên kia im lặng rất lâu, lâu đến mức tôi tưởng cậu ấy đã bỏ điện thoại xuống mà ngủ rồi. Sau đó, một đoạn tin nhắn thoại hiện lên, tôi nhấn nghe, giọng cậu rất khẽ, mang theo chút khàn đặc của người vừa tỉnh giấc: “Tống Linh, bây giờ em xuất phát, đi đến bên cạnh chị. Có kịp không?”
Tôi ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ. Ánh nắng sớm đã phủ kín cả con phố, đèn đường vừa mới tắt, trên đường chưa có xe cộ, không khí trong lành như vừa được gột rửa.
Khách sạn của cậu cách khách sạn của tôi hai con phố, đi bộ khoảng mười phút.
Tôi gửi lại một chữ: “Đến đi.”
Sau đó tôi đặt điện thoại xuống, vén chăn xuống giường, đi đến bên cửa sổ kéo rèm.
Ánh nắng ban mai tràn vào phủ đầy mặt đất, ở khúc cua con phố phía xa, một bóng người mặc áo hoodie xám đang rảo bước băng qua đường, tay như đang nắm ch/ặt thứ gì đó. Bóng người đó băng qua đường, rẽ vào góc phố rồi biến mất khỏi tầm mắt tôi.
Khoảng ba phút sau, cửa phòng tôi vang lên ba tiếng gõ.
Tôi đi tới mở cửa.
Tạ Du đứng ở cửa, tóc tai hơi rối, hơi thở chưa kịp ổn định, tay nắm ch/ặt một cuốn tạp chí - “Phong Thượng Tân Thế Lực” số mới nhất, trên bìa là gương mặt cậu.
Cậu đưa cuốn tạp chí ra, ngay khoảnh khắc tôi đón lấy, cậu nói một câu: “Em đến rồi.”
Tôi cúi đầu nhìn cuốn tạp chí, rồi lại ngẩng lên nhìn cậu.
Ánh nắng sớm chiếu vào từ ô cửa sổ cuối hành lang, làm nổi bật đường nét bàn tay đang đưa tạp chí của cậu, những khớp ngón tay hơi trắng bệch, như thể đã nắm ch/ặt suốt dọc đường không dám thả ra.
Tôi cầm lấy cuốn tạp chí, lật một trang rồi khép lại.
“Ừ.” Tôi nói, “Vào đi.”
Cậu đứng ở cửa không động đậy ngay, rũ mắt nhìn tôi hai giây, như thể muốn x/ác nhận điều gì đó.
Sau đó cậu bước tới một bước, vượt qua ngưỡng cửa, cánh cửa nhẹ nhàng khép lại sau lưng tôi.
Cậu đi vào trong rồi đứng ở lối vào, không đi sâu vào nhà.
Tôi đóng cửa rồi xoay người, dựa vào cánh cửa nhìn cậu. Cậu đứng dưới ánh đèn ở lối vào, ngược với ánh nắng sớm ngoài cửa sổ, tay vẫn giữ tư thế đưa tạp chí, cuốn “Phong Thượng Tân Thế Lực” đã nằm trong tay tôi, bàn tay cậu từ từ buông xuống. Trong không khí có hơi lạnh mang theo từ hành lang và mùi khói bếp của những hàng quán ăn sáng phía xa, trộn lẫn vào nhau, giống như hơi thở của chính buổi sáng hôm nay vậy.
“Tạ Du.”
“Dạ.”
“Em tỉnh từ mấy giờ?”
“Hơn bốn giờ. Tỉnh dậy xong là không ngủ được nữa.” Ánh mắt cậu dời từ mặt tôi sang bìa tạp chí trong tay, rồi lại dời về, “Tin nhắn đó em soạn mất một tiếng. Gửi đi xong là hối h/ận ngay.”
“Hối h/ận gì?”
“Hối h/ận lỡ chị chưa tỉnh. Lỡ chị tỉnh rồi đọc xong không muốn trả lời. Lỡ chị trả lời nhưng không phải kiểu em muốn.”
Tôi cúi đầu nhìn cuốn tạp chí trong tay, trên bìa, cậu nghiêng mặt nhìn ra ngoài ống kính, khóe miệng khẽ mím, ánh mắt rất tĩnh lặng. Sau đó tôi ngẩng lên nhìn cậu, nói ba chữ: “Tôi tỉnh rồi.”
Cậu đứng dưới ánh đèn, ánh nắng sớm lọt qua khe rèm, kéo một dải sáng dài trên sàn nhà phía sau lưng cậu. Cậu không nói gì.
Tôi đặt cuốn tạp chí lên tủ ở lối vào, rồi bước tới một bước.
“Tạ Du, lúc em gửi tin nhắn đó, em đã nghĩ gì?”
Cậu nhìn tôi, giọng rất khẽ: “Em nghĩ là... em đã đóng bao nhiêu vai diễn, mỗi một cảnh đều là đang diễn người khác. Đêm đó ở cửa bếp nhà chị, đó là lần duy nhất em không hề diễn.”
Tôi không hỏi thêm nữa. Tôi vươn tay, đầu ngón tay chạm vào mu bàn tay đang buông xuôi của cậu, những ngón tay cậu khẽ động đậy nhưng không né tránh. Tôi nắm lấy đầu ngón tay cậu, lạnh ngắt, giống như thanh lan can kim loại trong gió sớm. Sau đó, lòng bàn tay tôi từ từ trượt dọc theo lòng bàn tay cậu, cho đến khi cả bàn tay áp ch/ặt vào nhau.
Lòng bàn tay cậu rất ấm.
“Câu nói em nói trước khi vào cửa, tôi trả lời lại em một lần nữa.” Tôi nhìn vào mắt cậu, “Em đã đi đến bên cạnh tôi rồi. Đứng đây thì đừng đi đâu nữa.”
Cậu cúi đầu nhìn đôi bàn tay đang đan vào nhau của chúng tôi, khi ngẩng lên, hàng mi khẽ động. Đôi mắt đó sáng rực trong ánh nắng sớm, tĩnh lặng như mặt hồ giữa mùa đông bị ai đó khẽ vạch một đường, những tia sáng vỡ tan bên trong.
“Không đi nữa.” Cậu nói.
Sáng hôm đó, chúng tôi ngồi trên ghế sofa lật xem cuốn tạp chí từ đầu đến cuối, mỗi một bức ảnh đều xem rất lâu. Khi lật đến trang cuối cùng, tôi phát hiện ở mặt sau của trang trong có một dòng chữ viết tay - không phải chữ in, mà là chữ viết bằng bút bi, nét chữ hơi nghiêng: “Gửi Tạ Du: Con đường em đi là đúng đắn. - Trần Minh Viễn.”
Tôi sững người: “Thầy Trần Minh Viễn viết sao?”
“Ừ.”