Một tối nọ, cậu gửi cho tôi một tấm ảnh chụp màn hình - giao diện tin nhắn riêng của cậu, số lượng tin nhắn chưa đọc là 999, rồi cậu nói: “Giờ nhìn thấy con số này, em vẫn nhớ lại cảm giác ngồi xổm ở hành lang đêm hôm đó.”

Tôi trả lời: “Con số đó không còn như trước nữa. Trước kia mở ra toàn là lời m/ắng nhiếc em, giờ mở ra toàn là lời khen ngợi. Em cứ thử nhấn đại một tin xem.”

Năm phút sau cậu trả lời: “Nhấn thử một tin. Cô ấy viết 'Tạ Du, trong mắt anh có ánh sáng'. Em đã trả lời một tiếng cảm ơn.”

“Em trả lời rồi sao?”

“Vâng. Lần đầu tiên trả lời.”

“Cảm giác thế nào?”

“Cảm giác những lời đó không còn là những lưỡi d/ao nữa.” Cậu nói, “Cảm giác giờ chúng chỉ là những lời nói bình thường, có người khen thì có người chê, nhưng em không còn sợ nữa.”

Tôi đặt điện thoại xuống dựa vào sofa, thành phố ngoài cửa sổ rực rỡ ánh đèn. Trong những ánh đèn đó có một ngọn đèn thuộc về cậu - căn hộ của cậu ở phía Tây thành phố, ánh đèn có tông màu ấm áp. Những đêm quay cảnh đêm, tôi thường nhìn qua cửa sổ xe thấy ô cửa sổ đó sáng đèn. Giờ đây, ánh sáng trong những ô cửa đó sẽ không còn khiến cậu phải ngồi xổm một mình mà khóc nữa.

Đêm tập cuối của bộ phim, trong mười phút cuối xuất hiện một cảnh quay cận mặt cậu - toàn bộ gương mặt áp sát vào ống kính, hốc mắt hơi đỏ nhưng không rơi lệ, khóe miệng mím lại rồi thả lỏng, sau đó quay người bước vào màn đêm phía sau.

Cảnh đó vừa phát sóng, hot search bùng n/ổ, #ÁnhMắtCuốiCùngCủaTạDu# treo ở vị trí đầu tiên, kèm theo chữ “Bạo”.

Tôi gọi điện cho cậu, cậu bắt máy ngay lập tức.

“Thấy rồi chứ?”

“Thấy rồi ạ.” Giọng cậu hơi khàn, như thể vừa khóc xong lại như không, “Lão Triệu vừa gọi cho em. Ông bảo cảnh đó ông đã c/ắt sáu lần, cuối cùng chọn bản này vì 'bản này giống em nhất'.”

“Chính miệng ông ấy nói sao?”

“Vâng.”

Chúng tôi im lặng một lúc, trong điện thoại chỉ còn tiếng nhiễu sóng và tiếng xe cộ mơ hồ phía xa. Rồi tôi lên tiếng: “Tạ Du, em còn nhớ lần thử vai đầu tiên không?”

“Em nhớ.”

“Lúc em đọc lời thoại, ánh mắt đó giống hệt cảnh cận mặt hôm nay.”

Đầu dây bên kia im lặng rất lâu. Sau đó cậu nói: “Tống Linh, lúc em thử vai, em đóng vai nam phụ số 3. Nhưng trong lời thoại của vai đó có một câu 'Tôi muốn lấy lại những gì thuộc về mình'. Hôm đó lúc nói câu ấy, em đã nghĩ đến ba năm thanh xuân bị đá/nh cắp.”

“Vậy còn hôm nay?” tôi hỏi.

“Cảnh quay hôm nay không có lời thoại.” Cậu nói, “Nhưng em nghĩ là - thời gian không lấy lại được nữa. Nhưng thời gian sau này, sẽ không ai lấy cắp được nữa.”

Chiều hôm sau, cậu đến dưới lầu đón tôi, nói là đưa tôi đến một nơi.

Xe chạy bốn mươi phút rồi dừng lại trước cổng một khu công nghiệp sáng tạo cải tạo từ nhà máy cũ ở phía Tây thành phố.

Cậu dẫn tôi đi qua mấy con hẻm nhỏ, rẽ ba khúc cua, cuối cùng dừng lại trước một mặt tiền rất nhỏ.

Bên trong bày vài chiếc bàn học cũ và mấy cái ghế gỗ, tường có những vết ố, nhưng cửa sổ rất lớn, ánh nắng buổi chiều tràn vào từ ngoài kính, biến lớp bụi mỏng trên mặt bàn thành màu vàng óng.

“Đây là gì vậy?”

“Nơi em lần đầu tiên lên sân khấu hồi đại học.” Cậu đẩy cửa bước vào, đứng trước dãy bàn học cũ đó, “Hồi đó em diễn một vở kịch tốt nghiệp, diễn xong thầy Trần Minh Viễn ngồi ở hàng ghế giữa, hàng thứ ba, vỗ tay suốt năm phút.

Sau vở kịch đó, thầy nói một câu - thầy bảo 'Tạ Du, gương mặt này là trời cho, nhưng đôi tay này là do em tự rèn luyện. Đừng lãng phí'.”

Tôi đứng cạnh cậu, nhìn ánh nắng chiếu vào từ cửa sổ, phủ lên đường nét vai cậu một lớp màu ấm áp. Cậu quay người nhìn tôi, rút từ trong túi ra một cuốn tạp chí - chính là cuốn 'Phong Thượng Tân Thế Lực' mà cậu đã gửi đến cửa nhà tôi sáng hôm đó, bìa là góc nghiêng mắt rủ xuống.

“Tống Linh.” Cậu gọi tên tôi, giọng rất khẽ, “Sáng hôm đó chị nói, đứng bên cạnh chị rồi thì đừng đi đâu nữa. Hôm nay đứng ở nơi lần đầu tiên em lên sân khấu, em muốn nói với chị một câu khác.”

Cậu lật cuốn tạp chí đến trang đề từ, ngay bên dưới dòng 'Con đường em đi là đúng đắn' của thầy Trần Minh Viễn, có thêm một dòng chữ viết tay mới - viết bằng bút bi, nét chữ đậm hơn dòng dưới một chút:

“Em đi đến bên cạnh chị rồi, cũng đừng đi đâu nữa. Đây là em viết. Không bàn bạc với ai cả, là chính em viết.”

Cậu đưa cuốn tạp chí qua. Tôi nhìn dòng chữ đó, rồi ngẩng đầu nhìn cậu. Ánh nắng buổi chiều xiên qua khung cửa sổ lớn, rơi xuống vân gỗ cũ trên mặt bàn, trong không khí những hạt bụi nhỏ li ti lơ lửng như vàng vụn trong cột sáng.

“Tạ Du.”

“Dạ.”

“Lúc viết câu này, tay em có run không?”

Cậu cúi đầu nhìn bàn tay mình: “Run ạ. Còn run hơn cả lúc đưa hồ sơ ngày thử vai nữa.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sau Khi Bị Tổng Tài Nhận Nhầm Là Người Yêu Qua Mạng

Chương 17
Ngày đầu tiên tôi đến công ty mới làm việc. Vị sếp lần đầu gặp mặt đã gọi tôi vào văn phòng, rồi bất ngờ ôm chầm lấy tôi. Anh ấy vui mừng gọi tôi là vợ. Đúng lúc tôi còn đang chết lặng, định kiện anh ta tội quấy rối tình dục nơi công sở... Thì trước mắt bỗng hiện ra từng hàng bình luận: 【Ha ha ha, vẻ mặt của nam phụ đúng là ngơ ngác luôn. Thật ra em trai kế của cậu ấy mới là người yêu qua mạng của công, nhưng lại dùng ảnh của cậu ấy, nên công mới nhận nhầm nam phụ là bé thụ.】 【Công là người rắn. Lúc yêu qua mạng, anh ấy từng nói với bé thụ rằng mình bị khuyết tật cơ thể, dọa bé thụ sợ đến mức lấy luôn ảnh của ông anh kế mà mình ghét để làm ảnh đại diện.】 【Cười chết mất! Bảo người ta là người khuyết tật tận hai lần, bảo sao bé thụ không bị dọa.】 【Không sao đâu. Về sau gặp công ngoài đời, bé thụ lập tức "chân hương", quay sang theo đuổi chồng tương lai, ăn đường no căng luôn.】 Tôi sững người. Nhìn người đàn ông đẹp như cực phẩm trước mặt, tôi giơ tay ôm lấy anh. "Anh yêu, anh chính là người yêu qua mạng của em sao?"
57
3 Mèo của anh Chương 15
7 Ăn tạp Chương 12
9 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 405: Thành phố mới, khí tượng mới
12 Đào Hoa Sát Chương 14

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi vợ nhốt con vào cũi chó, anh buông tay

Chương 17
Vợ tôi, Giang Tích Hòa, vô cùng cưng chiều người em kế Giang Cảnh Hằng. Chỉ vì máy quay của Thiệu Hoài Thanh rơi trúng Giang Cảnh Hằng, vợ tôi đã nhốt đứa con ruột thịt Hiên Hiên vào chuồng chó sói ở sân sau. Đang quay phim bên ngoài, Thiệu Hoài Thanh nhận được cuộc gọi video và bàng hoàng khi nhìn thấy cảnh tượng đó, Hiên Hiên không ngừng gào thét, vùng vẫy. Tim anh thắt lại. "Giang Tích Hòa, cô điên rồi sao! Chó sói ở sân sau sẽ ăn thịt người đấy, cô mau thả Hiên Hiên ra!" Ở đầu dây bên kia, Giang Tích Hòa mỉm cười. "Thiệu Hoài Thanh, anh nghĩ tôi không biết anh cố ý sao? Cảnh Hằng từ nhỏ đã ốm yếu, ngày nào tôi cũng dùng biết bao thang thuốc để bồi bổ cho nó, vậy mà anh dám cố tình đặt máy quay lên kệ sách để làm nó bị thương!" "Cảnh Hằng đã mất bao nhiêu máu! Tôi phải điều động cả một bệnh viện mới giành lại được mạng sống cho nó!" "Tôi biết người anh yêu nhất là Hiên Hiên, đã vậy thì khi anh làm tổn thương người tôi yêu nhất, anh cũng nên nếm thử mùi vị này đi!" Thiệu Hoài Thanh trợn trừng mắt, uất hận đến mức muốn nứt cả khóe mắt.
0