Kim chỉ, mực in... những dụng cụ có sẵn trong nhà đủ để cho bà ta một bài học "sống động và chân thực".
Thế là suốt cả buổi chiều, tiếng kêu la thảm thiết như heo bị chọc tiết không hề dứt.
Đến khi bắt xe đến khách sạn, Vương Thúy Hoa đi đứng đều xiêu vẹo.
Tôi cảm thấy vô cùng sảng khoái, vẫy tay định rời đi.
Nhưng Vương Thúy Hoa lại túm ch/ặt lấy tôi.
"Mày đi theo tao ngay! Mày x/ấu xí như vậy, đứng cạnh mới làm nổi bật sự quyến rũ vô tận của tao được."
Nhìn lớp kem nền hằn sâu vào những nếp nhăn của Vương Thúy Hoa, tôi cố nhịn cười rồi gật đầu.
Đúng lúc tôi cũng muốn xem thử, gã tổng tài trong truyền thuyết này trông như thế nào.
"Anh trai tổng tài ơi, là Thúy Hoa-chan đây, mau mở cửa đi ạ!"
Vương Thúy Hoa gõ cửa đầy vẻ lả lơi, chất giọng nũng nịu đến mức có thể làm ch*t một con gián.
"Thúy Hoa à, anh của em đến rồi đây!"
Cửa mở ra, một người đàn ông trung niên xuất hiện.
Tôi hơi kinh ngạc.
Hóa ra không phải là gã bi/ến th/ái già nua x/ấu xí như tôi tưởng tượng.
"Thúy Hoa, cuối cùng cũng được gặp em!"
Người đàn ông nhìn thấy Vương Thúy Hoa thì sắc mặt tái đi trong chốc lát, sau đó mới nhìn sang tôi.
"Hoa này, em bên ngoài trông không giống trong ảnh lắm nhỉ, nhưng lại còn đẹp hơn! Lại đây, cho anh hôn cái nào."
Tôi không nói gì, mặt Vương Thúy Hoa đã đen như đít nồi.
Nhận ra Vương Thúy Hoa cứ chặn ở cửa, người đàn ông cười gượng gạo: "Đây là mẹ vợ phải không, bà yên tâm, tôi sẽ không làm gì con gái bà đâu."
Vương Thúy Hoa tức gi/ận đến mức méo cả mặt.
"Lý Đại Căn, tao mới là Vương Thúy Hoa, mày vừa nói cái gì đấy hả?"
Vừa tức gi/ận, Vương Thúy Hoa quên mất giọng nũng nịu, trực tiếp giải phóng chất giọng đàn ông thô lỗ của mình.
Lý Đại Căn gi/ật b/ắn mình, nhìn Vương Thúy Hoa rồi lại nhìn tôi.
Cuối cùng, ông ta tuyệt vọng nhắm mắt lại, rồi lập tức cười xòa, ôm lấy Vương Thúy Hoa an ủi.
"Anh đùa thôi mà, sao anh có thể không nhận ra Thúy Hoa-chan xinh đẹp, dịu dàng của chúng ta được chứ?"
Tôi tặc lưỡi kinh ngạc, rốt cuộc người này đang mưu tính điều gì?
Vương Thúy Hoa cứ trừng mắt nhìn tôi, tôi rất biết điều mà tìm một cái cớ chuồn đi, để lại không gian cho họ "nuôi dưỡng tình cảm".
Tuy nhiên, tôi không vội về nhà mà đến tiệm vé số gần khu chung cư nhất.
Kiếp trước, khu nhà tôi có một tờ vé số trúng đ/ộc đắc mười triệu, phóng viên đến phỏng vấn liên tục, thậm chí còn lên cả tivi, nên dãy số trúng thưởng đó đến tận bây giờ tôi vẫn còn nhớ.
Mà người trúng thưởng không ai khác, chính là bạn thân của Vương Thúy Hoa.
Chuyện này mãi đến khi tôi ch*t, nghe Lý Đại Căn và bà bạn thân nói chuyện tôi mới biết.
Vì thế, bà bạn thân vốn dĩ chẳng phải đợi đến khi cặp với Lý Đại Căn mới có tiền. Cặp với Lý Đại Căn chẳng qua chỉ là một th/ủ đo/ạn để bà ta che giấu tài sản mà thôi.
Kiếp này, tờ vé số đó chắc chắn là của tôi.
Không thể trách tôi được.
Đây là nhân quả.
Nếu không phải tại họ, tôi đã không phải ch*t thảm như vậy.
Trở về nhà, trong nhà đã có ba người ngồi sẵn.
Vương Thúy Hoa, Lưu Diệu Tổ và... Lý Đại Căn.
"Mau gọi bố đi, cái đứa ch*t ti/ệt này, ngại ngùng cái gì?"
Vương Thúy Hoa ngồi trên sofa, mặt mày hồng hào.
Lý Đại Căn đứng nép sang một bên, trên mặt nở nụ cười chất phác, tay xách túi lớn túi nhỏ quà cáp.
Tôi lập tức hiểu ra chuyện gì, suýt nữa thì bật cười thành tiếng.
Lý Đại Căn này đúng là nhân tài, nhanh như vậy đã thành công "lên chức", trở thành "bố dượng" trên danh nghĩa của tôi rồi sao?
Lưu Diệu Tổ ngồi một bên mặt đen như nhọ nồi, gọi thế nào cũng không thốt nên lời.
Hắn ta đương nhiên không gọi nổi.
Lý Đại Căn nhìn tuổi tác cũng chỉ ngang ngửa hắn ta mà thôi.
Thấy vậy, Lý Đại Căn cười cười, rồi hào phóng lấy ra một chiếc phong bao đỏ dày cộm nhét vào tay Lưu Diệu Tổ.
"Thúy Hoa à, đừng làm khó con nó, đây là chút lòng thành của tôi. Lần đầu gặp mặt, có món quà nhỏ, không đáng là bao."
Lưu Diệu Tổ ngẩn người nhận phong bao, cảm giác nặng trịch trong tay.
Mở ra xem, bên trong toàn là tiền mặt dày cộp, ước chừng ít nhất cũng phải một vạn.
Đôi mắt Lưu Diệu Tổ lập tức sáng rực, gương mặt vốn cứng nhắc cũng dịu lại không ít.
Một vạn tệ, đối với hắn ta không phải là số tiền nhỏ.
"Chú Lý... Bố, bố khách sáo quá rồi."
Lưu Diệu Tổ lắp bắp đổi cách xưng hô, giọng điệu cũng nhiệt tình hơn vài phần: "Mau ngồi đi, mau ngồi đi, đừng đứng đó nữa."
"Ừ, thế mới đúng chứ, người một nhà không nói hai lời."
Lý Đại Căn cười híp mắt vỗ vỗ vai Lưu Diệu Tổ, rồi lại lấy đủ loại quà cáp từ trong túi ra.
Th/uốc lá, rư/ợu trà, thực phẩm chức năng, thậm chí còn có cả dây chuyền vàng và túi xách hàng hiệu m/ua cho Vương Thúy Hoa.
Vương Thúy Hoa được dỗ dành đến mức nở hoa trong lòng, nắm lấy tay Lý Đại Căn hỏi han ân cần, miệng cứ "Đại Căn", "anh Căn", gọi nghe mới thân mật làm sao.
Tôi lặng lẽ nhìn vở kịch trước mắt, trong lòng cười lạnh một tràng.